Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 3.2: Điềm báo

Trước Sau

break

Cùng với một tiếng "ting" vang lên, Mộ Nam liếc nhìn giao diện tải xuống, mấy bộ phim truyền hình cậu chọn đã tải xong. Sau đó cậu lại tìm thêm một mớ phim truyền hình, phim điện ảnh cùng các chương trình giải trí ném vào danh sách chờ tải.

Vì chuyện này, Mộ Nam đã đặc biệt mua hơn mười cái ổ cứng di động dung lượng lớn nhất. Ngoài các nội dung giải trí đủ loại, cậu còn tải về rất nhiều tài liệu và sách vở. Những tài liệu đó nhỏ nhặt thì có cách làm xà phòng, đổ nến, lớn lao thì có cách dựng nhà cửa... Tất cả những gì cậu nghĩ là có ích cho kỹ năng sinh tồn đều được tải xuống và phân loại rõ ràng. May mà mạng Internet sẽ không bị ngắt trước trận đại động đất, nên cậu còn rất nhiều thời gian, không cần phải vội vã.

Dù sau động đất mạng cũng được khôi phục dần, nhưng đó là mạng nội bộ, chỉ dùng được trong các khu vực đặc định, hoàn toàn không kết nối được với mạng đám mây. Mặc dù Mộ Nam không phải kiểu người thiếu mạng là không sống nổi, nhưng có thời gian chuẩn bị thì cứ chuẩn bị cho kỹ, mấy cái ổ cứng quăng vào không gian cũng chẳng tốn diện tích.

Liếc nhìn cơn mưa tầm tã ngoài trời, Mộ Nam rút điện thoại ra đặt đồ ăn ngoài. Có một quán đồ nướng vị ngon cực kỳ, thịt thà tươi rói, tẩm ướp đậm đà, ngặt nỗi sạp hàng của họ nhỏ xíu, hoặc là đến tận nơi gói mang về, hoặc là đặt giao hàng. Mưa gió bão bùng thế này thì chỉ có nước gọi shipper.

Mộ Nam gọi một lúc rõ nhiều, rồi bò xuống giường đi tắm. Thời tiết dạo này đã bắt đầu oi bức, mấy nhà sợ nóng thậm chí đã bật điều hòa từ sớm. May mà Mộ Nam không phải đứa quá sợ nóng, lại chẳng cần ra đường, ở rú trong nhà bật cái quạt điện là vừa đủ, bằng không cái điều hòa cậu mua mà chạy lên thì công suất cũng hơi ngốn điện.

Lúc tắm, Mộ Nam nhìn vào gương, chọc chọc vào má mình. Vì đặc thù công việc nên cậu suốt ngày ru rú ở nhà, làn da tuy trắng thật nhưng nhìn cứ trắng bệch kiểu thiếu sức sống. Xem ra chuyện tập tành phải sớm triển khai thôi. Cậu lại túm túm mái tóc đã hơi dài quá khổ, tính ngày mai đợi mưa ngớt chút sẽ xuống lầu cắt tóc. Trước đây cậu cứ ngỡ căn bệnh đó phải đợi mưa tạnh sương lên mới xuất hiện, nên ban đầu tính trước khi mưa tạnh đi hớt tóc rồi sẽ đóng cửa ở ẩn luôn.

Nhưng giờ đây mọi chuyện có phần vượt ra ngoài dự liệu của cậu. Có điều, cho dù hiện tại đã có bào tử nấm độc đi nữa, thì nhờ có màn mưa gột rửa, chắc cũng chưa đến mức nghiêm trọng như giai đoạn sau. Thế nên đeo khẩu trang cẩn thận rồi xuống lầu cắt tóc chắc cũng chẳng sao. Đời trước tầm này cậu còn chẳng bảo hộ gì mà ngày ngày chạy đến trường còn không dính chưởng, cứ cẩn thận chút là được.

Nơi cậu ở tuy là chung cư có thang máy nhưng cũng thuộc dạng khu tập thể cũ rồi. Ngay trong khu có mấy tiệm cắt tóc bình dân mười lăm, hai mươi tệ một lượt, thậm chí có tiệm nằm ngay dưới chân tòa nhà này, từ tiệm tạp hóa tầng một có thể đi xuyên thẳng qua, hoàn toàn không lo dầm mưa. Dù cắt ở đây chẳng có tạo kiểu gì sành điệu, nhưng đợi đến khi không khí bên ngoài tệ hơn, sương mù dày đặc hơn thì một khoảng thời gian dài sẽ không thể ra cửa, thế nên cứ cắt ngắn ngủn ngay gần nhà cho tiện, mắc công đi xa nán lại bên ngoài lâu lại rước lấy nguy hiểm.

Chú chủ tiệm cắt tóc cũng là hàng xóm láng giềng lâu năm ở đây, nếu bố mẹ cậu còn sống chắc sẽ khá thân thiết. Nhưng bản thân Mộ Nam từ nhỏ đã ít ở nhà, thực ra với mấy người hàng xóm cũ này cậu chỉ quen mặt chứ chẳng gọi được tên.

Ông chú cắt tóc cho cậu còn khuyên Mộ Nam đợi mưa tạnh rồi ra mấy salon tạo kiểu bên ngoài mà cắt, chỗ chú chỉ biết hớt ngắn thôi, cậu nhóc đẹp trai thế này không làm quả tóc vuốt vuốt thì phí quá.

Mộ Nam mỉm cười: "Chú cứ cố gắng cắt thật ngắn giúp cháu là được ạ, tóc dài quá nóng nực lắm. Mặt đẹp sẵn rồi, cần gì tạo kiểu nữa chú."

Ông chú bị câu nói của cậu chọc cười ha hả, rồi bắt đầu buôn chuyện gia đình. Chú bảo ngày trước cứ cách vài tháng bố cậu lại ra chỗ chú cắt tóc một lần, lần nào cắt cũng khoe con trai mình đáng yêu thông minh ra sao, mới lớp một đã đeo khăn quàng đỏ với làm cán bộ lớp rồi. Nói đoạn chú lại thở dài cảm thán, nếu lão Mộ còn sống, hẳn phải tự hào về con trai đến tận trời xanh.

Mộ Nam lặng lẽ lắng nghe, thi thoảng mỉm cười hưởng ứng. Dù chuyện đã qua rất nhiều năm, nhưng qua lời kể của những người hàng xóm láng giềng cũ này, bố mẹ cậu dường như vẫn luôn ở quanh đây vậy.

Cắt tóc xong, Mộ Nam không gội đầu tại tiệm, dù sao đi thang máy "vèo" cái là lên tới nhà, về nhà gội kết hợp tắm luôn một thể. Lúc chuẩn bị ra về, Mộ Nam không quên nhắc chú ấy một câu, bảo chú mua ít khẩu trang với nước sát khuẩn tích trữ, dạo này bên ngoài hình như đang có dịch cúm, lây lan mạnh lắm.

Ông chú cười òa ậm ừ cho qua chuyện, Mộ Nam cũng không nói thêm, đeo khẩu trang lên rồi đi thẳng về nhà. Lúc đợi thang máy, vừa vặn chiếc thang bên cạnh đi xuống, bên trong bước ra một cặp vợ chồng trẻ, trong tay bế đứa nhỏ bọc kín mít trong áo mưa, nét mặt hớt hải bước vội ra ngoài.

Mộ Nam né người sang một bên nhường đường, cũng không bước vào chiếc thang máy vừa mở ra kia mà tiếp tục đứng yên tại chỗ đợi chuyến của mình. Những chuyện cậu biết trước kia, lại chẳng thể đứng ra cảnh báo cho tất cả mọi người khi sự việc chưa đến mức quá nghiêm trọng, cảm giác này thực sự vô lực vô cùng. Người đi tiên phong và người thổi còi đâu có dễ làm, cũng chẳng phải cứ làm là mọi chuyện sẽ chuyển biến theo ý mình. Suy cho cùng, cậu cũng chỉ là một kẻ phàm trần đang chật vật tìm đường sống mà thôi.

Về đến nhà, Mộ Nam đi thẳng vào phòng tắm, ném bộ quần áo vừa mặc vào máy giặt, đổ thêm nước giặt và nước sát trùng rồi tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân. Mái tóc mới cắt ngắn ngủn sờ vào hơi ram ráp tay, nhưng quả thực đem lại cảm giác nhẹ nhõm hẳn. Thay một bộ đồ thoải mái, Mộ Nam sang căn nhà đối diện đi tuần một vòng, xem tình hình mấy chậu rau lớn nhỏ ra sao.

Có điều cây non mới bén đất cũng chẳng thể lớn nhanh như thổi được. Xác nhận cửa lớn cửa sổ trong nhà đều ổn thỏa, không bị hắt nước mưa, cậu lại dọn dẹp ban công một bận. Dù sao có nuôi gà nên ít nhiều cũng hơi bẩn, quét dọn ban công xong, cho thêm thức ăn nước uống đầy đủ, Mộ Nam mới trở về nhà mình. Cậu cuộn tròn trên giường, vừa sắp xếp lại đống tài liệu đã tải xuống, vừa cày phim.

Dạo gần đây Mộ Nam hơi nghiện phim thảm họa, gần như lật lại hết mấy bộ phim kinh điển ngày xưa để cày lại một lượt. Đôi khi cậu còn đúc kết được kha khá kinh nghiệm từ những thước phim thảm họa đó; tuy là phim ảnh nhưng nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, ít nhiều cũng có giá trị tham khảo.

Bữa tối cậu ăn qua loa một bát mì tự làm, một mình ăn cơm khó tránh khỏi đơn giản, cốt yếu chỉ cầu no bụng và tiện lợi. Ăn xong cậu lau dọn nhà cửa một chút, tầm chín giờ tối, chuông báo thức cài trên điện thoại vang lên.

Mộ Nam tắt báo thức, vô cùng tự giác bước lên máy chạy bộ. Nói gì thì nói, khoản thể lực này tuyệt đối không được phép bỏ bê. Cậu không thể vì lý do không ra được cửa mà ở nhà nuôi một bụng mỡ. Người mà để yếu nhược đi thì chuỗi ngày sau này chỉ có nước nằm chờ chết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương