“Ngươi nói bậy! Không được mắng thẩm thẩm, ngươi là đồ xấu xa, đồ đại xấu xa!” Mấy đứa nhỏ bên cạnh thấy nữ nhân này đột ngột xông ra mắng mỏ thẩm thẩm mình thì vô cùng tức giận. Bọn trẻ lớn tiếng phản bác rồi chắn trước mặt Kỷ Như Ca để lý sự với đối phương.
Cảnh tượng này khiến Kỷ Như Ca khá ngạc nhiên. Nàng không ngờ mấy đứa nhỏ này lại bảo vệ mình đến vậy. Trong lòng nàng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp xen lẫn buồn cười: chỉ có mấy viên kẹo mà đã mua chuộc được hết rồi, đám nhóc này thật là…
“Đồ con nít ranh, cút ra!” Vị thứ nữ kia thấy mình bị mấy đứa trẻ vài tuổi chỉ mũi mắng thì cảm thấy bị khiêu khích nặng nề. Nàng ta hung hăng đẩy mạnh Phượng Vũ San.
Trong số mấy đứa nhỏ, Phượng Vũ San là đứa bé nhất. Bị đẩy mạnh như vậy, cả cơ thể cô bé mất kiểm soát ngã ngửa ra sau. Mà ngay chỗ cô bé sắp ngã xuống lại có một hòn đá nhọn. Nếu đầu va phải đó, hậu quả sẽ khôn lường.
Mọi người có mặt đều kinh hãi. Sắc mặt Phượng gia Tam phu nhân cắt không còn giọt máu, định lao ra cứu con gái mình. Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, một bóng người xuất hiện cạnh Phượng Vũ San, nhẹ nhàng đỡ lấy và ôm cô bé vào lòng.
Ngay sau đó, người ấy tung một cú đá thẳng vào vị thứ nữ vừa đẩy người. Nhìn cú đá có vẻ nhẹ tênh nhưng cả cơ thể vị thứ nữ kia bay bổng lên không trung, đập mạnh vào song sắt rồi rơi bịch xuống đất, bụi bay mù mịt.
Vị thứ nữ kia ngay lập tức phun ra một ngụm máu tươi, đau đớn nằm vật vã dưới đất, hai tay ôm chặt lấy bụng. Đau, bụng nàng ta đau như bị xé rách.
Những người chứng kiến, đặc biệt là người của phủ Thượng thư, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Đám người vừa rồi còn huyên thuyên chửi bới, giờ đây im phăng phắc như thóc.
Kỷ Như Ca thu chân lại, đạm mạc quét mắt nhìn đám người đó một lượt. Ánh mắt nàng đi đến đâu, mọi người đều cố gắng cúi đầu thu mình lại để giảm bớt sự hiện diện của bản thân. Duy chỉ có Kỷ Như Lam là đứng dậy với vẻ mặt như một vị thánh mẫu.
Nàng ta nhìn Kỷ Như Ca với ánh mắt đầy vẻ không tán đồng: “Đại tỷ, dù tỷ có gả vào phủ Cẩn Vương thì vẫn là nữ nhi của phủ Thượng thư chúng ta, sao tỷ có thể nhẫn tâm làm ra chuyện tổn thương tỷ muội trong nhà như thế?”
“Ngươi bị điếc hay là bị mù hả? Chỉ thấy ta đánh người, chứ không nghe thấy cũng chẳng nhìn thấy nàng ta bắt nạt một đứa trẻ sao? Miệng thì phun ra toàn lời dơ bẩn, nàng ta có khi nào coi ta là tỷ tỷ? Có coi ta là Đại tiểu thư phủ Thượng thư không?” Đối mặt với sự chất vấn của Kỷ Như Lam, Kỷ Như Ca hừ lạnh một tiếng, nhìn nàng ta bằng ánh mắt băng giá.
Kỷ Như Lam nghe xong vẫn tỏ vẻ không cho là đúng: “Dù vậy cũng không cần thiết phải động thủ, chỉ cần nói vài câu nhắc nhở là được rồi.”
Kỷ Như Ca bật cười. Nàng nhìn Kỷ Như Lam, sau đó bảo Phượng Vũ San trở về vòng tay của mẫu thân, rồi ra hiệu cho mấy đứa nhỏ bịt tai lại. Xong xuôi, nàng mới quay sang nhìn thẳng vào Kỷ Như Lam mà mắng xối xả: “Cái thứ đồ do con tiện tì sinh ra, đồ tiện nhân, đồ lẳng lơ chỉ biết dạng háng ra mới sống nổi, cái thứ sao chổi mọc ra cái bản mặt này là định đi câu dẫn ai…”
Kỷ Như Lam ban đầu thì ngỡ ngàng, ngay sau đó nhịp thở trở nên dồn dập, nàng ta thở hồng hộc vì uất nghẹn. Ngón tay run rẩy chỉ vào Kỷ Như Ca: “Ngươi… ngươi… ngươi…”
“Tức giận cái gì? Ta cũng chỉ mới nói thôi mà, đã động thủ đâu, có gì mà không nhẫn nhịn được cơ chứ?” Kỷ Như Ca trực tiếp dùng chính cái lý lẽ nực cười vừa rồi của nàng ta để vả ngược lại vào mặt nàng ta.
Sắc mặt Kỷ Như Lam đỏ bừng lên vì thịnh nộ, trong mắt tràn đầy lửa giận.
“Ta đều là học tập từ muội cả mà, động khẩu không động thủ thôi, đồ tiện nhân.” Kỷ Như Ca lại bồi thêm một câu.
Cứ mỗi câu lại một tiếng “tiện nhân”, “lẳng lơ”, Kỷ Như Lam cuối cùng cũng không chịu nổi nhiệt, bại trận thảm hại, chẳng dám thốt thêm lời nào nữa.
“Phi, đồ nhát chết.” Kỷ Như Ca mắng thêm một câu sau cuối.
Trong mắt Kỷ Như Lam xẹt qua một tia tàn độc. Chờ đến khi nàng ta gặp được người ấy, nàng ta nhất định khiến Kỷ Như Ca phải chết! Cho dù không chết được, cũng phải cắt phăng cái lưỡi của con tiện nhân này đi!
Sự tính toán lóe lên trong mắt Kỷ Như Lam, dĩ nhiên Kỷ Như Ca không hề bỏ lỡ. Có điều, nàng chỉ thầm hừ lạnh một tiếng trong lòng, đúng là đang mơ mộng hão huyền.
Đã vào đến tận Thiên lao rồi mà còn tưởng kim chủ của mình có thể cứu được sao? Nếu là trước đây, khi vẫn còn là thiên kim tiểu thư của phủ Thượng thư thì may ra còn có khả năng. Còn bây giờ á? Đừng có nằm mơ!
Kỷ Như Ca tìm một góc ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần. Trong đầu nàng thầm nghĩ, chắc hẳn phía hoàng cung bây giờ đang loạn cào cào lên rồi nhỉ?
Sự thật hoàn toàn đúng như những gì Kỷ Như Ca dự đoán, hiện tại toàn bộ hoàng cung đã rơi vào tình trạng đại loạn.