Đợi khi nha sai đã đi khuất, Kỷ Như Sương trừng mắt nhìn Kỷ Như Ca: “Tiện nhân kia, còn không mau cút qua đây hầu hạ nương? Lớn tướng rồi mà chẳng có chút tinh mắt nào cả.”
Mấy nàng dâu của phủ Cẩn Vương nghe thấy vậy thì khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Kỷ Như Sương. Dẫu sao cũng là tiểu thư phủ Thượng thư, sao lời nói ra lại thô thiển và khó nghe đến vậy?
Kỷ Như Sương thấy Kỷ Như Ca không thèm đáp lại, lại tưởng rằng mình vẫn còn cái uy của ngày trước.
Nàng ta quay sang nói với Kỷ Như Lam: “Tỷ tỷ, tỷ xem con tiện nhân này kìa, gả vào phủ Cẩn Vương là tưởng mình thành Vương phi thật đấy. Chẳng thèm nhìn lại xem, cái ghế Cẩn Vương phi này là do tỷ không thèm mới đến lượt nó. Gả cho một kẻ nửa sống nửa chết thì cũng chỉ có số thủ tiết sớm mà thôi.”
Dứt lời, nàng ta hướng về phía Kỷ Như Ca mà trợn trắng mắt, từng thớ thịt trên mặt đều đang ra sức giễu cợt.
Kỷ phu nhân và Kỷ Như Lam nghe vậy thì quét ánh mắt khinh miệt qua nhưng không nói gì, cứ để mặc Kỷ Như Sương một mình lải nhải.
Kỷ Như Sương thấy không ai ngăn cản, lại càng như được tiếp thêm can đảm. Nàng ta vừa định thêm mắm dặm muối nói tiếp thì ngay khoảnh khắc sau, tóc của nàng ta bị túm chặt lấy. Cả người mất trọng tâm ngã nhào xuống đất, da đầu đau buốt đến tận óc, nàng ta bị kéo lê đi trên nền đất.
“Đau, đau quá! Kỷ Như Ca, con tiện nhân này mau buông tay ra…” Kỷ Như Sương cảm giác như da đầu mình sắp bị xé toạc ra, đau đến mức nước mắt giàn dụa, vừa khóc vừa gào thét bắt Kỷ Như Ca buông tay.
Kỷ Như Ca nới lỏng tay ra. Kỷ Như Sương thấy vậy định hít một hơi để tiếp tục chửi rủa nhưng ngay lập tức tóc nàng ta lại bị túm ngược lên, những cái tát liên tiếp giáng xuống.
Kỷ Như Ca túm tóc nàng ta, tay kia vung lên tát trái tát phải “liên hoàn cước” vào mặt. Nàng đánh rất nhanh và cực kỳ chuẩn xác.
Kỷ Như Sương còn chưa kịp định thần thì mặt đã trúng năm sáu cái tát, đau đến mức nghi ngờ cả nhân sinh.
“Kỷ Như Ca, buông ta ra… tiện nhân, tiện nhân, hu hu, ta không chửi nữa, ta không chửi nữa. Buông ta ra, hu hu, buông ra…” Kỷ Như Sương nhanh chóng cảm thấy đôi gò má không còn là của mình nữa, vừa khóc vừa van xin tha thứ.
Kỷ Như Ca trút giận bằng cách giáng liên tiếp hai, ba mươi cái tát, đánh cho mặt mũi Kỷ Như Sương sưng vù lên như một con búp bê bị lỗi kỹ xảo, bấy giờ nàng mới chịu buông tay.
Tuy nhiên, nàng vẫn chưa hài lòng lắm. Nếu là lúc ở trạng thái đỉnh cao, chỉ cần một tát thôi là nàng đã có thể đánh bay cả hàm răng của đối phương rồi. Vậy mà nãy giờ đánh đến mỏi cả tay mà mới chỉ làm mặt nàng ta sưng lên thôi. Hay là do da mặt con ả này quá dày nên nàng đánh mới thấy tốn sức như vậy?
Kỷ Như Ca rũ mắt nhìn Kỷ Như Sương, lạnh lùng thốt: “Hừ, chủ tử còn chưa lên tiếng mà con chó như ngươi đã sủa hăng thế rồi. Lần sau nếu còn không biết điều mà chạy đến trước mặt ta tìm cảm giác tồn tại, ta sẽ lấy mạng ngươi đấy.”
Nói xong, nàng thẳng chân đá bay Kỷ Như Sương về phía Kỷ Như Lam và Kỷ phu nhân.
Hai người kia thấy vậy liền vội vàng né sang một bên để tránh bị vạ lây. Không có “đệm thịt” giảm chấn, Kỷ Như Sương đập thẳng người vào tường rồi ngã nhào xuống đất, đau đến mức kêu thét lên, sắc mặt không còn một giọt máu.
Khi ngẩng đầu nhìn Kỷ Như Ca, ánh mắt nàng ta tràn đầy sự kinh hãi. Kỷ Như Ca điên rồi sao? Chắc chắn là điên thật rồi!
Xử lý xong xuôi, Kỷ Như Ca liếc nhìn về phía Kỷ Như Lam, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, sau đó giơ ngón tay giữa về phía nàng ta.
Cái đồ chết tiệt nhà ngươi…
Kỷ Như Lam vốn luôn giữ vẻ đạm mạc, khi nhìn thấy thủ thế của Kỷ Như Ca thì đôi lông mày khẽ nhíu lại. Tuy nàng ta không hiểu ý nghĩa thực sự của việc dựng ngón tay giữa nhưng cũng đủ tinh tế để nhận ra đó là một hành động sỉ nhục.
“Đại tỷ, gả đi rồi có khác, khí thế dồi dào hơn hẳn lúc trước nhỉ.” Kỷ Như Lam nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói đầy ẩn ý.
“Vậy thì ta phải cảm ơn muội thật tốt mới được, cái khí thế này chẳng phải đều do muội ban cho sao?” Kỷ Như Ca nghe xong không hề tức giận, ngược lại còn nở một nụ cười rạng rỡ.
Quả nhiên, nụ cười đã “chuyển hộ khẩu” từ mặt Kỷ Như Lam sang mặt Kỷ Như Ca.
Kỷ Như Lam trầm mặc nhìn Kỷ Như Ca, ánh mắt lướt qua đám nữ nhân và hài tử của phủ Cẩn Vương rồi hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo, quay đi không thèm để ý nữa. Cái điệu bộ đó khiến người ta cảm thấy thật khó hiểu.
Nàng ta có ý gì đây?
Mấy vị phu nhân của phủ Cẩn Vương nhìn nhau ngơ ngác. Cái vị tiểu thư nhà họ Kỷ này có bệnh gì không vậy? Nếu không sao tự nhiên lại dùng lỗ mũi nhìn người như thế? Đều đã ngồi chung một cái chuồng rồi, nàng ta vẫn còn nghĩ mình cao quý lắm sao?
Nhìn lại vị đệ muội mới vào cửa đang đứng bên cạnh, mấy người họ cảm thấy nhìn Kỷ Như Ca vẫn thuận mắt hơn nhiều.
“Nương, sao nương cứ quấn chặt đầu như vậy? Có chỗ nào không khỏe sao?” Từ nãy đến giờ Kỷ Như Lam đã nhận ra mẫu thân mình có gì đó rất lạ.