Giáng Thần

Chương 14: Phạm Hữu Điền trộm mộ (1)

Trước Sau

break

Cẩm Thiên vốn là một người mộc mạc, gã vừa không thích nhiều chuyện, cũng không thích nói nhiều.

Chỉ là gã kìm nén quá lâu rồi.

Một người nếu như kìm nén đã lâu, đương nhiên muốn tìm cơ hội giải toả một chút.

Huống hồ, có những chuyện gã cũng phải nói ra, để tránh người khác xem nhẹ mình.

Hơn nữa ở trong quân, để chứng minh bản thân trong sạch, chuyện này gã đã nói không chỉ một lần rồi.

Bởi vì ở trong quân, nếu ngươi bị nhắm vào, bị kỳ thị, không chỉ bị tặng cho những nắm đấm, thậm chí có thể bị người ta hại ngầm, đến lúc đó chết thì quá oan uổng.

Vả lại chẳng qua là để giúp vui lúc trò chuyện, nói lại một lần cũng chẳng sao cả.

Về việc trộm mộ, chuyện này thực sự không liên quan gì với Cẩm Thiên.

Người thực sự trộm mộ, là cha của Cẩm Thiên.

Phạm Hữu Điền.

Đây là một nhị đại (thế hệ thứ hai).

Phạm gia là đại tộc ở trấn Tây Quan.

Tuy nhiên nhân đinh thưa thớt.

Đến thế hệ Phạm Hữu Điền, chỉ có một mình gã, nên lẽ hiển nhiên gã được cả nhà cưng chiều hết mực, sống cực kỳ sung sướng. Từ nhỏ đã là áo đến thì đưa tay cơm đến thì há miệng, mười ngón tay không chạm nước mùa xuân. Đúng chuẩn là một đại thiếu gia.

Với một kẻ như vậy, hai chữ "nỗ lực" hay "phấn đấu" hoàn toàn không có trong từ điển. Gã được gia đình sắp xếp cho kết hôn từ rất sớm.

Theo lẽ thường, một người như gã chẳng cần làm gì, cứ thế mà hưởng thụ thì cũng đủ sống một đời vinh hoa phú quý đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.

Thế nhưng, đời không như là mơ, gã lại dính vào cờ bạc.

Lúc đầu gã chẳng thèm để tâm, gia sản trong nhà có tới hàng trăm quan tiền, sợ gì cơ chứ? Nhưng cứ mỗi ngày nướng vào sòng bạc vài chục văn, rồi lên đến vài trăm văn, gã đã nướng sạch toàn bộ tài sản lúc nào không hay.

Chỉ vài năm sau, người cha già vì gã thua mất cả từ đường nên uất ức đột tử.

Khi của cải chẳng còn một xu, vợ gã cũng qua đời vì khó sinh, ngay cả đứa con nhỏ cũng bị bỏ đói đến chết.

Chớp mắt một cái, gã chẳng còn lại gì.

Ngay lúc Phạm Hữu Điền cảm thấy bế tắc, không còn muốn sống tiếp nữa thì gã tình cờ chứng kiến một sự việc.

Ở trấn Tây Quan này có một đại gia tộc khác là Hoàng gia, họ đang tưng bừng nạp thêm tiểu thiếp thứ tư.

Hoàng gia cũng là danh gia vọng tộc giống như Phạm gia ngày trước. 

Nhưng điểm khác biệt là Hoàng gia là "hàng thật giá thật", còn Phạm gia thì từ lâu đã chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch, hữu danh vô thực.

Thời kỳ đỉnh cao của Phạm Hữu Điền cũng chỉ có vài trăm quan tiền.

Còn Hoàng gia thì sao? 

Nghe đồn họ có tới mấy chục vạn quan.

Đó là một con số không thể tin nổi.

Tất nhiên đó cũng chỉ là lời đồn thổi.

Người ta bảo Hoàng gia giàu lắm, nhưng giàu đến mức nào thì chẳng ai biết rõ.

Tuy nhiên, có một chuyện mà cả trấn này không ai là không nhớ.

Đó là chuyện của ba năm trước, khi tiểu thiếp thứ ba của lão gia Hoàng gia qua đời. Phải biết rằng, Hoàng lão gia cực kỳ sủng ái cô này, sủng đến mức hận không thể khâu cô ta vào người mình mà mang đi khắp nơi. Một người được cưng chiều như thế mà lại chết trẻ, Hoàng lão gia đau lòng khôn xiết.

Đau lòng thì phải làm sao? 

Đương nhiên là phải tổ chức một đám tang thật linh đình.

Đám tang năm đó được tổ chức một cách xa hoa quá mức, vượt xa mọi quy định dành cho một người vợ lẽ.

Nhưng Hoàng lão gia chẳng quan tâm. 

Thứ nhất là lão có tiền, thứ hai là lão thích thế.

Đừng có lầm tưởng rằng Hoàng lão gia là người nhân từ. 

Lão ta cực kỳ độc đoán, chẳng bao giờ nghe ai khuyên bảo. 

Trong nhà, kẻ nào dám làm trái ý hay khiến lão phật lòng thì không biết đã bị đánh chết bao nhiêu người rồi.

Số xác chết khiêng ra từ Hoàng gia là nhiều nhất vùng này.

Vì vậy, dù quy cách mai táng có sai lệch, cũng chẳng ai dám hé răng nửa lời.

Điều người ta ghi nhớ sâu đậm nhất chính là việc Hoàng gia đã vung ra một lượng lớn vàng bạc thật để chôn theo tiểu thiếp đó.

Phạm Hữu Điền nghĩ đến số vàng bạc kia, lòng dạ bắt đầu rạo rực. 

Dù sao gã cũng từng là đại thiếu gia.

Cái cảnh nghèo khổ này gã chịu hết nổi rồi.

Đã ba năm trôi qua, chắc chẳng còn ai để ý đến ngôi mộ đó nữa đâu. 

Nếu ra tay lúc này, khả năng thành công là rất lớn.

Dù sao thì cái kiếp nghèo hèn này, gã cũng đã chán ngấy đến tận cổ rồi.

Sau khi hạ quyết tâm, Phạm Hữu Điền bắt đầu hành động.

Gã tìm đến khu nghĩa địa của Phạm gia.

Đúng vậy.

Đúng vậy.

Phạm gia coi như xong đời, nhưng khu mộ tổ truyền này vẫn còn đó. Phạm Hữu Điền dù có bất hiếu đến đâu cũng không thể đem bán khu mộ chôn cất cha mình và tổ tiên được.

Cho nên, Phạm Hữu Điền đi đến khu mộ nhà mình là chuyện hết sức bình thường.

Có điều, Phạm gia và Hoàng gia đều là đại tộc, khu mộ cũng nằm sát nhau, ngay bên cạnh.

Phạm Hữu Điền mò mẫm trong đêm tối, đào từ địa phận nhà mình thông sang khu mộ Hoàng gia.

Gã rất vất vả.

Gã chưa từng chịu khổ như vậy bao giờ.

Lòng bàn tay đều bị mài ra những nốt mụn máu.

Nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến đống vàng bạc của Hoàng gia, gã lại nghiến răng kiên trì.

Cuối cùng, gã mất nửa tháng trời cũng đã đào thông.

Gã rốt cuộc cũng tìm thấy chiếc quan tài lớn chạm trổ tinh xảo của nàng tiểu thiếp của lão gia họ Hoàng.

Thế nhưng, ngay sau đó, chuyện kinh khủng đã xảy ra.

Quan tài vừa mở, bên trong, người tiểu thiếp thứ ba của lão gia họ Hoàng lại sống động như thật, y hệt như lúc nàng còn sống vậy.

Phạm Hữu Điền giật bắn mình.

Gã không có tâm tư sắc dục gì cả.

Thứ gã nhớ nhung là đống vàng bạc châu báu ánh vàng rực rỡ lấp đầy quan tài kia!

Nhưng, ngay khi gã đưa tay hướng về phía những thỏi vàng bạc ấy, nữ thi cử động.

Bàn tay ngọc nhỏ nhắn, trắng bệch và lạnh lẽo chộp lấy cổ tay của Phạm Hữu Điền, một luồng khí lạnh từ tay nữ thi truyền qua.

"Ta đói "

"Đừng ăn ta, đừng ăn ta "

Nữ thi nói chuyện, mở miệng kêu đói.

Phạm Hữu Điền sợ khiếp vía, sợ đến mức tè ra quần.

Nói đến nữ thi này cũng lạ, thật sự không giết Phạm Hữu Điền, chuyện này cũng có nguyên do, bởi vì trời sắp sáng rồi. Nữ thi nếu giết Phạm Hữu Điền thì nàng cũng chỉ ăn được một bữa, phỏng có ích gì? Cho nên trái lại đã tha cho Phạm Hữu Điền, nhưng bắt buộc gã phải dẫn người đến cho nàng ăn.

Nếu Phạm Hữu Điền không nghe lời, trên người hắn đã trúng thi khí của nữ thi, đến lúc thi khí công tâm, Phạm Hữu Điền cũng phải chết.

Nữ thi khuyên gã, mình chết sao bằng người khác chết chứ?

Phạm Hữu Điền nghe xong thấy cũng có lý, lại càng bị nữ thi dùng bạc để thưởng cho. Nữ thi bảo gã, nàng thực ra chưa chết hẳn, chỉ cần ăn vài người là thậm chí có thể sống lại, đến lúc đó, nàng sẽ gả cho Phạm Hữu Điền, hai người mang theo đống vàng bạc này đi nơi khác sinh sống, há chẳng phải tuyệt vời sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương