Binh bộ Thượng thư đang trong giấc nồng say thì bỗng nghe thấy bên ngoài vang lên một trận xôn xao náo loạn. Bị phá hỏng mộng đẹp, sắc mặt ông ta vô cùng khó coi.
Trong mơ, ông ta dựa vào việc lật đổ phủ Cẩn Vương lần này mà được bề trên trọng dụng, từ đó thăng quan tiến chức vùn vụt, một đường leo lên đến hàng nhất phẩm đại thần, con cháu đời sau đều được hưởng vinh hoa phú quý vô tận. Ông ta vừa mơ vừa nở nụ cười mãn nguyện ngay cả trong lúc ngủ.
Giấc mơ này quá đỗi chân thực, khiến người ta chẳng muốn tỉnh lại chút nào. Ngờ đâu, tiếng ồn ào ngoài cửa cứ liên tục truyền vào, buộc ông ta phải từ trong mộng tỉnh giấc. Sắc mặt ông ta tệ hại cực điểm, vội vàng khoác tạm một chiếc áo rồi mở cửa lao ra ngoài.
“Chuyện gì mà ồn ào thế hả? Tất cả chán sống rồi có phải không?” Dứt lời, một đạo hàn quang lướt qua, sượt ngay sát đỉnh đầu Kỷ Viễn Sơn mà chém tới.
Kỷ Viễn Sơn sợ đến nhũn cả chân, lảo đảo suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Ông ta kinh hãi nhìn đám Cẩm y vệ khoác trên mình bộ phi ngư phục trước mặt.
“Ta… ta là Binh bộ Thượng thư! Các… các người Cẩm y vệ muốn làm gì?” Đối diện với những tên Cẩm y vệ hung thần ác sát, Kỷ Viễn Sơn cố lấy lại vẻ oai phong ảo, lớn tiếng mắng nhiếc.
“Binh bộ Thượng thư? Hừ, ai biết được ngày mai ông còn là Thượng thư hay không.” Nói xong, tên cầm đầu quay lại quát lớn với thuộc hạ: “Bắt lấy nghịch tặc thông đồng phản quốc Kỷ Viễn Sơn, áp giải đi!”
Cái gì? Thông đồng phản quốc? Nghịch tặc?
Mấy từ này tách riêng ra ông ta đều hiểu nhưng ghép lại với nhau thì ông ta nghe mà không sao hiểu nổi. Ý gì đây? Lời này của hắn ta có ý gì? Cái gì gọi là nghịch tặc thông đồng phản quốc?
“Lời này của ngươi là ý gì? Thông đồng phản quốc cái gì? Lão tử một lòng trung thành, ngươi chớ có ngậm máu phun người!”
“Hừ, Kỷ đại nhân nổi hỏa với ty chức làm gì? Có phải hay không cũng chẳng phải do hạng hèn mọn như ta quyết định, đây là khẩu dụ đích thân Thánh thượng hạ xuống, bắt giữ toàn bộ gia quyến Binh bộ Thượng thư - quân loạn thần tặc tử, chờ lệnh phán xét.”
Kỷ Viễn Sơn nghe xong thì ngây dại. Không, không, chuyện này không thể nào. Rõ ràng phải là phủ Cẩn Vương, sao lại biến thành phủ Binh bộ Thượng thư của bọn họ rồi?
“Đại nhân, tìm thấy đồ rồi.” Lúc này, một tên Cẩm y vệ vội vã chạy tới, rỉ tai thủ lĩnh một câu.
Sau khi tìm thấy chứng cứ, Cẩm y vệ cũng chẳng buồn nói nhảm. Trực tiếp áp giải tất cả người nhà họ Kỷ vào đại lao, chờ lệnh xử lý, sau đó mang chứng cứ trình lên trước mặt Hoàng đế.
Kỷ Viễn Sơn đờ người ra, định lên tiếng biện minh cho mình. Nhưng người của Cẩm y vệ đã trực tiếp xông lên bịt miệng ông ta, xích xiềng vào chân rồi lôi xềnh xệch đi.
Cả phủ Thượng thư đều không ngờ tới, mới hôm trước họ còn đứng sau lưng cười nhạo Kỷ Như Ca gả đi liền thành kẻ tù tội, kết quả chỉ sau một đêm, chính họ cũng bị bắt. Cả nhà nhìn về phía Kỷ Viễn Sơn, muốn ông ta đưa ra một lời giải thích. Ông ta điên rồi sao, tội thông đồng phản quốc mà cũng dám phạm, ông ta muốn chết hay là chán sống rồi?
Kỷ Như Ca nhân lúc bọn họ đang đại loạn, lại lẻn vào hoàng cung, quét sạch cung cấm không còn một mảnh. Những tư khố của đám nữ nhân hậu cung, nàng chẳng tha cho một ai. Còn có cả của Hoàng đế nữa, dời đi, tất cả đều dời đi hết.
Đúng rồi, vẫn còn cả Ngự thiện phòng nữa.
Mặc dù trong siêu thị của mình đã có không ít đồ ngon nhưng ai mà chê đồ ăn nhiều bao giờ?
Kỷ Như Ca ghé qua Ngự thiện phòng một chuyến. Nàng nhìn vào bên trong gian bếp đang nghi ngút hơi nóng, tầm giờ này người không đông lắm, chỉ có một bà ma ma đang phụ trách trông coi củi lửa trong lò.
Kỷ Như Ca tiến vào kho lưu trữ của Ngự thiện phòng trước. Nhìn thấy nguyên liệu bên trong vô cùng phong phú, tất thảy đều là những thứ tươi ngon và hảo hạng nhất. Ý niệm vừa động, căn phòng chứa đồ lập tức trống không, hàng ngàn cân nguyên liệu dự trữ đều biến mất sạch sành sanh.
Kế đến là những món cao lương mỹ vị đã chế biến xong trong Ngự thiện phòng, tất cả cũng đều được thu vào không gian.
Bà ma ma đang gật gù buồn ngủ, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, bỗng giật mình tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra, bà ta dường như đã thấy một điều gì đó vô cùng kinh khủng.
Bà ta thấy đồ đạc trong Ngự thiện phòng, chớp mắt trước còn ở trên bàn, chớp mắt sau đã biến mất tiêu. Mọi thứ trong phòng bếp rộng lớn chỉ trong tích tắc đã không còn dấu vết.
Bà ta kinh hãi trợn tròn mắt, cổ họng phát ra những tiếng “hộc hộc” đầy khiếp đảm.
“Ma! Ma! Có ma kìa…” Bà ma ma trông lò dồn hết sức bình sinh phát ra một tiếng hét chói tai rồi lảo đảo lao thẳng ra ngoài.
Bà ma ma vừa chạy vừa hét thất thanh.
“Ma, có ma…”
Ma? Ma nào?
Tiếng hét của bà ma ma làm kinh động đến không ít người, bọn họ lục tục kéo nhau chạy về phía Ngự thiện phòng. Nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị sẵn, cho đến những món bổ phẩm đang hầm cho nương nương các cung trên bếp lò đều biến mất không dấu vết, tất cả đều kinh hãi đến biến sắc.