Xe dừng lại ở cổng trường, Kha Tẫn Thâm nhẹ nhàng lay lay Bạch Thời Quy: "Thời Quy, tỉnh dậy đi em, đến nơi rồi."
Bạch Thời Quy mở mắt, lười biếng vươn vai một cái rõ dài: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhé, vậy tôi vào trường trước đây."
"Hẹn gặp lại lần sau."
"Đúng rồi, lá bùa này chống nước đấy, lúc tắm cũng có thể đeo trên người, không cần tháo ra đâu."
"Tôi nhớ rồi."
Vô lăng chuyển hướng, chiếc xe dần dần đi xa. Chú Tôn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy bộ dạng của Kha Tẫn Thâm liền cười nói: "Cậu chủ, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu có vẻ mặt thẫn thờ như thế đấy."
Kha Tẫn Thâm giả vờ ho khan hai tiếng: "Mau lái xe đi, quay lại công ty một chuyến, cháu cần lấy ít tài liệu."
"Rõ thưa cậu."
Bạch Thời Quy nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ chiều, giờ này trong trường thật yên tĩnh. Cậu ngẩng đầu nhìn cái nắng chói chang, rồi nép mình vào bóng râm sát bờ tường để đi về phía ký túc xá.
Vào đến ký túc xá, bước chân vào thang máy, Bạch Thời Quy đứng nép vào góc, tựa lưng vào vách cabin, khoanh tay khép hờ đôi mắt. Giữa chừng thang máy dừng lại hai lần, có người tưởng cậu đứng ngủ gật trong đó nên định bụng gọi dậy.
Bạch Thời Quy mở mắt ra: "Tôi không ngủ, chỉ tựa tường nghỉ ngơi chút thôi."
"À... ra vậy sao? Ngại quá."
"Không sao đâu."
Trở về phòng ngủ, Bạch Thời Quy cởi áo khoác ngoài, ngả lưng xuống giường định đánh một giấc đến tối luôn. Đột nhiên, từ phía cửa sổ vang lên những tiếng "thùng thùng" dồn dập.
Bạch Thời Quy ngẩng đầu nhìn lại, là Phương Duyệt.
"Đại sư, tôi đến tìm anh để đi đầu thai đây."
"Mọi chuyện giải quyết xong hết rồi chứ?"
"Vâng."
Nhận được câu trả lời, Bạch Thời Quy liền một tay kết ấn, lẩm nhẩm đọc một đoạn chú ngữ, triệu gọi quỷ sai dưới âm phủ lên để đưa Phương Duyệt đi.
Xong việc, Bạch Thời Quy kéo rèm cửa lại, một lần nữa leo lên giường nằm ngay ngắn, ôm chăn rồi chìm dần vào giấc ngủ. Nhưng giấc ngủ này không được yên ổn cho lắm, hiếm khi cậu lại nằm mơ. Trong cơn mơ màng, cậu cứ thấy bóng dáng một người, cứ luôn miệng lẩm nhẩm mấy câu đại loại như "không rời xa nhau", "ở bên nhau" gì đó...
Đã thế, Bạch Thời Quy còn chẳng tài nào nhìn rõ mặt mũi người nọ, chỉ thấy loáng thoáng qua giấc mơ thì có vẻ là một vị phú quý công tử thời cổ đại. Cả không gian chìm trong làn sương mù dày đặc, ngoại trừ dáng người của kẻ đó ra thì tất thảy đều mờ mịt.
Tự dưng lại mơ thấy mấy thứ kỳ quái như vậy, Bạch Thời Quy ngồi bật dậy, bực bội gãi gãi mái tóc rối, dùng một tấm Phù làm sạch để chỉnh đốn lại bản thân rồi mới cầm điện thoại lên xem tin nhắn.
Năm phút trước, An Tịch Phàm có nhắn hỏi cậu có muốn đi nhà ăn không. Bạch Thời Quy lập tức trả lời: 【 Đi chứ, đợi tôi ở dưới lầu. 】
【 Tôi đang định xuống đây, ông nhanh cái chân lên nhé. 】
【 Ok. 】
An Tịch Phàm đợi dưới lầu chừng hai phút thì thấy Bạch Thời Quy đi ra. Anh hỏi: "Ông về lúc nào thế? Việc xong xuôi hết rồi à?"
Bạch Thời Quy giơ hai ngón tay: "Hơn hai giờ là tôi về rồi. Chuyện lần này xong rồi, nhưng vẫn còn lần sau."
An Tịch Phàm hơi ngạc nhiên: "Không ngờ lần này ông lại nhận một vụ dài hơi thế đấy."
Hai người tiến vào nhà ăn, đi thẳng lên tầng hai định làm bát bún gạo. Cái quán bún gạo cay nồng ở đó hương vị đúng là cực phẩm.
Trong lúc chờ đồ ăn, An Tịch Phàm lướt trang "Bộc bạch" (Confession) của trường, đột nhiên trợn tròn mắt: "Vãi chưởng! Thời Quy, đây không phải ông sao? Ông lên 'tường' rồi này!"
Bạch Thời Quy nhìn vào điện thoại An Tịch Phàm đưa qua. Người trong ảnh đúng là cậu, tóc dài, áo trắng, nhưng mấy dòng chữ đi kèm có ý gì đây?
[Tường ơi, tiểu ca ca tóc dài trong ảnh tên là gì thế ạ? Em muốn làm quen quá, có ai biết thông tin gì không? Xin được ẩn danh!]
[Đây là sinh viên năm nhất lớp 3, tên là Bạch Thời Quy nhé.]
[Cái tên này nghe quen thế, có phải thủ khoa năm nay không?]
[Đúng đúng, chính là cậu ấy. Tôi học ngay lớp 4 bên cạnh đây, cùng là đàn ông với nhau mà tôi phải thừa nhận là ngoài đời cậu ấy còn đẹp hơn trong ảnh nhiều.]
[Vừa đẹp trai vừa học giỏi, trời ạ!]
[Thế tóm lại cậu ấy còn độc thân không? Em còn chưa có mảnh tình vắt vai nào đây.]
[Lầu trên đừng có hưng phấn quá sớm, vạn nhất gu của người ta lại giống hệt bà thì sao?]
Bạch Thời Quy thắc mắc: "Họ thăm dò tôi làm cái gì?"
An Tịch Phàm giải thích: "Ông không biết thật à? Người ta muốn tán tỉnh, muốn yêu đương với ông đấy."
"Tại sao lại muốn yêu tôi?"
"Vì ông đẹp trai, người ta thích cái nhan sắc này chứ sao."
Bạch Thời Quy cúi đầu nhìn lại mình, lại hỏi: "Thế chẳng phải là quá tùy tiện sao? Sư phụ tôi bảo chuyện tình cảm là việc trọng đại cả đời, không thể chỉ dựa vào vẻ bề ngoài, còn phải biết rõ gia thế, trải nghiệm của đối phương thì mới cân nhắc có nên ở bên nhau hay không được."
An Tịch Phàm nghe mà ngẩn người hồi lâu, rồi mới nghiêm túc nói: "Thời Quy à, xã hội này hiểm ác lắm, sau này ra đường ông tuyệt đối đừng có uống hay ăn linh tinh đồ của người lạ đưa cho nhé."
Bạch Thời Quy cười: "Tôi có tiền tự mua mà, sao lại lấy đồ người khác làm gì. Không dưng lại nhận lộc của người ta, tôi chẳng tùy tiện nhận đồ của ai đâu."
"Ông đúng là một tên ngốc trong chuyện tình cảm, tôi thật sự sợ ông bị ai đó lừa bắt cóc mất."
"Bắt cóc tôi? Kẻ đó không muốn sống nữa à?"
"Tóm lại là ông cứ nhớ lấy, đừng có dễ dàng tin người lạ, đặc biệt là mấy loại người vừa gặp lần đầu đã vồn vã nhiệt tình với ông ấy."
An Tịch Phàm tiếp tục lướt trang bộc bạch, xem thêm mấy bài đăng than phiền và rao bán đồ cũ. Hai người đang ăn thì bỗng có một bàn tay gõ "cộc cộc" xuống bàn.
Bạch Thời Quy ngẩng đầu lên, thấy một gã nam sinh tóc đỏ rực, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bự chảng.
"Mày là Bạch Thời Quy?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Anh là ai?"
Tóc Đỏ cười lạnh một tiếng: "Cái đứa con gái đăng bài kia là người tao thích. Mày ấy, khôn hồn thì tránh xa cô ấy ra, nếu không tao sẽ khiến mày không sống nổi ở cái trường Hoa Lý này đâu."
Bạch Thời Quy cúi xuống húp một miếng bún, rồi lại ngẩng lên: "Thế thì anh nên đi tìm cô gái đó mà nói chứ, tôi có quen biết gì cô ta đâu, anh tìm tôi làm gì? Chẳng lẽ cô ta không thèm biết anh là ai à?"
Khóe miệng Tóc Đỏ giật giật.
"Cho nên anh chỉ có thể chạy đến chỗ tôi để tìm kiếm sự chú ý thôi sao?"
Đôi lông mày gã Tóc Đỏ rung lên bần bật.
"Anh... không lẽ ngay cả làm 'lốp dự phòng' cũng không có cửa à?"
Tóc Đỏ hoàn toàn sụp đổ.
"Mẹ kiếp, mày tìm cái chết đúng không?"
Tóc Đỏ vung nắm đấm lao về phía Bạch Thời Quy. Cậu nghiêng người né ra sau, tránh chuẩn xác cú đấm, rồi một tay bắt lấy cổ tay gã, tay kia tung một chưởng đánh thẳng vào bụng gã Tóc Đỏ.
Bạch Thời Quy buông tay ra, gã Tóc Đỏ đau đớn ôm bụng: "Mày... mày cứ đợi đấy, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!"
"Đồ bệnh hoạn." Bạch Thời Quy lầm bầm một câu rồi lại cúi đầu ăn tiếp.
An Tịch Phàm giơ ngón tay cái tán thưởng: "Đỉnh quá Thời Quy ơi! Gã đó suýt thì tức chết vì ông rồi. Sao cái miệng ông độc thế? Dạy tôi vài chiêu với, tôi cũng muốn khịa người ta đến mức sống không bằng chết như vậy."
Bạch Thời Quy nghiêng đầu: "Thế chẳng phải là sự thật sao? Nếu gã và cô gái kia mà quen nhau thì gã chạy đến trước mặt tôi nhảy nhót làm gì?"
"Tôi thấy gã tức đến méo cả mồm rồi. Nhưng đúng là không ngờ gã lại đột ngột ra tay, mà cũng chẳng ngờ ông lại có thân thủ khá thế!"
"Cái này gọi là Hình Ý Quyền. Nếu ông hứng thú thì hôm nào rảnh tôi dạy cho vài chiêu."
An Tịch Phàm búng tay cái chóc: "Ông nói đấy nhé, tôi ghi sổ rồi. Nhưng mà gã Tóc Đỏ kia liệu có còn quay lại tìm ông gây phiền phức không?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Nhìn cái bộ dạng tới đây gây sự của gã thì chắc chắn không phải hạng người dễ dàng bỏ qua đâu. Chịu thiệt dưới tay tôi, gã sẽ không để yên như vậy."
"Nhưng mà cái gã này đúng là đầu óc có vấn đề thật. Thích cô nào thì đi mà tìm người ta đi chứ, tìm tôi làm cái quái gì? Tôi có biết cô kia là ai đâu, thật đúng là rảnh rỗi quá hóa rồ nên mới tới đây tìm đòn."
An Tịch Phàm gật gù: "Cái mạch não của gã đó đúng là không bình thường thật."