Hiện tại, bất kể là trong cung hay ngoài cung đều loạn thành một đoàn.
Trong khi đó, kẻ đầu sỏ sau khi vét sạch hoàng cung đã thong dong trở về.
Nhị thiếu gia nhà họ Phượng đang gật gù buồn ngủ, lật người định ngủ thêm một lát. Trong cơn mê màng, hắn mở mắt liếc nhìn sang phía phòng giam nữ đối diện. Cái liếc mắt này khiến hắn kinh hãi đến mức suýt chút nữa là hét toáng lên.
Chỉ thấy thê tử mới cưới của lão tứ đang đứng bên ngoài phòng giam.
Nàng… sao nàng lại ở bên ngoài?
Chẳng lẽ nàng gả vào phủ Cẩn Vương là có kế hoạch, có mưu đồ từ trước? Hay nàng đang hợp tác với kẻ nào đó? Nếu không, sao nàng lại có thể xuất hiện bên ngoài phòng giam? Không có người từ bên ngoài mở khóa, nàng làm cách nào mà ra được?
Những song sắt trong Thiên lao này đều to bằng cổ tay trẻ con, dù là nam nhân sức dài vai rộng cũng khó lòng bẻ cong được chúng.
Hắn lo lắng không thôi, đành giả vờ ngủ để tiếp tục âm thầm quan sát.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn suýt nữa thì nhảy dựng lên. Hắn… hắn vừa nhìn thấy cái gì thế này?
Nữ nhân kia, nữ nhân kia thế mà lại dùng tay không bẻ gãy song sắt, sau đó bước vào trong một cách chẳng tốn chút sức lực nào, rồi lại nắn song sắt trở về hình dạng cũ!
Phượng nhị thiếu gia: !!!
Hắn âm thầm ngắt mình một cái, thấy đau, vậy thì không phải là đang nằm mơ.
Trời đất ơi, hắn vừa thấy cái gì vậy? Vị đệ muội này của hắn dùng tay không bẻ song sắt sao? Trông cứ như đang nhào nặn sợi mì vậy, hắn hoàn toàn chấn động, không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.
Chính vì thế, đến ban ngày khi tỉnh dậy, hắn đã tự mình đi tới trước song sắt, âm thầm thử một phen. Kết quả là dù đã dùng hết sức bình sinh, thanh sắt vẫn chẳng hề suy suyển lấy một phân, khiến hắn rơi vào trạng thái tự nghi hoặc bản thân sâu sắc.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Rất nhanh sau đó, hắn đã phủ nhận ngay ý nghĩ đó. Không không không, không thể nào. Chính mắt hắn đã nhìn thấy, lại còn tự ngắt thịt mình để chắc chắn không phải là mơ. Vậy thì đệ muội đã làm điều đó bằng cách nào?
“Đệ đang làm gì vậy?” Phượng đại thiếu gia và Phượng tam thiếu gia nhìn thấy lão nhị một mình đứng bẻ song sắt thì không khỏi lộ vẻ hoang mang. Lão nhị này, chẳng lẽ bị kích động quá mà hóa điên rồi sao?
“Không… không có gì.” Phượng nhị thiếu gia xoa xoa cổ tay đau nhức, lắc đầu phủ nhận.
Hắn cũng định bụng kể cho hai người kia nghe nhưng nghĩ lại, chính mình tận mắt thấy còn chẳng dám tin, thì bọn họ không thấy làm sao mà tin cho nổi. Có khi còn tưởng hắn là kẻ ngốc không chừng. Nghĩ vậy, hắn liền dẹp bỏ ý định đó.
Cho đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa thấy vị tiểu thư nhà họ Kỷ kia có ý hại bọn họ, cứ tạm thời quan sát tình hình xem sao. Ngày hôm qua, nếu không nhờ nàng ra tay, bọn họ đã bị nhục nhã tới mức bị ấn đầu vào thùng ăn nước vo gạo, thê nhi cũng sẽ bị ức hiếp. Lão nhị liền thu lại tâm tư.
Đúng lúc này, cửa lớn Thiên lao mở ra. Tiếng quát tháo của nha sai vang lên, ngay sau đó là những âm thanh ồn ào náo loạn. Chẳng bao lâu sau, liền thấy bọn người Kỷ Viễn Sơn đang đeo xiềng xích, bị xô đẩy lôi vào bên trong.
Kỷ Như Ca sau khi trở về vừa mới nhắm mắt định nghỉ ngơi một lát, tiện thể đưa ý thức vào không gian để kiểm kê thành quả thu hoạch suốt một đêm qua. Ngờ đâu lại nghe thấy động tĩnh từ bên ngoài truyền đến.
Nàng liếc mắt nhìn qua, ánh mắt dừng lại trên người những kẻ nhà họ Kỷ. Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười: Không ngờ vị Ngự sử đại phu kia lại làm việc hiệu quả đến thế, nàng gửi thư đi mới khoảng hai canh giờ mà đám người này đã xuất hiện ở đây rồi.
Chậc chậc, đã bảo làm người thì phải khiêm tốn rồi mà. Kỷ Viễn Sơn chắc chắn không thể ngờ được báo ứng lại đến nhanh như vậy đâu nhỉ?
Tất cả những chuyện này đều phải cảm ơn đám con ngoan do ông ta và nữ nhân phía sau sinh ra đấy.
Cô con gái Kỷ Như Lam vì đố kỵ với nữ nhi của Ngự sử đại phu tài sắc vẹn toàn, lại có danh tiếng lẫy lừng trong kinh thành nên đã ngấm ngầm làm đủ kiểu phỉ báng, thậm chí còn phái người bắt cóc con nhà người ta. Chuyện ầm ĩ đến mức ai nấy đều hay biết, tuy rằng sau đó chẳng có việc gì xảy ra nhưng trong mấy canh giờ mất tích đó, ai mà biết được đã có chuyện gì?
Dù sự thật là trong sạch nhưng người đời chỉ tin vào những gì họ muốn thấy. Thế là, vị tiểu thư kia trở nên trầm mặc ít nói, u uất sầu khổ, cuối cùng không chịu nổi những lời đàm tiếu mà tự vẫn.
Điều này khiến Ngự sử đại phu đau lòng như cắt. Nữ nhi của ông rõ ràng không làm gì sai, tại sao phải gánh chịu thảm cảnh này? Rõ ràng nàng là nạn nhân nhưng lại phải chịu đựng những lời ra tiếng vào cay nghiệt, đánh đổi cả mạng sống thanh xuân.
Sau đó, Ngự sử gia đã tra ra được có bàn tay của nhà họ Kỷ nhúng vào. Tuy không đủ chứng cứ pháp lý nhưng mối thâm thù này họ đã ghi tạc vào lòng, luôn tìm kiếm cơ hội để trả đũa kịch liệt. Khốn nỗi Kỷ Viễn Sơn quá cáo già và thận trọng, khiến họ nhất thời chưa tìm được sơ hở.