Bạch Thời Quy thử vặn tay nắm cửa, quả nhiên cửa đã khóa chặt, không có chìa khóa thì không thể mở được. Cậu rời khỏi cửa phòng đàn, đi đến một góc khuất mà camera không chiếu tới, thi triển pháp thuật để tiến vào bên trong phòng 330.
Cô gái... không, phải gọi là nữ quỷ kia vẫn đang say sưa đánh đàn. Ở khoảng cách gần thế này, Bạch Thời Quy nhìn rõ mồn một làn da xám ngắt cùng luồng tử khí nồng nặc bao quanh cô ta.
Nữ quỷ dường như cảm nhận được có người bên cạnh, đôi bàn tay đang lướt trên phím đàn chợt khựng lại. Cô ta bỗng nhiên quay phắt đầu, đối diện thẳng với Bạch Thời Quy. Đôi mắt chỉ toàn lòng trắng dại ra nhìn chằm chằm vào cậu, nhưng Bạch Thời Quy chẳng hề nao núng, ngược lại còn thản nhiên hỏi: "Không đàn tiếp nữa à?"
Nữ quỷ vẫn bất động, đôi mắt trắng dã ấy cứ dán chặt lấy cậu.
Bạch Thời Quy bất đắc dĩ nhún vai: "Được rồi, vào chuyện chính đi. Cô ở đây bao lâu rồi?"
Nữ quỷ cúi đầu, chậm rãi đáp: "Một năm."
"Tại sao không đi đầu thai?"
"Không được, tôi vẫn chưa hoàn thành xong nhiệm vụ mẹ giao cho, tôi không thể làm chuyện khác."
Bạch Thời Quy thở dài, lại thêm một linh hồn bị chấp niệm trói buộc.
"Thế này đi, tôi sẽ giúp cô đi vào giấc mơ của mẹ mình để hai mẹ con được gặp nhau một lần cuối. Sau đó cô phải tìm tôi để tôi giúp cô đi đầu thai. Nếu xong việc mà cô vẫn không chịu đi, thì kết cục duy nhất chỉ có thể là chờ đến ngày hồn phi phách tán mà thôi."
Nữ quỷ gật đầu: "Được, cảm ơn anh."
"Cô tên gì? Chết như thế nào?"
"Phương Duyệt. Tôi chỉ nhớ ngày đó mình đã tập đàn rất lâu trong phòng vì cuộc thi dương cầm của trường sắp diễn ra. Tôi đã tập luyện đến quên mình. Khi rời khỏi phòng đàn để xuống lầu, tôi đột nhiên cảm thấy chóng mặt rồi ngã lăn xuống cầu thang."
Bạch Thời Quy nói: "Bây giờ tôi sẽ vẽ bùa, cô hãy cho tôi biết bát tự (ngày giờ sinh) của cô và cha mẹ cô."
Phương Duyệt chỉ đọc hai cái: "Của cha tôi thì không cần đâu, ông ấy và mẹ tôi đã ly hôn nhiều năm rồi."
Bạch Thời Quy gật đầu: "Được."
Cậu dùng bút lông chấm mực chu sa, thoăn thoắt vẽ bùa lên giấy vàng. Bạch Thời Quy thi triển pháp thuật, lá bùa tự bốc cháy rồi hóa thành một luồng sáng, hiện ra nguyên vẹn trên tay Phương Duyệt.
Bạch Thời Quy dặn dò: "Có lá bùa này, cô có thể đi vào giấc mơ của mẹ mình. Có điều gì muốn trăng trối, cô cứ nói hết cho bà ấy nghe."
"Cảm ơn nhé."
"Sau này đừng có luyện đàn buổi đêm nữa, mấy đứa em khóa dưới bị chị dọa sợ hết hồn rồi đấy."
"Chắc sau này tôi cũng không đến nữa đâu."
Phương Duyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi bóng dáng dần dần tan biến trước mắt Bạch Thời Quy...
Bạch Thời Quy phủi tay, dùng một tấm Thuấn di phù rời khỏi phòng đàn. Cậu biến thẳng về phòng ngủ, nhìn đồng hồ đã hơn 10 giờ đêm. Đang định đi đánh răng rửa mặt để nghỉ ngơi thì không ngờ tấm Truy tung phù dán trên người Lý Khải lại có biến động.
Bạch Thời Quy thở dài bất đắc dĩ, xem ra đêm nay không được ngủ sớm rồi.
Lý Khải đang nằm ngủ trên giường, phòng ký túc tối om, viên đá kia đang điên cuồng hấp thụ những cảm xúc tiêu cực mà hắn sinh ra trong ngày hôm nay. Bạch Thời Quy nhân cơ hội trích xuất một sợi hơi thở từ viên đá, bỏ vào một chiếc bình sứ nhỏ; sau này cứ theo dấu luồng khí này là có thể tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau.
Cậu liếc nhìn Lý Khải một cái: "Tội của anh chưa đến mức phải bỏ mạng, giúp anh một tay vậy."
Bạch Thời Quy kết ấn, hạ một đạo phù lên người Lý Khải. Phù chú tạo thành một lớp màn bảo vệ, ngăn cách không cho viên đá tiếp tục hút tinh khí của hắn nữa. Làm xong xuôi, cậu mới hài lòng rời đi. Lần này chắc là được nghỉ ngơi thật rồi chứ?
…..
Tối nay Kha Tẫn Thâm bận việc ở công ty đến khuya mới về, trên xe chỉ có anh và chú Tôn.
Chú Tôn cảm khái: "Lá bùa của Bạch tiểu thiếu gia linh thật đấy cậu ạ. Từ lúc cậu đeo nó, chưa một lần nào gặp phải vận đen cả."
Kha Tẫn Thâm đưa tay chạm nhẹ vào túi áo vest trước ngực, tấm bùa hộ mệnh vẫn đang nằm yên vị ở đó. Anh hỏi: "Chú Tôn, cháu nhớ cháu của chú cũng trạc tuổi Thời Quy, tầm tuổi này bọn con trai thường thích cái gì nhỉ?"
Chú Tôn cười đáp: "Cậu chủ ơi, cậu cũng chỉ hơn cậu Bạch có vài tuổi thôi mà, sao lại đi hỏi già này? Với lại mỗi người một sở thích, thứ cháu tôi thích chưa chắc cậu Bạch đã thích đâu."
Kha Tẫn Thâm ngẫm lại thấy chú Tôn nói cũng có lý nên không hỏi thêm nữa. Để lần sau gặp mặt, anh sẽ trực tiếp hỏi xem cậu thích gì vậy.
Nhưng mà, chắc chắn là cậu ấy rất thích ăn. Kha Tẫn Thâm nhớ lại những lần ở cạnh Bạch Thời Quy, cậu lúc nào cũng ăn luôn miệng, ngoài bữa chính thì đồ ăn vặt chưa bao giờ rời tay.
Có lẽ nên bắt đầu từ ẩm thực. Lần trước đi ăn đồ Tây, tuy Bạch Thời Quy không nói nhưng anh nhìn ra được cậu chẳng no bụng tẹo nào. Ánh mắt tràn đầy thất vọng của cậu trước bàn ăn sang chảnh ấy vẫn ám ảnh anh mãi.
Lần này phải rút kinh nghiệm, tìm một nhà hàng nào "xôi thịt", lượng nhiều đảm bảo ăn là phải no. Còn về đồ ăn vặt như khoai tây chiên, que cay, bánh quy, sữa... thấy Bạch Thời Quy đều ăn tuốt, lần sau cứ mua vài thùng hàng nhập khẩu làm quà tạ lễ là chuẩn bài.
Kha Tẫn Thâm cực kỳ đắc ý với kế hoạch của mình, lòng thầm bội phục bản thân thêm một phân.
Chú Tôn nhìn qua gương chiếu hậu thấy gương mặt sếp mình cứ lúc cười lúc không, lòng thầm lo lắng: Cậu Kha sao thế nhở? Biểu cảm trông đáng sợ quá, hay là đang tập thể dục cơ mặt?
…..
Sinh viên năm cuối vào học kỳ hai thường phải đi thực tập nên ai nấy đều bận rộn chuẩn bị hồ sơ. Sau mấy ngày lu bù, Tiếu Thanh Thanh mới bàn với Trần Duy Ân mời Bạch Thời Quy một bữa cơm để cảm ơn.
Bạch Thời Quy sảng khoái đồng ý ngay: "Được thôi!"
Tiếu Thanh Thanh đề nghị: "Tầng một nhà ăn số 2 có tiệm đồ nướng ngon lắm, mình ăn món đó đi."
"Món này được đấy, lát nữa tôi đi mua thêm đồ uống đá, ăn kèm đồ nướng là nhất."
Ba người cùng nhau đi về phía nhà ăn. Trần Duy Ân tranh phần đi gọi món và mua nước, Bạch Thời Quy định phụ một tay nhưng bị anh ngăn lại.
"Học đệ cứ ngồi đó đi, mấy việc vặt này để anh lo."
Bạch Thời Quy cười gượng hai tiếng: "Vậy... vậy thì phiền anh quá."
Cậu ngồi đối diện với Tiếu Thanh Thanh. Cô tò mò hỏi: "Học đệ này, em dùng dầu gội gì vậy? Tóc em nhìn đen nhánh mà mượt quá chừng."
Bạch Thời Quy cười đáp: "Là một người lớn trong nhà tự làm cho em đấy ạ. Nếu chị thích, hôm nào rảnh em mang cho chị một lọ dùng thử."
Gội đầu vốn là nỗi khổ của hội chị em: gội lúc nào, gội bao lâu, dùng loại gì... đều là vấn đề nan giải. Thế nên gặp được loại dầu gội tốt là chuyện không hề dễ dàng. Tiếu Thanh Thanh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Tốt quá! Mà tóc em dài thế này, chăm sóc có cực lắm không?"
Nói đi cũng phải nói lại, tuy Bạch Thời Quy để tóc dài nhưng nhìn cậu không hề bị nhầm thành con gái chút nào, gương mặt này đúng là "cân" được mọi kiểu tóc.
"Nước tới rồi đây!" Trần Duy Ân ngồi xuống cạnh Tiếu Thanh Thanh: "Hai người đang buôn chuyện gì thế?"
Tiếu Thanh Thanh cười: "Đang bàn chuyện dầu gội thôi. Đồ ăn bao giờ thì có anh?"
"Chắc tầm nửa tiếng nữa. Trời hôm nay nóng thật đấy, chúng ta uống chút gì cho mát đã. Học đệ này, uống miếng nước đá cho hạ hỏa."
Bạch Thời Quy nhận lấy ly nước từ tay Trần Duy Ân, nói lời cảm ơn. Thật ra trời có nóng đến mấy cậu cũng chẳng thấy gì, chỉ cần một tấm Băng hàn phù là mùa hè oi bức cũng biến thành mùa thu mát rượi. Thế nhưng cậu không muốn dùng bùa mãi, cậu vẫn muốn cảm nhận cái thú vui của người thường: giữa trưa hè nắng gắt được tu một ngụm nước đá hay ăn một miếng dưa hấu lạnh.
Bạch Thời Quy cất tấm bùa đi, cảm giác về nhiệt độ trở lại bình thường. Cậu cắm ống hút, rít một hơi thật sâu ly nước đá. Tầm này thì đúng là chỉ có nước đá mới là "chân ái".