Thế nhưng, lão Vương phi lại không nỡ để các con dâu phải theo mình chịu khổ, bà khuyên nhủ: “Các con tuy không phải do ta sinh ra nhưng bao năm chung sống, ta luôn coi các con như con gái ruột. Nay phủ Cẩn Vương gặp đại nạn, ta không thể ích kỷ giữ các con lại. Các con còn trẻ, không nên phải chịu cái khổ này. Hay là để các con trai ta viết một phong thư hòa ly, trả tự do cho các con.”
Quyết định này khiến cả ba người sững sờ, ngay cả Kỷ Như Ca cũng vô cùng kinh ngạc. Nàng nhìn lão Vương phi, vừa bất ngờ trước lựa chọn của bà, vừa cảm thấy bà là một nữ nhân thật vĩ đại. Giữa lúc lâm vào cảnh nhà tan cửa nát, điều bà nghĩ đến đầu tiên lại là không muốn liên lụy đến con dâu. Một người như vậy, phẩm hạnh chắc chắn không thể nào xấu được.
Tuy nhiên, ý tốt của lão Vương phi lập tức bị La thị và những người khác khước từ.
“Mẫu thân, chúng con không đi! Chuyến đi này dài cả nghìn dặm, xương cốt mẫu thân lại không được khỏe. Nếu không có người chăm sóc… con dâu không dám nghĩ tới.” La thị cùng những người khác vừa nghe xong đã lắc đầu quầy quậy.
“Hồ đồ! Các con không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho đám trẻ chứ. Chính các con cũng biết hành trình này nghìn trùng xa cách, sống chết khó lường. Đám trẻ còn nhỏ như vậy, làm sao có thể chịu đựng nổi…”
Lão Vương phi nghe thấy lời khuyên giải của các con dâu, trong lòng đau xót khôn nguôi, lập tức lên tiếng quở trách.
La thị cùng những người khác nhìn về phía con mình, trong lòng muôn vàn không nỡ. Họ hiểu rõ rằng nếu không rời đi, thứ mà đám trẻ phải đối mặt sẽ là gì. Thế nhưng…
“Tổ mẫu, mẫu thân, chúng con không đi đâu, chúng con muốn đi cùng người và cha.” Mấy đứa trẻ thấy người lớn nhìn sang, liền hiểu chuyện mà đứng bật dậy nói.
“Tổ mẫu, mẫu thân, chúng con là nam nhi nhà họ Phượng. Nam nhi họ Phượng chỉ tiến không lùi, chúng con muốn cùng tổ mẫu, cha mẹ sống chết có nhau.”
“Đúng, sống chết có nhau!”
“Hu… hu…” Lão Vương phi nhìn những đứa trẻ tuổi đời còn nhỏ xíu mà đã nói ra được những lời như vậy, nước mắt lập tức tuôn rơi lã chã. Bà bịt miệng, nghẹn ngào bật khóc thành tiếng.
Bà dang rộng cánh tay, mấy đứa trẻ lần lượt chạy lại ôm chặt lấy lão Vương phi.
“Tốt, tốt lắm, cháu ngoan của bà, không hổ là con cháu nhà họ Phượng.” Lão Vương phi vừa đau lòng vừa cảm động nhìn chúng.
Nghĩ đến những tấm thân bé nhỏ này sắp phải đi đày, hành trình lưu đày không chỉ gian khổ, mà càng về phương Bắc thời tiết càng giá rét. Ngay cả người lớn cũng khó lòng chịu nổi những cơn gió lạnh thấu xương, còn mấy đứa trẻ này…
Bà không dám nghĩ, cũng không nỡ nghĩ tiếp. Cứ hễ tưởng tượng đến kết cục đáng sợ kia, tim bà lại đau như dao cắt.
Sau khi mọi người đã vơi bớt tiếng khóc, lão Vương phi lại xoay sang nhìn Kỷ Như Ca. Đây là cô nương mà lão Tứ mới cưới vào cửa. Ban đầu bà cứ ngỡ Ninh Uyển Nhi sẽ trở thành thê tử lão Tứ, không ngờ một cuộc ban hôn lại khiến cô nương vô tội này phải chịu liên lụy.
Lão Vương phi nhìn Kỷ Như Ca bằng ánh mắt từ ái: “Con à, tính kỹ ra thì con vẫn chưa thực sự là dâu nhà họ Phượng ta. Hay là để lão Đại thay mặt lão Tứ viết cho con một phong thư hòa ly, con rời đi có được không?”
Bà không muốn để một cô nương vô tội phải gánh vác tội trạng nặng nề như thế này.
Kỷ Như Ca đứng bên cạnh, nãy giờ vẫn luôn đóng vai một người im lặng. Lúc này nghe thấy lão Vương phi nhắc đến mình, rồi lại thấy mấy vị tẩu tẩu cũng đang rơm rớm nước mắt nhìn mình, nàng khẽ liếm răng hàm, cảm thấy hơi “nhức răng”.
Cái tình cảnh này thật là…
“Lão Vương phi, người nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi. Từ khoảnh khắc con được ban hôn gả vào phủ Cẩn Vương, con đã không thể đứng ngoài cuộc được nữa.” Kỷ Như Ca lựa lời nói.
Lão Vương phi tự nhiên là hiểu rõ đạo lý này, thấy nàng nhìn thấu đáo như vậy, bà chỉ biết khẽ thở dài trong lòng.
“Là nhà họ Phượng ta có lỗi với con.” Lão Vương phi than thở.
Kỷ Như Ca bỗng nở nụ cười: “Người đừng nói câu đó sớm quá, ai có lỗi với ai còn chưa biết chắc đâu.”
Cứ nhìn những việc mà lão già Kỷ Viễn Sơn kia làm đi, toàn là chuyện thất đức. Tuy rằng không liên quan đến nguyên chủ nhưng nguyên chủ là nữ nhi của Kỷ Viễn Sơn, tất yếu phải gánh lấy cái nhân quả này. Thế nên nàng nói không sai, rốt cuộc ai nợ ai thì còn chưa biết được.
Lão Vương phi cùng mọi người sững sờ, không hiểu tại sao nàng lại nói ra những lời như vậy. Kỷ Như Ca cũng không có ý định giải thích thêm.
Thấy Kỷ Như Ca không muốn rời đi, lão Vương phi trong lòng đầy cảm thán. Bà vừa xót xa cho cô nương này, lại vừa cảm thấy mừng cho con trai mình. Chỉ là, sắp tới sẽ phải để nàng chịu uất ức rồi.
Kỷ Như Ca thể hiện thái độ rất dửng dưng nhưng vì gương mặt mang nét “chán đời” đặc trưng nên trong mắt người ngoài, trông nàng có vẻ như đang chán ghét hoặc đang mang tâm sự gì đó khác.
Thế nhưng, sau khi nghe lời nàng nói, cộng thêm việc chứng kiến nàng chăm sóc chu đáo cho đám trẻ suốt hai ngày qua, mọi người đều hiểu ra rằng vị tiểu thư nhà họ Kỷ này vốn dĩ sinh ra đã có gương mặt như vậy. Không thể chỉ dựa vào tướng mạo mà nghi ngờ phẩm chất của một con người được.
“Chỉ e là phủ Cẩn Vương bị tịch thu gia sản, đường lưu đày sẽ vô cùng gian nan… Còn có cả lão Tứ nữa.” Cứ hễ nghĩ đến tình cảnh hiện tại, lão Vương phi lại lo âu phiền muộn.
Mấy cô con dâu lại xúm vào an ủi, khuyên bà nên suy nghĩ thoáng ra: “Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng”, có lẽ mọi chuyện cũng không đến nỗi tồi tệ như vậy. Lão Vương phi gượng nở một nụ cười gượng gạo trên môi.