Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 29

Trước Sau

break

Bọn họ đều là những đại nhân đầu triều trong lĩnh vực của mình, phá án đều là hạng lão luyện. Bây giờ lại nói là có ma, làm sao mà thuyết phục được người khác? Chưa nói đến thiên hạ, ngay cả Hoàng thượng kia, người có tin không? Có tin nổi không?

Bất giác, họ cảm thấy cổ mình lạnh toát, cứ đà này nếu chuyện không được giải quyết êm xuôi, e là cái đầu trên cổ khó mà giữ được.

“Vậy bây giờ tính sao? Phải bẩm báo với Hoàng thượng thế nào đây?” Mọi người đồng loạt nhìn về phía Đại lý tự khanh.

Ngài là chủ thẩm, chúng tôi chỉ là phụ tá, chuyện này phải trông chờ vào cao kiến của ngài rồi.

Đại lý tự khanh: “...”

Sao bấy lâu nay ông không nhận ra mấy vị đại thần này lại “khôn lỏi” đến thế nhỉ? Mạng của các người là mạng, còn mạng của bản đại nhân đây thì không chắc?

“Hay là… chúng ta cùng ký tên chung đi?” Đại lý tự khanh suy nghĩ một hồi rồi đưa ra đề nghị.

Các vị đại thần: Xì!

Nói về độ “khôn lỏi” thì đúng là không ai qua mặt được vị Đại lý tự khanh này. Muốn kéo cả lũ xuống nước cùng đây mà, chẳng lẽ không thể theo tinh thần “hy sinh đời cha củng cố đời con”, chết mình ông để cứu cả hội hay sao? Chẳng lẽ không thể thăng hoa một chút, hy sinh bản thân để cứu rỗi người khác được à?

Đại lý tự khanh tỏ vẻ: ta đây chẳng có khí tiết cao thượng đến thế đâu. Có sống cùng sống, có chết cùng chết. Tóm lại là kiểu gì cũng phải kéo theo kẻ đệm lưng. Hơn nữa, một người gánh thì cầm chắc cái chết, chứ cả lũ cùng gánh thì biết đâu lại thoát.

Đại lý tự khanh vuốt râu, nhìn mọi người: “Hay là, chúng ta qua bên phủ các vị đại thần khác đi dạo một chuyến xem sao?”

Ngoài hoàng cung ra, cũng nên đến phủ của mấy vị lão Vương gia và những đại thần bị mất trộm để kiểm tra kỹ lưỡng, xem có tìm được manh mối chung nào không.

“Ta thấy lời vị tiểu công công lúc trước nói cũng có vài phần đạo lý đấy.” Sau một vòng lượn lờ khắp các phủ đệ mà vẫn không tìm ra chút vết tích nào, trong lúc mọi người đang rơi vào trạng thái tự nghi ngờ bản thân thì cái lão “người thứ sáu” - Hình bộ Thị lang lại lên tiếng.

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Hình bộ Thị lang, ra hiệu cho hắn ta nói tiếp. Đối mặt với bao nhiêu vị quan chức có cấp bậc cao hơn mình đang nhìn chằm chằm, Hình bộ Thị lang nuốt nước bọt cái “ực”, trong lòng không khỏi căng thẳng.

“Có đạo lý gì thì ngươi nói mau đi chứ!”

“Hạ quan nói ra rồi, mấy vị đại nhân không được đánh hạ quan đâu nhé.” Hình bộ Thị lang yếu ớt thỉnh cầu. Mấy vị đại thần này ai nấy tính tình đều nóng nảy, hắn ta chỉ sợ mình biến thành con chuột chũi bị các ông ấy thay phiên nhau gõ đầu.

Mấy vị đại thần xua tay ra hiệu sẽ không đánh, bảo hắn ta cứ yên tâm mà nói.

Nghe vậy, Hình bộ Thị lang mới nhẹ cả người. Chỉ cần không phải tìm mình tính sổ là tốt rồi.

Hắn ta hít sâu một hơi, bắt đầu trình bày những gì mình phân tích: “Lúc nãy chẳng phải chúng ta nghe thái giám nói là gặp ma sao? Các vị có nhận thấy một điểm cực kỳ quái lạ không? Kể từ khi Hoàng thượng hạ thánh chỉ niêm phong phủ Cẩn Vương, định tội Cẩn Vương thông địch phản quốc và tống giam cả gia quyến vào Thiên lao, thì chuyện quái dị mới bắt đầu xảy ra…”

Theo lời của Hình bộ Thị lang, mọi người đều lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ. Phải rồi, chẳng phải là thế sao? Đúng là sự việc diễn biến y như vậy.

“Ngươi nói tiếp đi.” Đại lý tự khanh và Hình bộ Thượng thư đồng thanh thúc giục.

Được khích lệ, Hình bộ Thị lang phấn chấn hẳn lên, tiếp tục nói: “Hơn nữa các vị không phát hiện ra sao, ngoại trừ hoàng cung, những nhà bị mất trộm đều là những nhà đã đứng ra tố cáo Cẩn Vương thông địch phản quốc, đòi nghiêm trị và tru di cửu tộc phủ Cẩn Vương.”

Hít vào một ngụm khí lạnh…

Nghe xong câu này, mọi người cuối cùng cũng phản ứng kịp. Đúng thế thật, chẳng sai vào đâu được, chính là mấy nhà đó. Chuyện này cũng quá mức trùng hợp rồi đi?

“Theo ý kiến của hạ quan, chắc chắn là tổ tiên của phủ Cẩn Vương nhìn không nổi cảnh con cháu đời sau bị vu oan, bị khép tội chết cả họ nên mới hiện về cảnh cáo.”

Thật sự mà nói, những người có mặt ở đó, nghe xong lời này đều thấy có mấy phần hợp lý.

“Nếu đã như vậy, thế còn hoàng cung thì giải thích thế nào?” Vị Đề hình nghe xong liền nhíu mày hỏi.

Cái này thì Hình bộ Thị lang có cho kẹo cũng không dám nói bừa.

Chuyện liên quan đến cái đầu trên cổ, hắn ta có điên mới dám tiếp lời nói ra.

Còn hoàng cung thì giải thích sao? Còn có thể nói thế nào nữa? Rõ ràng là Hoàng thượng bất mãn vì Cẩn Vương chiến công hiển hách, công cao lấn chủ, cảm thấy bị đe dọa. Thế nên khi mấy vị đại thần kia tố cáo Cẩn Vương thông địch phản quốc, ông ta đã thuận nước đẩy thuyền mà định tội cho Cẩn Vương.

Nếu không nhờ lúc đó có vài vị đại thần liều mình cầu xin, e là cả phủ Cẩn Vương đã bị tru di tam tộc, dắt díu nhau xuống địa phủ báo danh hết rồi. Vậy nên, nếu đây thực sự là tổ tiên phủ Cẩn Vương nhìn không nổi, từ dưới đất chui lên để trừng trị một phen thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Thế nhưng mà… lời này nói với Hoàng thượng kiểu gì? Chẳng lẽ điều tra một vòng, cuối cùng chạy đến trước mặt Hoàng thượng bảo rằng: Đây là tổ tiên phủ Cẩn Vương hiển linh, biết cái đám các người liên thủ bắt nạt cháu chắt nhà người ta nên mới biến thành quỷ hiện về dạy dỗ?

Đúng là chuyện quỷ quái! Nói cho ai nghe, ai mà tin cho nổi?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương