Không chỉ Hoàng thượng, Thái hậu, Hoàng hậu cùng đám phi tần hậu cung đều bị cạo thành đầu âm dương, mà ngay cả đồ đạc trong kho của họ cũng không cánh mà bay. Trống rỗng, tất cả đều trống rỗng một cách sạch sành sanh.
Hoàng thượng vừa kinh hãi, vừa giận dữ, lại vừa lo sợ. Rốt cuộc là hạng người nào, kẻ nào có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện trong hoàng cung và làm ra những chuyện động trời này?
Nghĩ đến cái đầu của mình, Hoàng thượng chỉ hận không thể lôi kẻ chủ mưu ra mà tru di cửu tộc ngay lập tức. Khốn nỗi, ông ta còn không thể để lộ việc đầu mình cũng bị “âm dương hóa”, đành phải dùng tóc giả và mũ để che đậy.
Vẫn chưa kịp hoàn hồn thì lại có người vào bẩm báo: các cung điện liên tục bị mất trộm, không ít kho riêng của các phi tần đã bị vét sạch không còn một mống.
Trong lòng Hoàng thượng dâng lên một dự cảm bất lành, lập tức hạ lệnh cho người đi kiểm tra tư khố của chính mình. Trong kho riêng của ông ta có biết bao nhiêu kỳ trân dị bảo, nếu như…
“Người đâu! Người đâu! Mau… mau đến tư khố của trẫm xem sao!” Hoàng thượng lập tức thét lên ra lệnh.
Chẳng bao lâu sau, Nội vụ Tổng quản vội vã chạy đến, lao thẳng tới trước mặt Hoàng thượng rồi trượt quỳ một cái rầm, đầu dán chặt xuống đất: “Hoàng thượng, tư khố… tư khố mất hết rồi…”
Nội vụ phủ Tổng quản phải lấy hết can đảm cả đời mới có thể thốt ra lời đó với vị hoàng đế đang ngồi trên long ỷ.
“Cái gì? Mất rồi? Hết sạch rồi sao?” Hoàng thượng nghe xong thì bật dậy như lò xo, hớt hải chạy thẳng về phía tư khố.
Bước chân vào tư khố, nhìn bốn bề trống huơ trống hoác chẳng khác nào khu ổ chuột, Chu Văn Đế không dám tin vào mắt mình. Những món bảo vật hiếm có trên đời từng được trưng bày ở đây đều đã bay sạch, không còn lấy một mẩu.
Ông ta dụi mắt thật mạnh, thầm nghĩ chắc chắn là do mình bị ảo giác nên mới thấy cảnh tượng kinh hoàng này. Hoàng thượng hít sâu một hơi, nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra nhưng trước mắt vẫn là một khoảng không vô định.
Thân hình ông ta lảo đảo, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất.
Nơi này… nơi này thực sự đã bị vét sạch rồi. Là ai? Là kẻ nào to gan lớn mật đến mức dám dọn sạch cả kho của trẫm?
“Tra! Tra ngay cho trẫm! Dù có phải đào sâu ba thước đất cũng phải tra cho ra lẽ!” Chu Văn Đế lồng lộn tức giận.
Cảm thấy uy nghiêm của mình bị thách thức nghiêm trọng, Hoàng thượng lập tức hạ lệnh triệu Đại lý tự khanh, Hình bộ cùng các quan lại liên quan tiến cung ngay lập tức để truy tìm tung tích vụ trộm kinh thiên động địa này.
Trong lúc chờ đợi, ông ta lại thấy mấy vị lão Vương gia, Hầu gia cùng các đại thần cốt cán đầu triều kéo nhau đến trước mặt mình khóc lóc thảm thiết. Phủ đệ của bọn họ cũng vừa bị trộm ghé thăm, hu hu.
Vị lão Vương gia quỳ phía trước nhất do quá xúc động mà loạng choạng, chiếc mũ trên đầu “cộp” một tiếng rơi xuống, lăn lông lốc trên mặt đất.
Thế rồi, tất cả mọi người đều nhìn thấy một cái đầu trọc lóc, bóng loáng đến mức soi gương được.
Chu Văn Đế nhìn cái đầu của lão Vương gia, chớp chớp mắt liên tục.
Cái đầu này… trông quen mắt thế nhỉ?
Ông ta chợt nghĩ đến cái đầu âm dương của mình rồi lại nhìn cái đầu của lão Vương gia, tâm trạng bỗng nhiên thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
“Vương gia, đầu của ngài…” Mấy người đứng sau thấy vậy đều kinh ngạc thốt lên.
Lão Vương gia sờ sờ lên cái đầu nhẵn bóng, nhìn chiếc mũ rơi dưới đất mà khóc lóc thảm thiết: “Cái quân trộm cướp trời đánh kia! Chúng trộm đồ của lão thần thì thôi đi, còn cạo sạch cả tóc của lão thần nữa. Hu hu, cầu xin Hoàng thượng làm chủ cho thần!”
“Hu hu, Hoàng thượng, đầu của thần cũng bị cạo rồi!” Thấy lão Vương gia đã bị cạo trọc, những người còn lại cũng chẳng buồn che đậy nữa. Họ đồng loạt dập đầu xuống đất, người này rồi người kia lần lượt tháo mũ trên đầu mình xuống.
Thế là, một, hai, ba… năm, sáu, bảy, tám cái đầu trọc lóc, bóng loáng cứ thế xếp thành một hàng chỉnh tề, quỳ rạp dưới đất.
Chu Văn Đế nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn chết lặng.
“Các ngươi… các ngươi…” Ông ta chỉ tay vào họ, lắp bắp mãi không thành câu.
Các vị đại thần nước mắt tuôn rơi như mưa: “Hoàng thượng, xin hãy làm chủ cho lão thần! Nhà của thần bị vét sạch sành sanh, bọn chúng còn sỉ nhục thần đến mức này. Hu hu…”
Một nhóm thần tử, trẻ nhất cũng đã ngoài ba mươi, già nhất thì hơn năm mươi, cùng quỳ dưới đất gào khóc thảm thiết. Tiếng khóc khiến huyệt thái dương của Chu Văn Đế giật liên hồi.
Bị làm phiền đến nhức cả đầu, ông ta quát lớn một tiếng: “Im hết cho trẫm!”
Tiếng quát vừa dứt, các đại thần đang quỳ trên mặt đất sợ đến mức không dám thở mạnh. Chu Văn Đế day day chân mày, chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời cả thân tâm.
“Nói vậy là… phủ của các ngươi cũng bị trộm?” Chu Văn Đế nhìn về phía những người khác, hỏi lại.
Mọi người đồng thanh gật đầu: “Tâu Hoàng thượng, đúng vậy ạ. Trong phủ… trong phủ đều bị lục soát sạch sẽ, ngay cả… ngay cả củi khô tích trữ trong nhà bếp bọn chúng cũng không tha.”
Đúng nghĩa là lục soát sạch sẽ. Nhìn quần áo trên người họ xem, rõ ràng là đều vội vàng vơ tạm đồ của hạ nhân mà mặc để chạy vào cung.