Bà ta cứ dùng vải bọc kín đầu, quần áo trên người cũng không phải của mình, trông giống như đồ của mấy bà ma ma. Nàng ta kinh ngạc nhìn mẹ mình: “Nương, y phục trên người nương là sao thế này? Đây… đây hình như là của vú nuôi…”
Kỷ Như Lam vừa định nói đó là áo của vú nuôi thì đã bị Kỷ phu nhân nhanh tay bịt miệng lại, toàn bộ lời định nói đều bị nghẹn lại trong cổ họng.
“Đừng hỏi nữa.” Kỷ phu nhân mặt đen như nhọ nồi, không có ý định giải thích với nữ nhi.
Bà ta nhìn sang phía Kỷ Viễn Sơn cách đó không xa. Kỷ Viễn Sơn bên kia cũng đang đội một chiếc mũ, dường như cảm nhận được gì đó nên ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung rồi nhanh chóng dời đi.
Kỷ phu nhân thần sắc hoảng loạn. Ai mà ngờ được chỉ sau một giấc ngủ, không chỉ bị lột sạch gia sản mà ngay cả tóc cũng mất hết, quần áo trong phòng thì biến mất không một dấu vết. Chỉ cần nghĩ lại cảnh tượng đó, bà ta hận không thể chết đi cho xong.
Lúc đó, lão gia hoàn toàn không biết tóc mình đã mất, quần áo cũng không còn. Ông ta vẫn còn mê ngủ mà ra mở cửa phòng, kết quả là bị tất cả mọi người nhìn thấy hết sạch.
Còn bà ta, sau khi bị kinh động tỉnh giấc thì vội vàng tìm quần áo nhưng kết quả là chẳng thấy gì. Bất đắt dĩ, bà ta đành phải bắt bà vú vừa chạy tới cởi áo khoác ngoài cho mình. Sau đó bà ta mới phát hiện ra mình cũng trọc lóc, y hệt như cái đầu trọc của lão gia, sợ tới mức suýt thì ngất xỉu.
Chuyện gì đã xảy ra? Rốt cuộc là chuyện gì?
Đầu óc Kỷ phu nhân rối bời, gần như đình trệ suy nghĩ. Bà ta vội vàng tìm một miếng vải quấn lên đầu, khi Cẩm y vệ thẩm vấn thì nói dối là đầu bị thương không thể gặp gió mới tạm thời lấp liếm qua chuyện.
Thế nhưng đến tận bây giờ, bà ta vẫn còn hoảng loạn đến mức lục thần vô chủ. Tóc của bà ta rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay? Tại sao lại biến thành thế này? Rõ ràng trước khi ngủ vẫn còn tốt đẹp, ngay cả lúc dậy đi vệ sinh ban đêm cũng thấy bình thường.
Vậy mà tại sao ngay khi Cẩm y vệ ập đến, tóc của bà ta lại mất sạch? Đồ đạc trong phòng cũng không còn một mống? Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chuyện gì đã xảy ra?
Chẳng lẽ… có ma?
Ánh mắt bà ta vô tình lướt qua Kỷ Như Ca, lại thấy nàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt.
Trong khoảnh khắc đó, bà ta dường như thấy bóng dáng của phụ nhân đã chết nhiều năm về trước đang ngồi ngay cạnh Kỷ Như Ca, hướng về phía bà ta mà nhe cái miệng rộng hoác như vực thẳm âm u.
Bà ta rùng mình một cái, thét lên kinh hãi: “Đừng qua đây! Không, đừng qua đây!”
“Nương, nương sao thế?” Kỷ Như Lam thấy nương mình đột nhiên sợ hãi đến run rẩy, miệng không ngừng gào thét “đừng qua đây”, ánh mắt nàng ta hiện rõ vẻ ngỡ ngàng xen lẫn lo âu, vội vàng nắm lấy tay Kỷ phu nhân hỏi nhỏ.
“Ma, ma… có ma đấy…” Kỷ phu nhân sợ đến mất mật, bấu chặt lấy tay con gái mà nói.
Ma? Sắc mặt Kỷ Như Lam trắng bệch, sợ hãi nhìn quanh quất một hồi nhưng chẳng thấy gì cả.
“Nương, nương có nhìn nhầm không? Làm gì có ma, ở đây không có ma mà.”
“Không, có ma, có ma thật đấy…” Kỷ phu nhân sợ hãi ôm lấy đầu, trốn sau lưng con gái, run cầm cập như cầy sấy.
Đám nữ nhân khác của phủ Thượng thư thấy vậy cũng bắt đầu phát hoảng. Nghe đồn trong Thiên lao này có không ít kẻ chết oan, biết đâu… biết đâu phu nhân thật sự nhìn thấy thứ gì đó thật. Nghĩ đến đây, mấy người bắt đầu hét lên vì sợ hãi.
Tức thì, khắp Thiên lao vang lên tiếng la hét, tiếng khóc lóc hỗn loạn, khiến người ta nhức cả đầu.
“Thẩm thẩm xinh đẹp, bọn họ ồn ào quá.” Mấy đứa nhỏ lon ton chạy đến bên cạnh Kỷ Như Ca, phồng má nói. Đều là người lớn cả rồi mà chẳng bằng bọn trẻ, cứ la hét khóc lóc như mấy đứa con nít chưa lớn vậy.
Kỷ Như Ca bật cười, xoa đầu mấy đứa nhỏ: “Ừ, đúng thế, ồn thật đấy.” Nói xong, đôi mắt nàng âm trầm liếc nhìn về phía bên kia.
“Ngươi, lại đây, ta có việc tìm ngươi.” Thấy có tên nha sai đi tới, Kỷ Như Ca ngoắc ngoắc ngón tay gọi hắn.
Tên nha sai vừa thấy vị “Nữ La Sát” này vẫy gọi mình thì bước chân khựng lại, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
Trên cổ tên ngục trưởng vẫn còn năm cái lỗ máu đỏ hỏn kìa, nhìn thôi đã thấy da đầu tê dại rồi.
“Cẩn Vương phi, có gì sai bảo ạ?” Tên nha sai sau ba giây do dự ngắn ngủi, rốt cuộc vẫn phải lết xác đến trước mặt nàng, thấp giọng nhắc nhở: “Xin Vương phi thứ lỗi cho, tiểu nhân thấp cổ bé họng không giúp được gì nhiều cho người, mong người đừng trách tội.”
“Ta là người ân oán phân minh, ai không đụng đến ta thì ta tự nhiên sẽ không làm khó các ngươi.” Kỷ Như Ca mỉm cười với hắn ta, sau đó lặng lẽ nhét vào tay đối phương một thỏi vàng ròng: “Lúc trước ra tay có hơi nặng một chút, cái này coi như mời mấy huynh đệ các ngươi uống rượu.”
Tên nha sai cúi đầu nhìn, thế mà lại là một thỏi vàng! Nụ cười trên mặt hắn ta lập tức trở nên nịnh bợ hơn hẳn.
“Ôi chao, Cẩn Vương phi thật quá khách khí rồi. Vậy tiểu nhân xin thay mặt mấy huynh đệ cảm ơn người.” Có tiền, dĩ nhiên là phải nhận lấy rồi.
“Ta vốn là người không thích ồn ào, cũng mong các huynh đệ để tâm một chút…” Kỷ Như Ca nói đến đây, ánh mắt liếc xéo về phía đám nữ quyến của phủ Thượng thư bên cạnh.