Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 21

Trước Sau

break

Lần này, bức thư nàng gửi cho Ngự sử đại phu chẳng khác nào dâng cơ hội đến tận tay. Phủ Thượng thư phen này không chết cũng phải lột một tầng da. Nàng thực sự rất thích xem màn kịch này.

“Đồ chó má, mắt mù rồi hay sao? Dám xô đẩy bản tiểu thư?” Kỷ Như Sương bị đẩy mạnh vào phòng giam, sắc mặt thay đổi, quay đầu nhổ toẹt một cái vào mặt nha sai, vẫn còn trưng ra cái bộ tịch của tiểu thư thế gia.

Kỷ Như Lam đứng cạnh không ồn ào như Kỷ Như Sương nhưng ánh mắt khinh khỉnh, rõ ràng là lười chẳng buồn tiếp chuyện với đám nha sai vì sợ hạ thấp thân phận. Ánh mắt nàng ta đảo quanh một vòng, khi nhìn thấy Kỷ Như Ca thì thoáng sững người, sau đó vui mừng tiến lên: “Đại tỷ…”

Kỷ Như Sương nghe tiếng Kỷ Như Lam thì quay đầu lại, trông thấy Kỷ Như Ca liền cười lạnh khinh bỉ: “Ô kìa, ta cứ tưởng là ai, chẳng phải đây là vị Cẩn Vương phi vừa mới gả cho Cẩn Vương đó sao? Sao thế, không ở trong Vương phủ hưởng phúc, lại chạy vào đây làm gì?”

Nói xong, trong mắt nàng ta lộ ra nụ cười đầy ác độc.

“Kỷ Như Sương, trước khi sủa thì nhìn xem mình đang ở đâu đã. Đều thành kẻ tù tội cả rồi, ngươi còn cao quý cái gì?” Kỷ Như Ca lộ ra ánh mắt giễu cợt, lườm nàng ta một cái.

Kỷ Như Sương nghẹn họng, lúc này mới sực nhận ra chính mình cũng bị bắt vào Thiên lao, trong mắt lộ ra vẻ tức giận. Nàng ta giơ tay định giáng cho Kỷ Như Ca một cái tát.

Ánh mắt Kỷ Như Ca lóe lên, con đần này vẫn tưởng nàng là nguyên chủ, mặc cho nàng ta ức hiếp chắc?

Nàng nắm chặt lấy cổ tay Kỷ Như Sương, từng chút một phát lực. Sắc mặt Kỷ Như Sương lập tức trắng bệch, trong miệng phát ra tiếng thét thảm thiết đầy chói tai.

“Kỷ Như Ca, con tiện nhân này, mau buông tay, mau buông tay ra cho ta!” Kỷ Như Sương đau đến mức kêu gào thảm thiết, lớn tiếng quát tháo bắt nàng dừng tay.

“Tiện nhân mắng ai?”

“Tiện nhân mắng ngươi!”

“Ồ, hóa ra là tiện nhân đang mắng ta à?” Kỷ Như Ca bật cười, hung hăng đẩy mạnh Kỷ Như Sương sang một bên.

Kỷ Như Sương lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Nàng ta tức tối định lao tới tìm Kỷ Như Ca gây phiền phức một lần nữa.

“Ồn ào cái gì mà ồn ào, đây là Thiên lao chứ không phải cái chợ!” Đúng lúc này, tên nha sai xuất hiện với vẻ mặt cực kỳ khó coi, gầm lên với bọn họ.

Ngay sau đó, hắn ta nhìn về phía Kỷ Như Ca, thấy đối phương đang quét mắt nhìn mình với nụ cười như có như không, cả người hắn ta bất giác rùng mình một cái.

Theo phản xạ tự nhiên, hắn ta quất một roi thật mạnh vào người Kỷ Như Sương, miệng hung hãn mắng nhiếc: “Đã vào đến Thiên lao rồi mà còn không biết điều!”

“A… ngươi, ngươi dám đánh ta? Ta… ta là tiểu thư phủ Thượng thư, á, đừng đánh nữa!” Kỷ Như Sương liên tiếp trúng mấy roi, đau đến mức suýt thì lăn lộn trên mặt đất.

Nàng ta cố gắng né tránh để không bị roi quất trúng nhưng cái roi kia cứ như thể mọc thêm mắt, luôn tìm đến người nàng ta một cách chuẩn xác.

Cơn đau khiến miệng nàng ta liên tục phát ra những tiếng thét thảm thiết.

“Đã vào tới đây rồi mà còn bày đặt phong thái tiểu thư, không nhìn xem đây là chỗ nào à?” Tên nha sai lại hung hăng quất thêm một trận nữa.

Kỷ Như Sương đau đến mức gần như ngất đi, liên thanh cầu xin tha thứ, tên nha sai mới chịu dừng tay. Thế nhưng trong lòng nàng ta đã chửi rủa không ngớt, thầm nghĩ sau khi ra ngoài nhất định sẽ không tha cho bọn chúng.

Nỗi nhục nhã ngày hôm nay, nàng ta nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Ánh mắt nàng ta đảo qua, lại dừng lại trên người Kỷ Như Ca.

Còn cả con tiện nhân này nữa, nàng ta tuyệt đối sẽ không để yên.

Nhìn nụ cười thấp thoáng nơi khóe miệng đối phương, Kỷ Như Sương suýt chút nữa không nhịn được mà lao tới. Nếu như lúc trước là muốn lấy lòng Kỷ Như Lam nên mới đi gây sự với Kỷ Như Ca, thì hiện tại, chính bản thân nàng ta đã thực sự ghi hận, muốn tìm Kỷ Như Ca tính sổ.

Kỷ Như Ca liếc nhìn nàng ta một cái đầy khinh miệt rồi cũng chẳng thèm để tâm đến nữa.

Cái nhìn khinh khỉnh đó lại khiến Kỷ Như Sương tức đến nổ phổi.

Con tiện nhân đó dám coi thường nàng ta? Dựa vào cái gì chứ? Nó lấy tư cách gì mà coi thường nàng ta? Không nhìn lại xem bản thân mình là cái thứ gì, sao nó dám khinh miệt nàng ta chứ?

Một đứa con gái không được phụ thân thừa nhận, ở phủ Thượng thư địa vị còn chẳng bằng một đứa nha hoàn, nó có tư cách gì mà lên mặt?

Kỷ Như Ca chẳng buồn để ý đến Kỷ Như Sương, mà dời tầm mắt sang Kỷ Như Lam vẫn đang im hơi lặng tiếng từ nãy đến giờ. Kỷ Như Lam im lặng không nói lời nào, ánh mắt có chút đờ đẫn. Có lẽ nàng ta vẫn chưa kịp hoàn hồn sau biến cố kinh hoàng của gia đình, cả người cứ ngây ngẩn ra.

Còn vị phu nhân kia thì đang ôm lấy Kỷ Như Lam, ánh mắt đầy vẻ chán ghét quét nhìn xung quanh. Khi thấy Kỷ Như Ca đang nhìn mình, mặt bà ta tối sầm lại, dìu Kỷ Như Lam tiến vào phòng giam.

Chẳng biết là vô tình hay hữu ý, đám nha sai lại nhốt bọn họ chung một chỗ với Kỷ Như Ca.

“Tất cả lo mà yên phận cho ta.” Để lại một câu cảnh cáo, đám nha sai vội vàng rời đi, không một ai dám nhìn về phía Kỷ Như Ca. Đặc biệt là tên cầm đầu, lúc đi ngang qua nàng còn nở một nụ cười nịnh bợ, sau đó dẫn người chuồn lẹ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương