Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 38: Cảm giác mất mát bất chợt

Trước Sau

break

Sáng nay chỉ có một tiết học, mười giờ rưỡi đã tan lớp.

Tối qua Kha Tẫn Thâm có hỏi Bạch Thời Quy hôm nay có rảnh không, Bạch Thời Quy bảo với anh sau 11 giờ cậu sẽ có thời gian. Cậu chào tạm biệt An Tịch Phàm rồi rảo bước đi thẳng ra cổng trường.

An Tịch Phàm chép miệng cảm thán: "Đúng là đại sư có khác, nghiệp vụ bận rộn thật đấy."

Vừa ra tới cổng trường, Kha Tẫn Thâm đã đợi sẵn ở đó. Chú Tôn cung kính chào hỏi: "Bạch tiểu thiếu gia, mời cậu lên xe."

Bạch Thời Quy bước lên xe, ngồi ở hàng ghế sau cùng với Kha Tẫn Thâm. Cậu hỏi: "Chúng ta đi đâu đây?"

Kha Tẫn Thâm đưa chiếc máy tính bảng sang: "Tôi có chọn vài nhà hàng có vị ngon nức tiếng, cậu xem thử thích chỗ nào?"

Bạch Thời Quy nhận lấy máy tính bảng, hơi kinh ngạc. Không còn là những nhà hàng Tây nhỏ nhắn, tinh tế nữa, mà toàn là quán ăn Trung Hoa chính hiệu!

Nào là quán chuyên về dưỡng sinh, chuyên về nấm, hay chuyên về vị cay nồng. Rồi thì gà thịt, vịt thịt thuần hoang dã, thịt dê bò chăn thả tự nhiên trong rừng núi... Hình ảnh các món ăn trên màn hình trông vô cùng bắt mắt và mời gọi!

Nhìn thấy những hình ảnh này, Bạch Thời Quy âm thầm nuốt nước miếng. Cậu chợt nhớ lại lần trước làm khách ở nhà họ Kha, hai cha con anh đều ăn khẩu vị rất thanh đạm.

Chắc anh Tẫn Thâm không ăn được cay đâu nhỉ.

Nghĩ vậy, sau khi so sánh nhiều nơi, Bạch Thời Quy chọn một quán ăn có khẩu vị hỗn hợp.

"Nhà này được không? Quán ăn Vạn Hi."

Kha Tẫn Thâm gật đầu: "Chú Tôn, đến quán Vạn Hi."

Hai bên cửa chính của nhà hàng có hai nhân viên phục vụ phụ trách mở cửa. Bước vào bên trong, phía tay trái là quầy thu ngân. Trần nhà bốn góc trang bị dải đèn led, tỏa ra ánh sáng trắng tông ấm dịu mắt.

Bàn ghế được làm từ gỗ óc chó đen sang trọng. Chính giữa mỗi bàn đặt một chiếc khay, trên đó có ấm trà và chén sứ.

Hiện tại đang là giờ cao điểm bữa trưa nên khách trong tiệm gần như đã ngồi kín chỗ. Nhân viên tại quầy hỏi: "Tầng hai vẫn còn chỗ, hai vị muốn ngồi ở giữa hay gần cửa sổ ạ?"

Bạch Thời Quy đáp: "Sắp xếp cho chúng tôi một chỗ gần cửa sổ nhé, cảm ơn."

"Dạ vâng, tôi sẽ gọi người dẫn hai vị lên ạ."

Bố cục tầng hai cũng tương tự tầng dưới. Đi lên theo cầu thang gỗ đỏ với lan can chạm khắc tinh xảo, ở đây có bố trí một quầy nhỏ để phục vụ khách tầng hai tiện gọi đồ mà không cần xuống lầu lần nữa.

Sau khi hai người ngồi xuống, nhân viên phục vụ nói: "Thưa quý khách, mời quý khách đặt món trực tuyến, chỉ cần nhấn gửi là được ạ."

Xác nhận không còn việc gì nữa, người phục vụ mới rời đi. Bạch Thời Quy rót hai ly trà, đẩy một ly về phía Kha Tẫn Thâm, rồi nâng chén trà của mình lên nhấp một ngụm nhỏ.

Trà mới vào miệng hơi đắng, nhưng sau khi nuốt xuống thì vị ngọt thanh dần lan tỏa, hương vị nồng hậu mà không hề chát.

Ngon tuyệt!

Thưởng thức được đồ ngon, tâm trạng Bạch Thời Quy vui vẻ hẳn lên, cậu uống cạn chén rồi lại tự rót thêm một ly nữa.

"Đúng rồi, anh nói năm cấp hai anh từng đi xem bói, chuyện đó là thế nào?"

Kha Tẫn Thâm đặt chén trà xuống: "Năm tôi học lớp sáu, ba tôi nghe một người bạn nói gặp được một thầy bói cực kỳ cao tay, nên ông ấy muốn xem thử chuyện nhân duyên tương lai cho tôi."

Bạch Thời Quy hỏi: "Thế chú có đưa ngày sinh tháng đẻ của anh cho người đó không?"

Kha Tẫn Thâm gật đầu: "Ba tôi bảo người đó nói nếu không có bát tự thì xem không chuẩn, nên ba đã đưa thông tin của tôi cho họ."

Bạch Thời Quy gật gù: "Đúng là xem bói cần bát tự mới chính xác được. Vậy là vận rủi bắt đầu đeo bám anh kể từ sau lần xem bói đó sao?"

"Không sai, trước đó vận khí của tôi luôn rất tốt."

"Chú có nhớ năm đó gặp người thầy bói kia ở đâu không ạ?"

"Ở thôn Liễu Hạng."

"Thôn Liễu Hạng?" Bạch Thời Quy suy nghĩ một hồi, đột nhiên sực nhớ ra: "Nơi đó trước đây tôi từng đi qua, có một ông đạo sĩ họ Hoàng ở đó, quả thực là có bản lĩnh. Nhưng giờ chắc ông ấy đã là một lão già bảy mươi, tám mươi tuổi rồi."

Ánh mắt Kha Tẫn Thâm hiện lên một tia vui mừng: "Đúng thế, năm đó người xem bói cho tôi đúng là họ Hoàng."

Bạch Thời Quy nâng chén trà nhấp thêm ngụm nữa. Năm đó cậu cùng hai vị sư huynh đến thôn Liễu Hạng để bắt ma trừ tà, khi đó cậu mới mười hai tuổi, họ và vị Hoàng đạo trưởng kia cũng chỉ gặp mặt thoáng qua một lần. Đang mải suy nghĩ tâm đắc, lời nói của Kha Tẫn Thâm đã kéo cậu về thực tại.

"Sợi tơ hồng cầu được từ lần xem bói năm đó, ba tôi vẫn còn giữ, liệu nó có giúp ích được gì không?"

Bạch Thời Quy phấn khích vỗ bàn một cái "bốp": "Được chứ, quá được luôn ấy chứ!"

Thức ăn bắt đầu được dọn lên bàn, mười phút sau các món đã đầy đủ. Người phục vụ nhẹ nhàng: "Món ăn đã lên đủ, mời hai vị dùng bữa tự nhiên ạ."

"Được, cảm ơn."

Kha Tẫn Thâm xới cơm cho Bạch Thời Quy: "Ăn cơm trước đã, chúng ta vừa ăn vừa nói."

Ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, Bạch Thời Quy liếm môi: "Vừa hay tôi cũng đang đói."

Kha Tẫn Thâm thầm mừng trong lòng, quả nhiên anh đoán không sai. Sau này cứ chọn quán ăn kiểu này là được, mấy cái nhà hàng Tây kia anh cũng muốn chê từ lâu rồi, vừa đắt vừa chẳng no bụng.

Kha Tẫn Thâm gắp một miếng thịt ngỗng bỏ vào bát cho Bạch Thời Quy: "Đây là thịt ngỗng, cậu nếm thử xem vị thế nào?"

Bạch Thời Quy lùa một miếng cơm lớn vào miệng, vừa nhai vừa hỏi: "Sau khi chú Kha xem bói cho anh xong, có chuyện gì lạ xảy ra không? Ví dụ như họ hàng bạn bè có ai mượn đồ vật gì của anh không?"

Kha Tẫn Thâm lắc đầu. Bạch Thời Quy thở dài: "Xem ra vẫn phải tốn thêm chút tâm tư rồi."

"Nếu phiền phức quá thì tôi..."

"Không sao, đã hứa giúp anh giải quyết phiền toái thì tôi nhất định phải làm đến cùng, nếu không tôi sẽ thành kẻ thất tín mất."

Kha Tẫn Thâm nói ngay: "Tôi đi cùng cậu."

Bạch Thời Quy gật đầu: "Cũng được, có đương sự đi cùng thì giải quyết vấn đề sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều."

Cậu móc một lá bùa hộ mệnh mới đưa cho Kha Tẫn Thâm: "Cái này cho anh, lá bùa này tôi đã gia trì thêm một đạo pháp thuật, khả năng hộ thân mạnh hơn cái trước, có thể bảo vệ anh an toàn tốt hơn."

Kha Tẫn Thâm cẩn thận cất lá bùa vào túi trong của áo vest: "Tôi sẽ luôn mang theo bên người."

"Nửa tháng sau lại đổi bùa mới nhé."

"Không phải là bảy ngày sao?"

"Đây là bản tăng cường, có thể dùng được tận nửa tháng."

Kha Tẫn Thâm gật đầu không nói thêm, nhưng Bạch Thời Quy bỗng hỏi: "Sao tự nhiên anh có vẻ không vui thế?"

Kha Tẫn Thâm sững người, anh thể hiện rõ ràng vậy sao? "Có sao?"

"Có mà." Bạch Thời Quy khẳng định: "Anh lo lá bùa mới không linh nghiệm à? Yên tâm đi, bùa này tôi tự tay vẽ, còn rót vào một tia linh khí, bảo vệ anh an toàn là chuyện nhỏ."

Kha Tẫn Thâm cười đáp: "Tôi tin cậu."

Thực ra chính anh cũng không biết tại sao, khi nghe thời gian đổi bùa từ một tuần một lần chuyển thành nửa tháng một lần, phản ứng đầu tiên của anh lại là cảm giác mất mát. Cảm giác hụt hẫng này từ đâu mà đến, chính Kha Tẫn Thâm cũng không giải thích nổi.

"Anh Tẫn Thâm, tôi ăn no rồi."

Kha Tẫn Thâm hoàn hồn: "Vậy chúng ta đi thôi, tôi đưa cậu về trường."

Bạch Thời Quy gật đầu: "Vậy làm phiền anh quá."

Khóe miệng Kha Tẫn Thâm khẽ nhếch lên: "Không phiền đâu, đi thôi."

Lên xe, Kha Tẫn Thâm dặn chú Tôn đưa Bạch Thời Quy về trường trước rồi mới về công ty. Bạch Thời Quy nhìn phong cảnh lùi nhanh ngoài cửa sổ, mí mắt dần khép lại. Vừa ăn no xong là cơn buồn ngủ kéo đến, cậu tranh thủ lúc này xem linh khí trong người còn lại bao nhiêu.

Thấy Bạch Thời Quy tựa vào ghế ngủ say, Kha Tẫn Thâm khẽ nhắc nhở: "Lái xe êm một chút."

"Rõ, thưa cậu chủ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương