Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 24

Trước Sau

break

Tên nha sai ngay lập tức hiểu ý. Xem ra vị Kỷ đại tiểu thư này và người nhà họ Kỷ chung sống chẳng mấy vui vẻ gì. Nghĩ cũng đúng, mẫu thân của Kỷ đại tiểu thư năm xưa chẳng phải bị Kỷ phu nhân ép chết đó sao? Kỷ đại nhân năm đó đỗ Trạng nguyên, vứt bỏ người thê tử tào khang để cưới tiểu thư Hầu phủ, chuyện này năm ấy từng gây xôn xao dư luận cả một thời.

“Cẩn Vương phi yên tâm, chuyện này cứ giao cho tiểu nhân.” Nhận vàng rồi, nha sai dĩ nhiên sẽ làm việc cho ra trò.

Hắn ta ra hiệu “cứ yên tâm” với Kỷ Như Ca rồi cười híp mắt đi tìm đồng bọn. Chẳng mấy chốc, vài tên nha sai hung thần ác sát, tay lăm lăm roi dài bước xuống.

Bọn chúng vung roi quất túi bụi về phía đám nữ quyến phủ Thượng thư. Quả nhiên, tiếng khóc lóc, la hét biến mất tăm, tất cả đều im như thóc, co rùm lại như lũ chim cút sợ hãi.

“Trong Thiên lao mà cũng dám làm loạn, các người ngứa da rồi phải không! Một lũ tiện nhân thiếu đòn, đứa nào còn dám làm ồn, lão tử cắt lưỡi đứa đó!”

Đám nha sai này nhận tiền làm việc, trực tiếp thay phiên nhau quất cho đám người đang ồn ào bên kia một trận nên thân.

Chẳng biết là do cố tình né tránh hay vì lý do gì, mảnh vải quấn trên đầu Kỷ phu nhân bất ngờ bị ai đó giật phăng xuống. Ngay lập tức, đám nha sai nhìn thấy cái đầu trọc lốc của bà ta, cái đầu nhẵn bóng đến mức đêm tối cũng có thể dùng làm đèn dầu được.

Cảnh tượng ấy khiến bọn chúng kinh hãi đến nỗi tay run lên, đường roi chệch đi, suýt chút nữa thì quất trúng chính mình. Bọn chúng trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm.

Những người khác thấy tiếng roi dừng lại cũng ngừng khóc lóc nhưng không ai dám ngẩng đầu lên.

“A, nương ơi, đầu của vị phu nhân kia trọc lóc kìa, bà ấy không có tóc!” Mấy đứa nhỏ của phủ Cẩn Vương tò mò nhìn sang rồi đưa tay chỉ về phía Kỷ phu nhân mà reo lên.

Lời vừa thốt ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía đó. Để rồi sau đó, ai nấy đều kinh ngạc khi thấy đầu của Kỷ phu nhân nhẵn nhụi hoàn toàn. Đó là cái trọc theo đúng nghĩa đen: không tóc, không lông mày, trọc lốc như một quả trứng gà luộc vừa bóc vỏ.

Mọi người chứng kiến đều không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

“Nương, nương… tóc của nương đâu rồi?” Kỷ Như Lam nhìn thấy cảnh này thì đờ người ra, không thể tin nổi vào mắt mình.

Nghe nữ nhi nói cùng với những ánh mắt quái dị xung quanh, Kỷ phu nhân hoảng hốt đưa tay lên sờ đầu. Cú chạm ấy khiến bà ta kinh hãi nhận ra mảnh vải quấn đầu đã biến mất.

Bà ta tức khắc loạn cả lên, cuống cuồng vớ lấy bất cứ thứ gì bên cạnh để cố sống cố chết che cái đầu của mình lại.

Kỷ Như Lam sau phút giây ngỡ ngàng ngắn ngủi cũng vội vàng che chắn cho mẫu thân mình. Nàng ta trừng mắt nhìn về phía những nữ quyến khác của phủ Thượng thư, gào lên: “Không được nhìn! Tất cả không được nhìn!”

Thế nhưng lời nàng ta nói chẳng hề có trọng lượng, những người có mặt ở đó, kẻ cần nhìn thì vẫn cứ nhìn.

“Phu nhân, tóc của người bị làm sao vậy?” Một vài vị thiếp thất kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đầu của Kỷ phu nhân. Họ lấy tay che miệng nhưng trong ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê trước tai họa của người khác.

Ánh mắt Kỷ phu nhân trở nên sắc lẹm, bà ta giơ tay giáng một cái tát thật mạnh vào mặt một người: “Tiện nhân! Dám xem trò cười của ta, ai cho ngươi cái gan đó?”

“Xem trò cười của bà thì đã sao? Ở đây có ai là không xem trò cười của bà chứ?” Bị đánh đau, vị thiếp thất kia cũng nổi cơn tam bành. Kẻ xem trò vui đâu phải chỉ có mình nàng ta, dựa vào cái gì mà bà ta chỉ đánh mỗi mình nàng ta mà không đánh người khác? Có phải thấy nàng ta dễ bắt nạt quá không? Nghĩ một lúc, nàng ta tức giận trừng mắt nhìn lại.

Kỷ phu nhân tức đến lồng ngực phập phồng liên hồi. Lũ người này định lật trời hết cả rồi sao, đứa nào đứa nấy đều muốn xem trò cười của bà ta. Bà ta đảo mắt một vòng, thấy ai nấy đều đang nhìn mình, liền hung hăng lườm lại tất cả.

“Ồn ào cái gì? Đứa nào còn cãi nhau nữa là ăn roi hết cả lũ bây giờ!” Đám nha sai đã hoàn hồn sau cơn kinh ngạc, vung vẩy ngọn roi, quát tháo vang cả một vùng.

Hắn ta quét ánh mắt đầy uy hiếp nhìn một lượt, cảnh cáo bọn họ không được gây gổ thêm nữa. Đúng là mở mang tầm mắt, cái đám gọi là quý nữ thế gia này, vào đến tận ngục tù rồi mà vẫn không quên tranh giành đấu đá, mưu hèn kế bẩn với nhau.

Tên nha sai lầm bầm chửi rủa một hồi, sau khi buông lời cảnh cáo lần cuối mới chịu rời đi.

Đám người phía phủ Thượng thư bị quất roi đau điếng người, chỉ dám nhỏ giọng rên rỉ. Thế rồi, bọn họ liếc nhìn sang phía người nhà phủ Cẩn Vương, ánh mắt dừng lại trên người Kỷ Như Ca.

Ngay lập tức, có kẻ không sợ chết lao thẳng đến trước mặt nàng: “Cái đồ sao chổi nhà ngươi! Chính vì ngươi mà phủ Thượng thư chúng ta mới bị liên lụy, bị bắt vào đây. Kỷ Như Ca, sao ngươi không đi chết đi cho khuất mắt?”

Kẻ vừa lên tiếng cũng là một thứ nữ giống như Kỷ Như Sương. Giọng nàng ta vừa nhọn vừa chói tai, nhìn Kỷ Như Ca bằng ánh mắt đầy phẫn nộ, ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào mặt nàng mà gào thét. Những nữ quyến khác của phủ Thượng thư thì mặc kệ cho nàng ta mặc sức nhục mạ Kỷ Như Ca.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương