Ngay sau khi ông ta gào xong câu đó, lực đạo thắt chặt nơi cổ bỗng dưng biến mất, cả người ông ta cũng theo đó mà rơi bịch xuống đất. Chu Văn Đế vừa thoát khỏi bàn tay tử thần, lúc này trông vô cùng thảm hại, ngồi bệt dưới sàn mà há miệng thở dốc, từng ngụm, từng ngụm một.
Ông ta đưa ánh mắt đầy sát khí nhìn về phía đám ám vệ và thái giám, thầm nghĩ nếu những kẻ này dám nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác này của mình hôm nay thì tuyệt đối không thể để chúng sống sót rời khỏi đây.
Nào ngờ, vừa nhìn qua đã thấy đám ám vệ và công công kia đều đã nằm lăn ra sàn bất tỉnh nhân sự. Chu Văn Đế thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không nhìn thấy là tốt, không nhìn thấy là tốt rồi. Nếu không ông ta cũng chẳng biết phải đối diện với chuyện này ra sao.
Trong khi đó, đám ám vệ và thái giám đang nằm dưới đất với đôi mắt khẽ động đậy thì thầm thở phào trong lòng. May mà, may mà bọn họ nhanh trí giả vờ ngất xỉu kịp thời, nếu không e là đã rước họa sát thân rồi. Những trải nghiệm trong đêm nay đối với bọn họ mà nói là một sự chấn động cực lớn. Có lẽ, phủ Cẩn Vương thực sự có linh hồn của lão tổ tông nhà họ Phượng phù hộ.
Chu Văn Đế cảm thấy vô cùng uất ức, không thể giết người nhà họ Phượng khiến ông ta cảm thấy như có gai đâm trong họng, nuốt không trôi. Cái vị “lão tổ tông” này đã là lần thứ hai ghé thăm hoàng cung của ông ta rồi.
Không được, ông ta vẫn không thể nào nuốt trôi cơn giận này.
Nếu đã không thể tự tay giết chết, vậy thì “mượn đao giết người” cũng chẳng phải là không thể.
Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, Chu Văn Đế lập tức truyền khẩu dụ, yêu cầu đám người phủ Cẩn Vương phải lên đường lưu đày ngay từ sáng sớm.
Đám người Phượng gia này không thể tiếp tục ở lại kinh thành thêm một khắc nào nữa. Hành trình tiến về vùng đất không người ở Bắc Cảnh vô cùng xa xôi, trên đường đi nếu có xảy ra “tai nạn” gì, thì liên quan gì đến ông ta?
Chu Văn Đế siết chặt nắm đấm. Ngay cả khi ông ta không ra tay sắp đặt, đám người Phượng gia kia cũng khó lòng lết được tới Bắc Cảnh. Những năm qua, phủ Cẩn Vương đã ngáng đường không biết bao nhiêu người, phá hỏng kế hoạch của không biết bao nhiêu thế lực. Đây chính là thời cơ vàng để những kẻ đó ra tay đối phó với nhà họ Phượng.
Ông ta chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, ngồi yên xem hổ đấu là được. Nghĩ đến đây, khóe môi ông ta khẽ nhếch lên một nụ cười thâm độc. Thế nhưng, cứ hễ nhớ tới việc hoàng cung bị trộm sạch sành sanh một lần nữa, sắc mặt Chu Văn Đế lại lập tức trở nên khó coi như đưa đám.
Về phần Kỷ Như Ca, sau khi dạy cho Chu Văn Đế một bài học nhớ đời, nàng cũng không nán lại lâu. Nàng lặng lẽ quay trở về phòng giam, lúc này mọi người vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ do tác dụng của thuốc mê.
Kỷ Như Ca tiến về phía buồng giam đang nhốt Phượng Tư Cẩn và những nam nhi khác. Nàng nhìn lướt qua Phượng Tư Cẩn, hắn vẫn nằm im bất động, hôn mê sâu. Nếu không phải nhìn thấy lồng ngực khẽ phập phồng, e là người ta sẽ tưởng hắn đã tắt thở từ lâu.
Nàng đưa ngón tay đặt lên mạch đập của hắn. Rất nhanh sau đó, nàng đã đưa ra kết luận: Thứ khiến hắn hôn mê bất tỉnh nhân sự thế này căn bản không phải do vết thương bên ngoài, mà là do trúng độc.
Đúng vậy, người này đã trúng độc.
Có lẽ đám người phục kích hắn đã tẩm kịch độc lên vũ khí, khiến độc tố theo vết thương xâm nhập vào cơ thể. Không chỉ có vậy, nàng còn phát hiện trong người hắn có dấu vết của vài loại độc khác nữa.
Theo lý mà nói, đây đều là những thứ kịch độc, người thường chỉ cần dính một chút thôi đã cầm chắc cái chết. Thế nhưng cơ thể của Phượng Tư Cẩn lại rất đặc thù, mấy loại độc dược này sau khi vào cơ thể hắn lại đạt đến một trạng thái cân bằng kỳ quái. Chúng kiềm tỏa lẫn nhau, khiến hắn không chết ngay được nhưng cũng chẳng hề dễ chịu.
Chẳng hạn như tình trạng hôn mê sâu hiện tại, thực chất là các loại độc tố đang tranh giành “địa bàn” trong người hắn, kẻ này không nhường kẻ kia, chỉ chờ đối phương suy yếu để chiếm lấy quyền kiểm soát.
“Thú vị đấy.”
Kỷ Như Ca cảm thấy những loại độc dược mà người cổ đại nghiên cứu ra cũng khá là hay ho. Nàng suy nghĩ một chút, rồi từ trong không gian lấy ra một ít nước linh tuyền đã pha loãng, cẩn thận mớm cho hắn một chút. Nàng muốn xem thử sau khi nước linh tuyền đi vào cơ thể, nó sẽ gây ra phản ứng gì đối với đống độc tố hỗn loạn kia.
Sau khi cho uống xong, nàng quan sát kỹ một lúc nhưng vẫn chưa thấy có biến chuyển gì rõ rệt. Xem ra, loại nước này phải cho uống nhiều lần mới có thể phát huy tác dụng.
Kỷ Như Ca đặt hắn nằm lại tư thế cũ rồi trở về buồng giam đối diện, nhắm mắt dưỡng thần.
Khi trời vừa hửng sáng, đám nha sai bắt đầu xuất hiện. Chúng mang đến một tin tức chẳng mấy tốt lành: Ngay trong hôm nay, tất cả sẽ bị áp giải đi lưu đày.
Nha sai yêu cầu mọi người đứng thành hàng, phân chia nam nữ để kiểm tra y phục và hành lý. Trong lúc chúng bắt đầu lục soát, Kỷ Như Ca nhìn lướt qua phía lão Vương phi và các tẩu tẩu. Nàng chủ động tiến về phía mấy tên nha sai, lướt qua người chúng một cách tình cờ.
Chỉ trong tích tắc, trong lòng bàn tay mỗi tên nha sai bỗng dưng xuất hiện một thỏi vàng ròng nặng trịch. Đám người đó kinh ngạc đến mức mắt suýt rơi ra ngoài nhưng phản ứng lại cực nhanh, lập tức giấu nhẹm thỏi vàng vào trong ngực áo.
Tên nha sai cầm đầu liếc nhìn Kỷ Như Ca. Gác lại chuyện võ công của cô nương này đáng sợ đến mức nào, thì riêng khoản “đối nhân xử thế” này quả thực rất biết điều, rất hợp ý gã.