Mấy vị đại thần đồng loạt dồn ánh mắt về phía Đại lý tự khanh, ra hiệu cho ông nói vài lời can gián. Nhưng rõ ràng, Đại lý tự khanh chẳng muốn mở miệng chút nào. Ông chậm rãi nhắm mắt lại, mệt mỏi rồi, cứ để mọi thứ tự hủy diệt đi thôi.
Vướng phải một lão Hoàng đế như thế này, ông chỉ muốn từ quan quách cho xong. Thế nhưng, Đại lý tự là nơi nắm giữ mọi vụ án hình sự, nếu ông ra đi, chỉ dựa vào cái đám giá áo túi cơm kia thì e là oan sai sẽ chất cao như núi. Huống hồ sau lưng ông còn cả một gia đình già trẻ lớn bé, ông không thể vì cái tôi cứng đầu mà đắc tội Hoàng thượng, bắt người nhà phải chịu khổ lây.
Chỉ tiếc cho một phủ Cẩn Vương mấy đời oai hùng, giờ đây lại bị lão già kia hãm hại đến nông nỗi này.
Haizz…
Tâm mệt, thân cũng mệt. Lần này trở về ông nhất định phải thắp hương tấu lên tiên hoàng, xin Người hãy vào mộng mà mắng cho lão già này một trận vì tội làm chuyện thất đức. “Vắt chanh bỏ vỏ” nhưng cái kết cục này thực sự là không thể chấp nhận nổi.
Tức giận đến mức không buồn mở miệng nói năng gì nữa.
Những vị đại thần khác cũng không tránh khỏi cảm giác “thỏ chết cáo buồn”. Nếu một ngày nào đó, Hoàng thượng không vui mà chĩa mũi đao về phía họ, họ biết phải làm sao? Đối phó với bản thân họ thì không đáng ngại nhưng nếu mũi đao kia nhắm vào gia quyến của họ, thì nỗi đau thấu tim gan cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ôi, cái sự đời gì thế này. Mấy vị đại thần cúi đầu, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Chu Văn Đế lúc này tâm trạng cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Ông ta cảm thấy uy nghiêm của một bậc quân chủ đang bị một con quỷ trêu ngươi. Trộm đi bao nhiêu thứ đồ đạc như thế, rốt cuộc là con quỷ nào mà bản lĩnh đến vậy?
Ông ta phải tìm người, tìm cao nhân về lập đàn làm phép để tiêu diệt con quỷ ngông cuồng này.
Tổ tiên phủ Cẩn Vương sao? Hừ hừ hừ, xem trẫm có trị được ngươi không!
Rất nhanh sau đó, thánh chỉ lưu đày toàn tộc phủ Cẩn Vương đã được ban xuống.
Thế nhưng nhìn lại cả gia tộc họ Phượng, tính gộp tất cả già trẻ lớn bé cũng chỉ còn lại chưa đầy một trăm người. Những nam nhi nhà họ Phượng vốn dĩ từ thuở thiếu thời đã xông pha trận mạc, bao nhiêu người ra đi diệt địch, cuối cùng trở về chỉ còn lại một nắm tro tàn. Những người còn lại ở Phượng gia giờ đây đa phần chỉ là người già, yếu, bệnh, tật.
Về phần ba người huynh trưởng của Phượng Tư Cẩn, chính lão Vương phi đã phải nhẫn tâm nuôi dạy họ thành những kẻ “vô dụng”, văn không thành, võ chẳng thạo, chỉ có thể quanh quẩn bên gối phụ mẫu. Vì điều này, lão Vương phi đã phải gánh chịu tiếng xấu suốt bao nhiêu năm, ngay cả phu quân và các con cũng hiểu lầm, nảy sinh tâm kết với bà.
Thế nhưng dù có như vậy, lão Vương phi vẫn nhất quyết không đổi ý. Bà thà mang danh ác phụ, thà bị người đời khinh khi, cũng không muốn nhìn thấy cốt nhục của mình phải phơi thây nơi chiến trường lạnh lẽo. Nhà họ Phượng đã hy sinh quá nhiều, quá nhiều người rồi. Bà không dám, cũng không thể đánh cược thêm một lần nào nữa.
Cũng chính nhờ vậy mà nhánh của Phượng Tư Cẩn lại là nhánh có kết cục “tốt” nhất. Những gia đình khác trong tộc… đa phần đều đã lâm vào cảnh nhà tan cửa nát.
Sau khi nghe xong thánh chỉ, lão Vương phi cùng mọi người ai nấy đều đau thắt tâm can. Nhà họ Phượng từ thời khai quốc công thần đến nay luôn một lòng trung thành với hoàng gia, thế hệ này nối tiếp thế hệ kia trấn giữ biên cương, ngăn chặn vó ngựa quân Đát Tử ngoài cửa ải. Ở đâu có nhà họ Phượng, ở đó thiết kỵ quân thù vĩnh viễn không thể bước chân vào lãnh thổ Đại Chu dù chỉ một bước.
Vậy mà sự trung trinh ấy lại đổi lấy một cái kết đắng chát thế này. Lão Vương phi nguội lạnh cả lòng dạ. Bà rất muốn hỏi người nam nhân của đời mình - người đã dùng cả tính mạng, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn là hy sinh nơi sa trường rằng nếu ông nhìn thấy cảnh tượng ngày hôm nay, liệu ông có từng hối hận?
“Mẫu thân, người đừng đau lòng quá. Tuy là bị lưu đày nhưng ít nhất chúng ta vẫn còn được ở bên nhau mà.” Con dâu cả La thị thấy lão Vương phi nước mắt tuôn rơi thì cố nén nỗi hoang mang và đau đớn trong lòng để lên tiếng khuyên nhủ.
“Phải đó mẫu thân. Nghĩ kỹ lại thì chúng ta vẫn còn sống cả đấy thôi? Chỉ cần cả gia đình mình được đoàn tụ, vẹn nguyên bên nhau là tốt rồi.” Con dâu thứ Đinh thị cũng vội vàng tham gia vào việc khuyên giải.
Cả ba cô con dâu đều hết lời an ủi. Họ vốn xuất thân từ những gia đình có địa vị thấp, gia thế không cao nhưng gia phong đều đoan chính. Đối với họ, được gả vào phủ Cẩn Vương đã là một sự “trèo cao”, chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày trở thành dâu con nhà này. Từ khi về làm dâu, họ luôn coi đây là nhà mình, một lòng một dạ phò tá phu quân, dạy dỗ con cái. Giờ đây dẫu gặp phải kiếp nạn, họ cũng chưa một lần hối hận.
Bởi lẽ bất kể là bà mẫu, phu quân hay các muội phu, ai nấy đều đối xử với họ rất tốt, chưa từng một lần xem nhẹ xuất thân của họ.
Họ đã cùng hưởng vinh hoa phú quý của phủ Cẩn Vương, thì nay cũng có thể cùng gánh vác kiếp nạn mà nơi này mang đến. Mấy người phụ nhân lúc này dường như đã dần chấp nhận số phận bị lưu đày.