Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 27

Trước Sau

break

Sống đến từng này tuổi, họ chưa bao giờ gặp phải chuyện kỳ quái và kinh khủng đến thế. Thực sự là trong nhà, phàm là thứ gì đáng giá một chút đều đã biến mất không còn một mống.

Cũng may là quần áo của đám hạ nhân không bị trộm sạch nhưng bao nhiêu bạc lẻ tích góp của chúng cũng bị nẫng đi mất tiêu.

Thế là xong, giờ đây cả phủ từ trên xuống dưới nghèo rớt mồng tơi, đúng nghĩa “nghèo rớt mồng tơi”. Không chỉ bạc mặt nổi bị lấy mất, mà ngay cả những khoản tiền “đen” không dám đem ra ánh sáng cũng bị quét sạch sành sanh.

Bây giờ nếu nói họ còn lại gì, thì chắc chỉ còn mấy cái cửa tiệm, trạch tử với ruộng đất mà thôi. Chuyến này coi như đi tong, không chỉ là tâm huyết mấy chục năm, mà ngay cả vàng bạc châu báu tổ tông để lại cũng bị tên trộm cuỗm sạch. Bảo sao mà không xót xa, không đau lòng cho được.

“Hoàng thượng, Hình bộ Thượng thư và Đại lý tự khanh đang chờ ở ngoài điện ạ.” Lúc này, một vị công công đi vào bẩm báo.

“Truyền bọn họ vào.” Chu Văn Đế mở lời.

Chẳng mấy chốc, Hình bộ Thượng thư, Đại lý tự khanh cùng một số đại thần có tiếng trong việc phá án và thẩm lý đều đã vào đông đủ. Những người này vừa bước vào đã ngẩn người khi thấy đám quan lại đang quỳ dưới đất.

Trọc lóc, tất cả đều trọc lóc!

Đây là… chuyện gì thế này?

Họ chớp mắt nhìn lại lần nữa, vẫn là những cái đầu trọc. Ngay cả lông mày cũng biến mất không một dấu vết, nhẵn nhụi đến lạ kỳ.

“Thần khấu kiến Bệ hạ.” Đại lý tự khanh, Hình bộ Thượng thư cùng các Thị lang đồng loạt quỳ xuống thỉnh an.

Chu Văn Đế phất tay ra hiệu cho họ đứng dậy, rồi bắt đầu nói về việc hoàng cung bị mất trộm. Lão Vương gia và những người đang quỳ dưới đất nghe xong thì sửng sốt.

Cái gì? Hóa ra không chỉ phủ của họ bị trộm mà ngay cả hoàng cung cũng chịu chung số phận sao? Vậy thì… cái đầu của Hoàng thượng thì sao?

Mọi người đều tò mò muốn ngó xem đầu của Hoàng thượng có “chung cảnh ngộ” không nhưng… chẳng ai đủ can đảm.

Chu Văn Đế nhìn đám người bên dưới đang rục rịch ý đồ xấu, sắc mặt tối sầm lại. Nhìn phản ứng của bọn họ, ông ta còn gì mà không hiểu nữa chứ. Rõ ràng là muốn xem xem cái đầu của ông ta có trọc lóc như bọn họ hay không.

“Các ngươi hãy đem tình hình kể lại cho mấy vị đại nhân đây, càng chi tiết càng tốt, cố gắng phá án trong thời gian sớm nhất.” Chu Văn Đế nói xong liền đứng dậy phất tay áo bỏ đi.

Phần việc còn lại ông ta giao cho Nội vụ phủ Tổng quản và đại thái giám của mình phối hợp với Đại lý tự để điều tra. Chu Văn Đế muốn biết rốt cuộc kẻ nào to gan lớn mật đến mức đó!

Thế nhưng chuyện này quá đỗi quỷ dị, dù là thần thám gặp phải tình cảnh này cũng phải vò đầu bứt tai.

Không có manh mối, hoàn toàn không có lấy một chút manh mối nào.

Mọi thứ cứ như thể tan biến vào hư không. Đầu mối duy nhất có được là bà ma ma đốt củi ở Ngự thiện phòng nhưng bà ta đã bị những gì nhìn thấy đêm đó dọa cho hồn xiêu phách lạc. Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, người bà ta gầy rộc hẳn đi, bất kể ngày hay đêm đều như chim sợ cành cong, miệng lúc nào cũng lẩm bẩm: “Ma, ma… có ma…”

Rõ ràng là đã sợ đến phát điên, chẳng thể nào khai thác thêm được thông tin hữu ích gì từ miệng bà ta nữa.

Theo lời kể của mấy tiểu thái giám từng nói chuyện với bà ma ma đêm đó, bà ta vốn được giao nhiệm vụ canh giữ Ngự thiện phòng để đảm bảo lửa trong lò không bao giờ tắt. Nguyên do là Thái hậu muốn ăn món Phật Nhảy Tường, món này đòi hỏi phải giữ lửa liên tục, không được ngắt quãng nên cần có người túc trực.

Và rồi, bà ma ma kinh hoàng phát hiện ra đồ đạc trong Ngự thiện phòng cứ thế biến mất một cách không giải thích được, từng thứ, từng thứ một biến mất ngay trước mắt mình. Đó chính là lý do bà ta hoảng loạn gào thét có ma.

Mấy vị công công khi kể đến đây mặt mày cũng trắng bệch, dường như cũng bị dọa cho một phen khiếp vía. Tuy không tận mắt chứng kiến quá trình đồ vật biến mất nhưng khi nghe thấy tiếng bà ma ma hét lên, họ đã chạy đến Ngự thiện phòng ngay lập tức, chỉ mất chưa đầy một tuần trà.

Vậy mà khi họ đến nơi, toàn bộ thiện thực chuẩn bị cho Hoàng thượng và các cung nương nương đã hoàn toàn không cánh mà bay.

Tổng quản công công của Ngự thiện phòng khi đi kiểm tra kho dự trữ thì phát hiện toàn bộ gạo, mì, dầu cùng đủ loại nguyên liệu nấu ăn dự phòng cũng đã không cánh mà bay.

Hàng nghìn cân hàng hóa biến mất trong nháy mắt mà không hề kinh động đến bất kỳ ai, điều này vốn dĩ đã cực kỳ bất thường. Chính vì vậy, hiện tại mọi người đều tin rằng bà ma ma kia thực sự đã nhìn thấy ma. Nếu không, làm sao có thể giải thích được sự biến mất của đống đồ đạc đó?

Đặc biệt là những món ngự thiện, dẫu không nói là hương thơm bay xa vạn dặm nhưng nếu có kẻ mang chúng rời đi thì ít nhiều cũng phải có mùi hương vương lại trong không khí. Thế nhưng, ngoại trừ khu vực Ngự thiện phòng ra, chẳng còn ngửi thấy mùi gì khác.

Hàng loạt dấu hiệu trùng khớp đều chỉ về một thông tin duy nhất: Có ma, hoàng cung này thực sự có ma!

Nếu không phải là ma quỷ, kẻ nào có thể thần thông quảng đại đến mức dọn sạch cả Ngự thiện phòng như vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương