Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 3.1: Điềm báo

Trước Sau

break

Mất chừng một tuần lễ, Mộ Nam mới thay mới hết toàn bộ hệ thống cửa ra vào và cửa sổ trong nhà. Nhà cậu đối diện ngay cửa nhà Tần Hoài, phía ngoài hướng ra hành lang chung còn đặc biệt lắp một cánh cửa chống trộm, hai nhà dùng chung cửa này. Có điều cửa chống trộm đã khá cũ kỹ, suy cho cùng cũng hơn mười năm rồi, lần này Mộ Nam thay hẳn một cánh cửa mới với chất lượng cực kỳ kiên cố, lại tốn không ít tiền.

Để tiện cho thợ đến lắp cửa, Mộ Nam đã thu hết đồ đạc trong nhà vào không gian từ trước. Sau khi hoàn thiện xong xuôi, cậu trực tiếp thay đổi nhẹ bài trí trong nhà. Bố cục nhà cậu vốn rất đơn giản: hai phòng ngủ một phòng khách, một bếp một vệ sinh. Mộ Nam để trống hoàn toàn cả hai phòng ngủ, dự định sau này sẽ chuẩn bị chậu và đất để trồng rau trong nhà. Dù không gian của cậu có thể lưu trữ và giữ tươi thực phẩm, nhưng cứ bị nhốt ở nhà mãi nên cũng nhàn rỗi mà.

Trong phòng khách cậu không kê sofa mà đặt thẳng một chiếc giường; tivi, bàn trà cậu đều bỏ hết, chỉ bày duy nhất một chiếc bàn, đủ để đặt máy tính và ngồi ăn cơm là được.

Vì ban công đã được làm kín, Mộ Nam trực tiếp đóng thêm vài hệ tủ ở đây. Quần áo, chăn màn các thứ của cậu, một phần cất vào không gian, phần còn lại thì xếp ra ban công.

Cậu tiện tay dọn dẹp luôn cả nhà Tần Hoài. Dù cửa lớn cửa sổ bên đó không thay mới, nhưng đồ đạc vốn chẳng đáng bao nhiêu của Tần Hoài đều được cậu dồn hết vào một phòng. Căn phòng trống còn lại cùng với phòng khách, Mộ Nam cũng tính dùng để trồng rau. Còn về phần sau này nếu Tần Hoài trở về, chỉ cần anh về được, chẳng lo không có chỗ ở.

Khi hai bên nhà cửa đã cải tạo xong, rau cũng đã trồng xuống, Mộ Nam thậm chí còn nuôi thêm vài con gà ngoài ban công nhà Tần Hoài. Lúc nuôi gà cậu còn thầm nghĩ, nếu Tần Hoài về mà thấy cậu phá nát nhà của anh ra nông nỗi này, chắc phải tức chết mất. Nghĩ đến dáng vẻ Tần Hoài nổi trận lôi đình, Mộ Nam bất giác mỉm cười, nhưng cười xong, lòng lại dấy lên một nỗi xót xa thoang thoảng.

Điều đáng sợ nhất không phải là không có hy vọng, mà là nỗi hy vọng và sự mong đợi ấy rốt cuộc lại biến thành bọt nước.

Trước khi sương mù quang hóa ập đến, trời đã đổ một trận mưa bão kéo dài. Mộ Nam vẫn nhớ trận mưa lớn này dai dẳng đến độ khiến rất nhiều nơi bị ngập lụt. Đời trước vào tầm này, cậu đang ngập đầu trong đồ án tốt nghiệp, ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại giữa nhà và trường, người ngợm ướt sũng làm trong nhà cũng ẩm thấp theo, lúc đi ngủ cứ nhớp nháp khó chịu vô cùng.

Lần này, máy hút ẩm chạy liên tục 24/24, cậu cũng không cần phải bận rộn làm đồ án hay bước chân ra đường. Ngồi trong căn phòng khô ráo, nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, cậu tựa lưng vào đầu giường, ôm máy tính cày phim, tay thì lướt điện thoại mua sắm online. Dù mưa bão mịt mù nhưng sương mù quang hóa vẫn còn một thời gian nữa mới tới, hệ thống chuyển phát nhanh vẫn hoạt động bình thường, hàng hóa hiện tại vẫn mua bán được. Góc màn hình máy tính treo hai nhóm chat cựu học sinh, một nhóm cấp hai, một nhóm đại học; nhóm cấp hai im hơi lặng tiếng, còn nhóm đại học thì vô cùng xôm tụ.

Do thời tiết khắc nghiệt lại trúng ngay mùa làm đồ án, các bạn học than vãn rất nhiều. Mộ Nam vì hồi đại học không ở ký túc xá nên mối quan hệ với bạn bè cũng bình thường. Từ thời cấp ba, cậu về cơ bản đều đi đi về về một mình, không phải cậu không muốn hòa nhập với mọi người, mà là đến khi cậu chật vật bước ra khỏi cái bóng từ sự rời đi của Tần Hoài, cậu đã quen với việc cô độc mất rồi. Quen với việc lặng lẽ ngắm nhìn sự náo nhiệt của người khác.

Trong nhóm có một bạn nữ đang cằn nhằn về cái thời tiết quái quỷ này, nói đứa cháu gọi bằng cô ở nhà bị cảm cúm ho hen, ho hơn một tuần rồi chẳng bớt, lại còn đau nhức sưng phù khắp người, ngày nào cũng phải vào viện tiêm thuốc. Lắm lúc anh chị cô bận túi bụi không xoay xở kịp, cô lại phải giúp đưa thằng bé đi viện. Vốn dĩ làm đồ án đã bận tối mắt tối mũi, lại gặp đúng kiểu thời tiết ra đường khó như lên trời này, thật hành hạ cả người lớn lẫn đứa trẻ tội nghiệp đang đổ bệnh.

Có người gợi ý hay là làm thủ tục nhập viện luôn cho rồi, cứ ở lại bệnh viện đỡ phải chạy đi chạy lại hai bên, người lớn còn chịu được chứ trẻ con đi theo chịu tội sao thấu.

Bạn học kia than thở, nhà cô cũng tính thế, ngặt nỗi dạo này người ốm nhiều quá, đa phần là cảm mạo phát sốt, có mấy ca sốt nặng đến mức mê sảng luôn rồi. Muốn đợi được một giường bệnh khó hơn lên trời, thành thử ngày nào cũng phải bọc kín mít chạy đôn chạy đáo hai đầu.

Mộ Nam nhìn nội dung bọn họ chat chít, trong lòng không khỏi giật nảy mình. Triệu chứng mà cô bạn này kể y hệt như căn bệnh do sương mù quang hóa gây ra. Ban đầu chỉ là sốt và ho, sau đó người ngợm sưng đau, giai đoạn cuối là toàn bộ phổi bị sưng phồng lên, mà một khi phổi đã bắt đầu sưng phồng thì coi như vô phương cứu chữa.

Đời trước, mãi về sau người ta mới tìm ra nguồn gốc của dịch bệnh là do một loại bào tử nấm độc trôi nổi trong sương mù, nhỏ đến mức mắt thường không thấy được, rất dễ bị người ta hít vào rồi nhiễm bệnh. Nhưng cậu luôn đinh ninh rằng loại bào tử này chỉ xuất hiện cùng với sương mù quang hóa, nếu bây giờ đã có người nhiễm bệnh, chứng tỏ biết đâu trong không khí hiện tại đã mang theo loại bào tử độc hại này rồi. Nghĩ đến khả năng đó, Mộ Nam không kìm được chút hoảng loạn. Dù những thứ cần chuẩn bị cậu đã dốc hết sức chuẩn bị xong, tâm lý đối mặt với tương lai cũng đã xây dựng đủ vững vàng, nhưng khi tai ương thực sự cận kề một lần nữa, cậu vẫn không cách nào bình tĩnh chấp nhận nổi.

Mộ Nam nhìn thanh chat trong nhóm nhanh chóng chuyển từ đứa trẻ bị ốm sang việc oán trách thời tiết, cậu gõ một đoạn tin nhắn gửi vào nhóm: "Nghe nói dạo này có bệnh truyền nhiễm không rõ nguyên nhân đang lây lan, mọi người hạn chế ra đường được chừng nào hay chừng nấy, nếu bắt buộc phải ra ngoài thì nhớ đeo khẩu trang và bảo hộ kỹ vào, tích trữ thêm ít lương thực để trong nhà cho chắc ăn."

Mộ Nam gần như chưa bao giờ lên tiếng trong nhóm, sự đột ngột này của cậu khiến nhóm chat đang rôm rả bỗng chốc im bặt. Có người bắt đầu ướm lời hỏi Mộ Nam xem có thông tin nội bộ nào sốt dẻo hơn không. Cũng không trách họ hỏi dồn, thực sự là dạo này số người đổ bệnh tăng lên đột biến, khiến lòng người không khỏi hoang mang lo sợ. Tiếc là những điều sâu xa hơn Mộ Nam không thể hé răng. Cậu cũng chỉ là một người bình thường mang chút ích kỷ, lần duy nhất trong đời đặt chân đến đồn cảnh sát cũng là vì tai nạn của bố mẹ, cậu chẳng có gan to hay giác ngộ cao cả đến mức muốn làm đấng cứu thế.

Còn về việc những lời cậu nói có được ai để tâm hay không, cậu cũng chẳng mấy bận lòng, mỗi người một số mệnh thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương