Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 40

Trước Sau

break

Gã lập tức sa sầm mặt lại, chỉ tay về phía những người nhà họ Phượng: “Mấy người kia không cần lục soát nữa, khẩn trương đeo xiềng xích vào rồi đưa ra ngoài.”

“Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà bọn họ không cần kiểm tra?” Người nhà phủ Thượng thư đang bị lục soát từ trên xuống dưới, cảm thấy nhục nhã ê chề, kết quả lại nghe thấy mệnh lệnh thiên vị ngay bên cạnh.

Tại sao người của phủ Cẩn Vương lại được miễn? Trong lòng bọn họ lập tức nảy sinh sự bất bình tột độ. Dựa vào cái gì chứ?

Tên sai nha cầm đầu thấy vẫn có kẻ dám cãi lời mình, đôi mắt hung tợn trừng trừng nhìn qua, chiếc roi da trong tay quất thẳng một nhát vào vai Kỷ Như Sương. Trên chiếc roi có những cái gai ngược sắc nhọn, nhát roi vừa giáng xuống, Kỷ Như Sương đã thét lên một tiếng thê lương đau đớn.

Chỉ nghe tên sai nha gầm lên: “Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc mạng các ngươi đều nằm trong tay lão tử! Lão tử muốn soát ai thì soát, đến lượt ngươi lên tiếng chất vấn chắc?”

“Đại ca, con nhỏ này không phải lần một lần hai gây chuyện đâu. Bình thường nó nhảy nhót hăng nhất, ở trong ngục cứ gào thét suốt. Chắc nó vẫn tưởng mình còn là đại tiểu thư phủ Thượng thư đấy.” Một tên sai nha bên cạnh cười hì hì bồi thêm.

“Đã vậy thì trên đường lưu đày, chúng ta phải ‘chăm sóc’ nó cho thật tốt.” Nói xong, gã hất hàm bảo hai tên dưới trướng: “Hai đứa bay lên lục soát người nó cho kỹ vào.”

Gã chỉ đích danh hai tên sai nha nam. Theo lẽ thường, việc khám xét nữ phạm nhân phải do các nữ nha dịch đảm nhiệm. Nhưng ai bảo Kỷ Như Sương lại chọc giận vị đại ca này? Tên cai ngục vừa nhận được thỏi vàng của Kỷ Như Ca lúc này đang muốn thể hiện chút “thành ý” đáp lễ. Gã cũng muốn nhân cơ hội này để tất cả nhìn cho rõ: Các ngươi không còn là những nhân vật cao cao tại thượng nữa đâu, tốt nhất là nên cụp đuôi lại mà sống cho biết điều.

“Đừng qua đây! Đừng qua đây! Đám hạ tiện các ngươi, cút đi, cút mau…” Kỷ Như Sương thấy mấy tên sai nha tiến lại gần, mặt cắt không còn giọt máu, sợ hãi hét lên loạn xạ.

Kỷ Như Sương liên tục gào thét van xin nhưng đám sai nha làm sao thèm để tâm.

Bọn chúng trực tiếp dồn nàng ta vào góc tường, tay chân bắt đầu lục lọi khắp người, ngoài miệng thì nói là kiểm tra thân thể nhưng thực chất là lợi dụng để sàm sỡ, “ăn đậu hũ”. Tuy nhiên, bọn chúng cũng biết chừng mực, không làm gì quá phận. Sau khi “động chạm” cho thỏa cơn ghiền, bọn chúng mới chịu thu tay lại.

Lúc này Kỷ Như Sương chỉ biết ôm chặt lấy mình, sắc mặt trắng bệch vì nhục nhã. Những người khác trong phủ Thượng thư thấy cảnh đó không những không xót thương mà còn lộ vẻ chán ghét. Họ chưa từng thấy ai biết cách gây chuyện hơn nàng ta, bao nhiêu thể diện của phủ Thượng thư đều bị nàng ta làm cho mất sạch.

Bên phía phủ Cẩn Vương đã đeo xong xiềng xích, xếp hàng bắt đầu bước ra ngoài.

Mấy đứa nhỏ cũng bị đeo xiềng tay, xích chân, mỗi bước đi đều vô cùng khó nhọc. Vốn là những đứa trẻ cành vàng lá ngọc, mới đi được vài bước, cổ tay cổ chân đã bị xích sắt cọ xát đến đỏ ửng. Dẫu vậy, mấy đứa trẻ đều rất kiên cường, không hề khóc lóc kêu đau mà cứ cắn răng chịu đựng.

Kỷ Như Ca thu hết cảnh tượng này vào mắt, nàng hướng ánh nhìn về phía tên sai nha dẫn đầu: “Mấy đứa trẻ này không nhất thiết phải đeo xiềng xích chứ? Thân hình nhỏ bé thế kia sao gánh nổi vật nặng như vậy? Huống hồ phụ mẫu chúng đều ở đây, chúng cũng chẳng chạy đi đâu được.”

Tên sai nha dẫn đầu lộ vẻ khó xử: “Cẩn Vương phi, không phải bọn ta không biết cảm thông nhưng đây là ý chỉ từ phía trên, bọn ta buộc phải làm theo.” Nói xong, gã hạ thấp giọng thì thầm: “Có người đang giám sát đấy, bon ta cũng khó xử lắm. Nhưng ta có thể đảm bảo với người, hễ ra khỏi kinh thành, mấy đứa nhỏ này sẽ được tháo xích ngay.”

Ra khỏi kinh thành? Chặng đường đó vẫn còn rất dài, cứ thế này thì tay chân bọn trẻ sao chịu nổi? Đôi lông mày nàng khẽ nhíu lại, lộ vẻ không hài lòng. Tên cai ngục thấy vậy thì tim đập thình thịch, lo sợ nàng sẽ nổi giận.

Nhìn phản ứng của hắn, Kỷ Như Ca hỏi: “Vậy ta bế chúng đi thì được chứ?”

Tên cai ngục ngẩn người, suy nghĩ một lát. Gã thấy cấp trên cũng không dặn là không được bế, vả lại mấy đứa nhỏ này cũng chẳng gây trở ngại gì nên gật đầu: “Được.”

Nghe câu trả lời, thần sắc Kỷ Như Ca giãn ra. Nàng tiến lên phía trước, lần lượt “xách” ba củ cải nhỏ lên rồi thảy thẳng cho phụ thân của chúng.

“Mấy vị huynh trưởng, bế bọn trẻ đi, đừng để chúng phải tự đi bộ.” Kỷ Như Ca nói bằng tông giọng như ra lệnh.

Phượng Thanh Sơn cùng những người khác cảm thấy vai và tay mình chợt nặng trĩu, cúi đầu nhìn xuống thì thấy con mình đã nằm gọn trong tay. Mấy đứa nhỏ ngước đôi mắt rưng rưng nhìn họ, khẽ gọi một tiếng: “Phụ thân.”

Chứng kiến cảnh tượng này, những bậc làm cha ấy hốc mắt đỏ hoe, suýt chút nữa là bật khóc thành tiếng.

“Đệ muội, còn lão Tứ thì sao?” Cả ba người đều nhìn Kỷ Như Ca với vẻ bất lực. Con cái thì họ đã bế được rồi nhưng còn lão Tứ…

Kỷ Như Ca cúi đầu nhìn Phượng Tư Cẩn đang nằm dưới đất, sống chết không rõ. Kiếp trước nàng là đặc công, vốn dĩ rất sùng bái những quân nhân thép. Họ kiên cường, bất khuất, luôn là hình mẫu mà nàng ngưỡng mộ. Không ngờ xuyên không đến đây, nàng lại tình cờ gặp được một nam nhi sắt đá như Phượng Tư Cẩn. Một nam nhân được thiên hạ tôn sùng là Chiến thần, thực lực chắc chắn phải vô cùng thâm hậu.

Và với tư cách là một vị anh hùng bảo vệ giang sơn của Đại Chu, hắn không đáng bị đối xử bạc bẽo như thế này.

“Để ta cõng.”

Kỷ Như Ca chỉ suy nghĩ trong thoáng chốc rồi nhanh chóng đưa ra quyết định. Trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nàng tiến lại gần Phượng Tư Cẩn, cúi xuống nhìn đống xiềng xích trên người hắn, rồi lại ước lượng chiều cao và cân nặng của vị phu quân hờ này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương