Cả nhóm người nhanh chóng xuất hiện tại hoàng cung. Lúc này, Chu Văn Đế vừa chợp mắt được một lát đã bị đánh thức. Nghe thái giám thân cận báo rằng ám vệ canh gác lão trạch đã trở về và có chuyện đại sự cần bẩm báo, tâm thần ông ta khẽ động, lập tức khoác áo bước ra ngoài.
Thấy Chu Văn Đế xuất hiện, đám ám vệ quỳ rụp xuống đất: “Hoàng thượng.”
Chu Văn Đế rũ mắt quan sát, thấy thần sắc bọn chúng có vẻ bất ổn, ông ta liền hỏi: “Phía lão trạch Phượng gia đã xảy ra chuyện gì?”
“Bẩm Hoàng thượng, lão trạch nhà họ Phượng cách đây nửa canh giờ… đã hoàn toàn biến mất ngay giữa hư không.” Tên ám vệ mím môi, run rẩy bẩm báo.
Chu Văn Đế nghe xong liền nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào đám ám vệ đang quỳ dưới đất. Uy áp bộc phát trong khoảnh khắc đó khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
“Biến mất giữa hư không là có ý gì?” Chu Văn Đế chậm rãi hỏi, giọng nói lạnh thấu xương.
Ám vệ không dám giấu giếm, đem toàn bộ những gì mắt thấy tai nghe tâu lên không sót một chữ. Nghe chuyện một tòa dinh thự đồ sộ như vậy bỗng chốc bốc hơi không còn một mảnh ngói, sắc mặt Chu Văn Đế lập tức trở nên vô cùng khó coi. Đó là sự đan xen giữa kinh hãi và giận dữ tột độ.
Chẳng lẽ… đây thực sự là do đám tổ tiên nhà họ Phượng hiển linh làm loạn?
Kỷ Như Ca đến lúc này mới đại khái hiểu ra tại sao lão hoàng đế chó chết này lại phái người đi rình mò lão trạch. Thì ra, tất cả bọn họ đều nghi ngờ tổ tiên nhà họ Phượng vì uất ức thay cho con cháu nên mới hiển linh, đem đồ đạc giấu đi hết.
Chu Văn Đế vốn nghi ngờ đây có thể là chướng mắt pháp của kẻ nào đó nên mới bày kế “bắt ba ba trong chum”. Thế nhưng thực tế đã vả vào mặt ông ta một cú đau đớn. Kẻ gian chẳng thấy đâu, mà cả tòa nhà to đùng cũng bay màu luôn rồi.
Tình cảnh hiện tại trước mắt Chu Văn Đế vô cùng gượng gạo. Truy cứu người nhà phủ Cẩn Vương ư? Nhưng chính họ cũng chẳng biết tổ tiên “hiển linh” lúc nào. Không chỉ “dọn” sạch phủ mình, mà ngay cả hoàng cung, phủ đệ của mấy vị đại thần và vương gia cũng bị nẫng sạch vàng bạc châu báu.
Đây rõ ràng là một lời cảnh cáo đanh thép: Kẻ nào dám bắt nạt người nhà họ Phượng ta, ta sẽ khiến kẻ đó không một ngày bình yên.
Và sự không bình yên này, tất nhiên là bắt đầu từ túi tiền rồi. Kỷ Như Ca đã hốt sạch sành sanh tài sản của bọn họ, muốn khôi phục lại trong thời gian ngắn là chuyện không tưởng.
Nhưng mà, đây chính là cái giá họ phải trả, hoàn toàn xứng đáng!
Nàng liếc nhìn lão hoàng đế chó chết một cái, rồi lại đánh mắt quan sát xung quanh.
Khá khen cho ông ta, tài sản tích lũy vẫn còn không ít nhỉ. Vừa bị nẫng sạch bao nhiêu thứ tốt, thế mà đã kịp sắm sửa thêm vài món mới rồi. Đã mất công đến đây, nếu không mang theo chút “quà cáp” thì thật chẳng giống phong cách của Kỷ Như Ca này chút nào.
Nghĩ là làm, Kỷ Như Ca một lần nữa ghé thăm từng ngóc ngách trong hoàng cung. Tội nghiệp cho đám phi tần kia, niềm vui có đồ mới chưa kéo dài được một ngày thì nay lại trở về kiếp nghèo rớt mồng tơi. Phía Ngự thiện phòng, nguyên liệu tươi ngon vừa mới nhập kho cũng không cánh mà bay.
Chưa đầy ba khắc sau, Chu Văn Đế nhận được tin hoàng cung lại một lần nữa bị mất trộm. Sắc mặt ông ta lập tức biến đổi, dường như sực nhớ ra điều gì, ông ta hớt hải lao thẳng vào tẩm cung của mình.
Nhìn căn phòng trống hoác theo đúng phong cách “nghèo bền vững”, Chu Văn Đế suýt chút nữa là hộc máu mồm. Đáng hận hơn cả là trên bức tường trắng tinh lại hiện lên bốn chữ đỏ tươi như máu.
“HÔN QUÂN VÔ ĐẠO!”
Hôn quân? Dám mắng ông ta là hôn quân!
Chu Văn Đế nghiến răng ken két, hận không thể lập tức băm vằm đám người phủ Cẩn Vương ra làm trăm mảnh cho hả giận. Thế nhưng ý nghĩ đó vừa mới loé lên trong đầu, ông ta đã cảm thấy cổ họng mình thắt lại, một cảm giác nghẹt thở ập đến dữ dội.
Cứ như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ ông ta. Đám ám vệ và thái giám nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của Hoàng thượng. Họ đánh bạo ngước mắt lên nhìn, thì kinh hãi thấy Chu Văn Đế đang bị nhấc bổng lên không trung, mặt mày đỏ gay, cổ nổi đầy gân xanh, hơi thở vô cùng khó khăn.
Bọn họ kinh hoàng, cuống cuồng lao đến định cứu giá.
“Hoàng thượng!”
“Bệ hạ ơi là bệ hạ…”
Ám vệ và công công nháo nhào xông tới. Nào ngờ, khi họ vừa chạm đến gần thì một luồng lực đạo vô hình cực mạnh giáng xuống, hất văng tất cả ra xa, ngã vật ra đất một cách đau đớn.
Chu Văn Đế cảm thấy mình sắp đi gặp liệt tổ liệt tông đến nơi rồi, hai mắt bắt đầu trợn ngược.
Ông ta dốc hết chút tàn lực cuối cùng, khản giọng gào lên: “Trẫm… Trẫm không giết người nhà họ Phượng nữa! Trẫm không giết! Cầu xin Phượng gia lão tổ tha mạng cho trẫm!”
Vừa rồi cái ý niệm kia vừa khởi lên là ông ta cảm thấy mình sắp chết ngay tức khắc. Cái cảm giác cận kề cái chết quá đỗi chân thực, ông ta nhận ra có lẽ lão tổ tông nhà họ Phượng đang ở ngay đây, chắc chắn đã thấu thị sát ý của ông ta nên mới ra tay trước để dằn mặt.
Chu Văn Đế tỉnh ngộ rất nhanh, lập tức mở miệng cầu xin tha thứ.