Kiếp trước, sau khi sương mù ô nhiễm dần dần tan đi, cuộc sống của người dân nhìn qua thì có vẻ như đang từng bước khôi phục lại bình thường. Rất nhiều người sống sót đã đem khoảng thời gian ngột ngạt, chết chóc bủa vây sau kiếp nạn kia làm câu chuyện tán dóc, mà không hề hay biết rằng, một tương lai gian nan trắc trở hơn nhiều đang rình rập loài người.
Sương mù ô nhiễm tan đi chưa được bao lâu, thời tiết bỗng trở nên nắng nóng bất thường. Ở trong nước, dù có xét đến yếu tố môi trường địa thế, thì những nơi nóng nhất ngày trước cũng chưa từng vượt quá năm mươi độ. Nhưng mùa hè năm đó, mức nhiệt đã chạm đến ngưỡng cao nhất trong lịch sử toàn cầu từ trước đến nay, thậm chí vọt lên tới năm mươi chín độ. Ngưỡng năm mươi chín độ này là khái niệm gì chứ, nhiệt độ cao nhất ở vùng sa mạc lớn của Châu Phi cũng mới chỉ năm mươi lăm độ mà thôi. Còn những nơi loài người sinh sống, mức nhiệt cao nhất chưa từng vượt quá bốn mươi lăm độ.
Bốn mùa ở đất nước họ vốn dĩ rất rõ rệt, thế nhưng năm đó, mãi cho đến tận tháng mười hai, nhiệt độ cao vẫn cứ chễm chệ không chịu hạ xuống. Số người thiệt mạng do nắng nóng thậm chí còn không hề ít hơn số người bệnh chết trong trận sương mù ô nhiễm kia. Đến lúc này người dân mới sực nhận ra rằng, có lẽ lần này, tận thế đã thực sự giáng xuống.
Về sau, chính quyền của mỗi vùng trực tiếp do quân đội nắm quyền kiểm soát, tiến hành thống kê quân số nhân khẩu, phát thẻ căn cước mới. Dù người dân luôn bám sát bước chân của đất nước, thì vẫn không chống chọi nổi với những trận thiên tai liên tiếp giáng xuống: lũ quét sóng thần, đất đai khô cằn muôn dặm, động đất, nạn côn trùng. Hai chữ "ngày mai" không còn đại diện cho niềm hy vọng nữa, mà là sự tuyệt vọng sâu thẳm, và phía trước là sự vô định mờ mịt.
Mộ Nam, người sở hữu không gian, vẫn sống tốt hơn nhiều so với nhiều người khác. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cậu ít nhất vẫn có thức ăn để lấp đầy bụng. Đáng tiếc cậu chống chọi vượt qua được thiên tai, nhưng lại không chống đỡ nổi nhân tai. Chỉ vì một phút mềm lòng, bố thí cho một bé gái gầy trơ xương một mẩu bánh bắp nhỏ, tự rước lấy họa sát thân. Thời điểm đó đất nước đang dẫn dắt đám đông tái thiết lại nhà cửa quê hương, tuy không thể bảo là ai nấy đều được ăn no bụng thật, nhưng cũng chưa đến mức nạn đói hoành hành tới nỗi phải giết người chỉ vì một miếng ăn. Chứ không thì dù có ngây thơ đến đâu, Mộ Nam cũng không thể có một phút mềm lòng tai hại đó.
Mùi vị trước lúc chết, bây giờ Mộ Nam nghĩ lại vẫn còn cảm thấy chỗ bị đâm ngày đó nhói đau từng cơn. Cậu có không gian trong tay, vậy mà cuối cùng lại phải chết một cách uất nghẹn như vậy.
Đến lúc mở mắt ra lần nữa, Mộ Nam sống lại rồi, quay trở về thời điểm ba tháng trước khi tận thế diễn ra.
Mộ Nam sau khi trọng sinh đã có sự phản tỉnh nhìn nhận lại cuộc đời ngắn ngũi lần trước của bản thân. Vì cậu nắm giữ lá bài tẩy giữ mạng mà người khác không có, nên đối mặt với những ngày tận thế, cậu có cẩn trọng dè dặt thật, nhưng trong lòng dù sao cũng có chút coi thường mà chính bản thân không hề hay biết. Việc có được thức ăn không mấy gian nan, làm cậu không thể giống như những người khác, cảm nhận một cách trực quan và sâu sắc về sự tàn khốc của tận thế.
Dù là cái chết hay là sự đói khát, dù cho cậu có ở ngay chính giữa trung tâm hoạn nạn, thì cũng chưa từng đích thân nếm trải. Sự vật lộn trong tận thế giữa người trong lòng có chỗ dựa vững chắc và người không có chỗ dựa, nói cho cùng vẫn có sự khác biệt về mặt bản chất. Và dù bố mẹ cậu mất từ rất sớm, nhưng môi trường sống của cậu từ trước đến nay luôn vô cùng đơn giản, còn chưa kịp trải qua sự va vấp vật lộn ngoài xã hội là đã trực tiếp đối mặt với tận thế rồi.
Nghĩ đến đủ chuyện của kiếp trước, Mộ Nam cũng không thấy có gì đáng để hối hận, nhưng tiếc nuối thì chung quy vẫn có một chút.
Bàn giao xong chiếc xe tải, trên đường về Mộ Nam có mua vài phần bún sườn. Đây là một ăn quán lâu năm đã mấy chục năm, đến nay vẫn giữ nguyên được cái hương vị thuở ban đầu. Sau khi sương mù ô nhiễm tan đi, quán này đã chẳng bao giờ mở cửa lại nữa, thế nên Mộ Nam mỗi lần đi ngang qua đều sẽ mua không ít, trong không gian đã tích trữ khá nhiều rồi, nhưng sau này những thứ này đều là ăn một lần là vơi đi một lần.
Mộ Nam hiện đang sống trong một khu nhà cũ, cũng là một trong những khu nhà dân dụng có thang máy được xây dựng sớm nhất trong lần quy hoạch đô thị. Cậu sống ở tầng mười bảy, tầng cao nhất là hai mươi ba, không cao không thấp, một vị trí khá tốt. Cậu từ nhỏ đã sống ở nơi này, có điều tổ ấm ba người ngày trước, giờ cũng chỉ còn lại mình cậu.
Nhìn bức ảnh chụp chung của bố mẹ treo trên tường đã bám không ít bụi bặm, Mộ Nam thi thoảng lại nghĩ, việc bố mẹ qua đời từ sớm có khi lại là một sự may mắn, ít nhất thì họ chưa từng phải chịu sự dày vò của tận thế.
Đặt chiếc ba lô xuống, Mộ Nam lấy một bộ quần áo sạch sẽ đi tắm một cái cho sảng khoái, gột sạch sự mệt mỏi và bụi bặm sau một ngày bôn ba bên ngoài. Lau tóc cho khô một nửa xong, cậu mới khoan khoái ngồi xuống bắt đầu ăn cơm. Cơm là cậu tự nấu, thức ăn thì là đồ ăn sẵn mua bên ngoài trước đó, được cậu lén lút cất vào không gian, đến nay lấy ra mà vẫn còn bốc hơi nóng.
Mộ Nam không biết nấu ăn, trước tận thế toàn sống nhờ vào đồ ăn giao tận nhà, sau tận thế thì cũng chẳng có điều kiện để mà nấu nướng. Nhưng kể từ khi trọng sinh đến nay, tài nấu nướng của cậu đã có tiến bộ vượt bậc. Chỉ cần ở nhà là cậu sẽ bắt đầu chế biến đủ loại món ăn, nấu chín xong là tống thẳng vào không gian. Một thời gian dài sau này ước chừng là chẳng có điều kiện để mà nhóm bếp nấu cơm đâu, nên trước thời điểm đó, Mộ Nam buộc phải tích trữ thêm nhiều thức ăn đã được chế biến sẵn.
Mộ Nam trọng sinh đã được ba tháng rồi, mấy thứ nhu yếu phẩm vật tư cần thiết, những thứ cần tích trữ cậu cũng đã sớm tích trữ xong xuôi. Thậm chí để đảm bảo an toàn, cậu còn đặc biệt bỏ ra một khoản tiền lớn để mua một số loại vũ khí có tính sát thương tầm xa. Còn mấy thứ như súng lục thì dĩ nhiên là đừng hòng nghĩ tới, cậu có thời gian có không gian để buôn lậu thật, nhưng chẳng tìm đâu ra kênh, cho dù ra nước ngoài thì cũng không phải cứ muốn là có thể tùy tiện mua được. Tình trạng trước mắt, Mộ Nam đã rất hài lòng rồi. Ít nhất lần này, cậu sẽ không bị dồn vào chân tường trong phòng, bị đâm mà không có sức phản kháng nữa.