Bảy người thám hiểm qua từng tầng một, cuối cùng cũng lên đến tầng cao nhất – tầng thứ tư.
Cô gái váy trắng khẽ rùng mình, xoa xoa hai cánh tay: "Sao tự nhiên tôi thấy... lạnh thế nhỉ?"
Gã đeo kính tiếp lời: "Chắc là ảo giác thôi, nhưng đúng là tôi cũng thấy nơi này cứ gai người kiểu gì ấy."
Cậu chàng tóc xù giơ điện thoại soi đèn khắp nơi: "Chỗ này nguy hiểm thật, đến cả lan can cũng chưa xây xong. Mọi người cẩn thận nhé, chẳng may trượt chân ngã xuống là xong đời đấy."
Giang Tân Diên nắm chặt tay Hà Kỳ, tay còn lại cầm điện thoại chiếu sáng.
Bạch Thời Quy đảo mắt nhìn quanh một lượt. Cảm thấy lạnh là phải thôi, có một con quỷ ch·ết oan đang trú ngụ ở đây, quỷ khí bao trùm xung quanh thì làm sao mà không lạnh cho được.
Bạch Thời Quy bỗng hỏi: "Chẳng phải chúng ta tới đây để thám hiểm sao? Nếu thực sự gặp được quỷ thì chẳng phải càng kích thích hơn à?"
"Thôi xin đừng!" Tóc Xù xua tay lia lịa: "Bọn tôi muốn thám hiểm thật, nhưng chỉ là tìm cảm giác mạnh thôi, chứ chẳng ai muốn nhìn thấy mấy thứ không nên thấy đâu."
Hà Kỳ kéo Giang Tân Diên lại gần Bạch Thời Quy, khẽ hỏi: "Thời Quy, nơi này thực sự có 'thứ đó' sao?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Có một vị, đang ở ngay tầng này luôn."
Sắc mặt của ba người còn lại thay đổi hẳn. Gã đeo kính gượng cười: "Cậu em này đúng là khéo đùa."
Bạch Thời Quy lại hỏi: "Hai năm trước, trường mình có một nam sinh qua đời, là người cùng khóa với các anh chị, đúng không?"
Tóc Xù kinh hãi thốt lên: "Cái gì! Sao ông biết chuyện đó?!"
Bạch Thời Quy hất cằm về phía mép lầu: "Hắn vừa kể cho tôi nghe đấy."
Cô gái váy trắng run rẩy ôm chặt cánh tay bạn trai: "Phía đó... phía đó làm gì có ai. Ai, ai kể cho cậu?"
Bạch Thời Quy mỉm cười: "Mọi người đã cất công tới đây thám hiểm rồi, hôm nay tôi sẽ cho mọi người mở mang tầm mắt."
Bạch Thời Quy lấy từ trong túi ra một tấm bùa vàng cùng nghiên mực chu sa, thoăn thoắt vẽ một đạo Hiện hồn phù. Cậu lẩm nhẩm niệm chú, hai tay kết ấn phối hợp với lá bùa rồi tung nó ra.
Lá bùa vàng như có linh tính, bay thẳng về phía mép lầu rồi dừng lại giữa không trung.
"Âm hồn tại thế, tốc tốc hiện thân!"
Vừa dứt lời chú, trước mặt mọi người dần dần hiện ra một bóng ma, ngoại trừ nhóm ba người An Tịch Phàm đã có chuẩn bị tâm lý, những người còn lại đều hồn xiêu phách lạc.
"Cái... cái này!" Tóc Xù chỉ tay vào hồn ma: "Hiện hình thật à?"
Cô gái váy trắng kinh ngạc che miệng: "Triệu Tư Niên?"
Bạch Thời Quy chắp tay sau lưng, nhìn bóng ma: "Những gì anh nói lúc nãy tôi đều nghe rõ rồi. Giờ anh có thể chọn nói cho họ biết, rốt cuộc anh đã ch·ết như thế nào không?"
Lần đầu tiên nhìn thấy quỷ thật, nhóm bốn người Tóc Xù không khỏi sợ hãi. Gã đeo kính run giọng hỏi: "Chẳng phải nói anh vì chuyện tình cảm nên nghĩ quẩn sao?"
Triệu Tư Niên ngẩng đầu nhìn mọi người, u uất đáp: "Không phải... là Tào Vãng, chính Tào Vãng đã hại ch·ết tôi..."
Bạch Thời Quy chậm rãi tiếp lời: "Hai năm trước, Triệu Tư Niên vì một vài lý do mà đắc tội với Tào Vãng. Tào Vãng thấy mất mặt nên đã cùng đám đàn em tìm đến đây gây chuyện. Chúng nhốt anh ấy lại, lấy cớ xin lỗi để lừa anh ấy uống rượu đã bị hạ thuốc. Triệu Tư Niên trúng thuốc nên thần trí không tỉnh táo, cuối cùng trượt chân ngã từ đây xuống."
Triệu Tư Niên chậm rãi gật đầu: "Không sai."
Hà Kỳ nghi hoặc: "Nhưng lúc đó đã báo cảnh sát rồi, kết quả pháp y nói là do tác động của cồn, hoàn toàn không xét nghiệm ra anh bị hạ thuốc."
Bạch Thời Quy khoanh tay: "Chắc là loại thuốc đó rất cao tay, không để lại dấu vết gì nên xét nghiệm không ra bất kỳ sự bất thường nào."
Triệu Tư Niên bi thống nói: "Kết quả khám nghiệm tử thi không có vấn đề gì, lúc đó Nhu Nhu lại vừa khéo đang đòi chia tay với tôi, cho nên mọi người đều nghĩ tôi vì chuyện tình cảm mà tự tìm cái ch·ết."
An Tịch Phàm hỏi: "Sao lại lòi đâu ra thêm cô nàng Nhu Nhu này nữa? Cô ta có liên quan gì đến cái ch·ết của anh không?"
"Có liên quan, nhưng không phải tất cả." Bạch Thời Quy giải thích: "Nhu Nhu này là bạn gái cũ của Triệu Tư Niên, cô ta chia tay là vì Tào Vãng. Tào Vãng tuy chỉ là con riêng, nhưng cuộc sống nhung lụa của hắn là thứ mà khối người mơ ước."
An Tịch Phàm gật đầu: "Nói vậy thì tôi hiểu rồi, ôi chao~ chung quy cũng tại cái tiền tài mà ra cả."
Điện thoại của Bạch Thời Quy rung lên hai cái, cậu móc ra xem rồi khẽ cười: "Nhìn này, một nhân vật chính khác đã lên sàn rồi đây."
Mọi người nhìn vào điện thoại của Bạch Thời Quy, có một tin nhắn mới được gửi đến, nội dung là hẹn cậu tối mai lúc 8 giờ ra chân tòa nhà bỏ hoang B1, hắn muốn vì những xung đột hai ngày qua mà xin lỗi cậu.
An Tịch Phàm nhíu mày: "Cái kiểu này chắc chắn là Tào Vãng rồi, tên này đúng là dai như đỉa, âm hồn bất tán."
Thấy Triệu Tư Niên đứng bên cạnh sắc mặt không tốt, anh vội cười xòa: "Ngại quá nhé, tôi không có ý ám chỉ anh đâu."
Triệu Tư Niên gật đầu: "Tôi biết. Sao các cậu lại đắc tội với Tào Vãng? Hắn là kẻ có thù tất báo, các cậu chọc vào hắn thì e là không dễ dàng được buông tha đâu."
Bạch Thời Quy khởi động các đầu ngón tay: "Tôi đã triệu anh ra thì chuyện này tôi nhất định sẽ quản đến cùng. Yên tâm đi, Tào Vãng chẳng làm gì được tôi đâu."
An Tịch Phàm phụ họa: "Anh cứ yên tâm, có Thời Quy ở đây, nhất định sẽ giải oan thành công cho anh. Thời Quy lợi hại lắm đấy!"
"Vậy... đa tạ." Triệu Tư Niên nhìn Bạch Thời Quy, dường như vẫn còn điều gì đó muốn nói.
Bạch Thời Quy hỏi: "Anh muốn gặp cha mẹ mình à?"
Triệu Tư Niên gật đầu: "Linh hồn tôi cứ vất vưởng ở đây mãi, không thể rời đi được. Tôi muốn đi thăm ba mẹ xem họ sống ra sao, có được không?"
"Được, tôi sẽ cho anh một lá bùa để anh có thể hiện về trong giấc mơ của họ vào buổi tối."
"Cảm ơn cậu."
Bạch Thời Quy nói tiếp: "Còn có một cô gái nữa, anh cũng nên đi gặp cô ấy."
Triệu Tư Niên hơi ngẩn ra, rồi sực nhớ tới: "An Lê."
"Đúng vậy." Bạch Thời Quy mỉm cười: "Nếu anh không gặp chuyện, thì chính duyên của anh phải là An Lê cơ. Người ta thích anh từ hồi năm nhất rồi đấy."
Triệu Tư Niên rũ mắt: "Nhưng tôi hiện giờ đã..."
"Cứ đi gặp cô ấy đi, giúp cô ấy rũ bỏ quá khứ để sống tốt cuộc đời của mình."
Triệu Tư Niên đáp: "Được."
Bạch Thời Quy dặn dò: "Đạo phù này có tác dụng trong bảy ngày. Sau bảy ngày hãy tới tìm tôi, tôi sẽ đưa anh xuống địa phủ đầu thai."
Triệu Tư Niên cúi người thật sâu chào Bạch Thời Quy, rồi biến mất ngay trước mặt mọi người.
Cô gái váy trắng thở phào nhẹ nhõm: "Lần đầu nhìn thấy quỷ, suýt nữa thì dọa tôi ch·ết khiếp rồi."
Gã đeo kính nuốt nước miếng ừng ực: "Tôi cũng thế, nhưng mà công nhận kích thích thật đấy!"
Hà Kỳ hỏi: "Thời Quy, tối mai em định tới phó ước thật à? Để anh đi cùng em, vạn nhất tên Tào Vãng đó muốn giở trò gì, anh còn giúp được một tay."
Giang Tân Diên vội can ngăn: "Không được, nguy hiểm lắm, để anh đi hỗ trợ là được rồi."
Bạch Thời Quy xua tay: "Không cần đâu, một mình em lo được. Tuy nhiên, đúng là có một việc cần các anh giúp đây."
"Việc gì?"
"Báo cảnh sát thì cần chứng cứ đúng không? Cho nên em muốn các anh giúp ghi lại bằng chứng phạm tội của Tào Vãng."
Hà Kỳ búng tay cái chóc: "Chuyện nhỏ! Chỗ anh có một cái camera siêu nhỏ, để anh về lấy rồi lắp đặt sẵn ở đây."
Bạch Thời Quy nói: "Để em đưa anh về cho nhanh. Nếu cuộc thám hiểm kết thúc rồi thì mọi người giải tán thôi."
Dứt lời, Bạch Thời Quy nắm lấy vai Hà Kỳ, một tay thi pháp, biểu diễn ngay màn "đại biến người sống" biến mất tại chỗ trước mắt bao nhiêu người.
Cậu chàng tóc xù ngửa mặt lên trời than: "Mẹ ơi! Chân thần hiển linh rồi!"