Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 28

Trước Sau

break

Đám tiểu thái giám còn nghe phong phanh phía hậu cung cũng xảy ra chuyện đại sự, tư khố của các nương nương đều bị vét sạch sành sanh. Tên trộm nào có thể trong một đêm, qua mặt được cả thị vệ hoàng cung, Ngự lâm quân và Cẩm y vệ để lấy đi toàn bộ số tài sản đó?

Điều này… điều này là không thể nào! Đây là hoàng cung, là hoàng cung cơ mà! Một nơi mà bình thường đến cả một con chim cũng khó lòng bay lọt, hạng trộm cướp nào có thể làm được điều này?

Vậy nên, mọi người đều lén lút bàn tán với nhau rằng chắc chắn là do ma quỷ quấy phá. Hơn nữa, còn có một lời đồn đoán khác nhưng không ai dám nói ra miệng. Đó là việc phủ Cẩn Vương bị vu oan tội thông địch phản quốc đã chọc giận vong hồn, khiến chúng hiện về báo thù để trừng phạt những kẻ liên quan.

Nghe những lời thái giám kể lại, Đại lý tự khanh, Hình bộ Thượng thư và các Thị lang đều cảm thấy không mấy khả thi. Họ cho rằng đây có lẽ chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi.

Thế nhưng, những lời đồn thổi đó cứ thế vô tình ghim sâu vào tâm trí họ.

Tiếp sau đó, họ lại chuyển sang thẩm vấn các cung nữ và thị vệ khác. Từ miệng những người này cũng chẳng thu thập được manh mối nào hữu ích. Tất cả đều khẳng định họ vẫn tuân thủ ca trực như thường lệ, thay ca trực đêm đúng theo quy định.

Trong suốt khoảng thời gian đó, họ không hề nghe thấy bất kỳ tiếng động lạ nào, thực sự là không một tiếng động nhỏ nhất. Còn về những âm thanh náo loạn sau đó, chẳng qua là do các phi tần ở trong phòng phát ra những tiếng thét chói tai, lúc ấy mọi người mới bàng hoàng biết đồ đạc đã bị mất trộm.

Ban đầu, không ai nghĩ đến việc tư khố bị đột nhập, bởi vì ngay cả những vật dụng đáng giá trong phòng ngủ của các phi tần cũng đã biến mất. Vậy nên, họ mới sai cung nữ, thái giám đến tư khố kiểm tra, kết quả là phát hiện bên trong cũng đã bị vét sạch, chẳng còn lại cái gì.

Điều khiến người ta phẫn nộ hơn cả là tên trộm này đúng nghĩa “vét sạch sành sanh”, đến cả cái hang chuột cũng không tha.

Khi hỏi đến các phi tần, họ cũng đều khẳng định không có gì bất thường, tuyệt đối không có gì lạ. Người của Hình bộ đã kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh nhưng không hề tìm thấy dấu vết của mê hương. Lư hương, nước trà… thảy đều không có dấu hiệu bị hạ thuốc.

Vì vậy, có thể khẳng định các vị phi tần đều nói thật. Họ đi ngủ một cách bình thường và không hề nhận thấy điều gì kỳ quái. Mãi cho đến khi tỉnh dậy…

Vị phi tần đang bị thẩm vấn, trong lúc kích động suýt chút nữa đã lỡ miệng nói ra việc mình bị cạo đầu âm dương. Nhưng may mắn thay, vào khoảnh khắc mấu chốt, lý trí đã kịp trở lại giúp bà ta im bặt. Sau đó, bà ta chỉ nói năng ấp úng rồi không tiếp tục chủ đề đó nữa.

Mấy vị đại thần liên tiếp thẩm vấn thêm vài người, từ trong những lời nói lấp lửng của các nàng, dường như ai nấy đều nghe ra được có điều gì đó khó nói.

Rốt cuộc là nỗi khổ tâm gì đây? Hình như họ đều đang nắm giữ một bí mật chung nhưng tuyệt nhiên không ai chịu hé răng. Ngay cả khi họ tới thỉnh an Thái hậu, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

“Các vị không thấy kỳ lạ sao? Bây giờ đã là tháng Năm, thời tiết bắt đầu nóng lên rồi nhưng những vị phi tần chúng ta gặp hôm nay, cho đến cả Thái hậu đều quấn đầu rất kỹ…” Trong lúc đang rà soát lại xem có bỏ sót chi tiết nào không, Đại lý tự khanh đột nhiên lên tiếng.

Nghe thấy vậy, thần sắc các vị đại thần đều chấn động. Họ cẩn thận nhớ lại dáng vẻ của Thái hậu, Hoàng hậu cùng các phi tần đã gặp lúc nãy, trên mặt dần hiện ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

Phải rồi, đúng thế thật! Họ cứ luôn cảm thấy có điểm nào đó không ổn mà chưa gọi tên được. Giờ nghe Đại lý tự khanh nhắc tới, họ mới phản ứng kịp điểm kỳ quái nằm ở đâu. Đúng vậy, bất kể là Thái hậu, Hoàng hậu hay các phi tần hậu cung, hôm nay tất cả đều dùng khăn trùm kín đầu, che chắn nghiêm ngặt đến mức không để lộ ra dù chỉ là một sợi… tóc.

Chẳng lẽ, họ cũng gặp phải chuyện tương tự như mấy vị Vương gia kia? Bị kẻ nào đó cạo trọc đầu rồi sao?

“Mấy vị đại nhân còn nhớ trang phục hôm nay của Hoàng thượng không?” Đại lý tự khanh lại bồi thêm một câu đầy ẩn ý.

Mấy vị đại thần nghe xong thì sững người lại, ngay sau đó là vẻ kinh ngạc tột độ hiện rõ trên mặt. Họ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi một thông điệp chấn động:

Không lẽ nào… Hoàng thượng cũng… cũng bị trọc đầu rồi sao?

Hít vào một ngụm khí lạnh…

Đây rốt cuộc là vị “cao nhân” phương nào mà to gan đến mức không chỉ vào hoàng cung trộm đồ, mà còn tiện tay cạo đầu tập thể cho cả hoàng gia thế này?

Bất giác, ai nấy đều cảm thấy da đầu mình lành lạnh, không nhịn được mà đưa tay lên sờ sờ mái tóc trên đầu mình, trong lòng thầm dâng lên vài phần may mắn. May thật, quá may là tên trộm đó không ghé thăm phủ của họ, cũng không “mượn” đi mái tóc của họ.

“Thẩm vấn bao nhiêu người như vậy mà chẳng có nổi một chút manh mối nào.” Các vị đại thần ai nấy đều cảm thấy áp lực đè nặng như núi.

“Nếu như, hoặc là… có lẽ nào, thực sự là có ma không?” Hình bộ Thị lang nhìn một lượt các vị đại nhân xung quanh, rụt rè buông một câu đầy ám muội.

Các vị đại thần: “...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương