Bạch Thời Quy cùng Hà Kỳ quay về phòng ký túc xá lấy camera siêu nhỏ, lúc trở lại vẫn thấy mọi người đứng đợi đông đủ.
Bạch Thời Quy ngạc nhiên hỏi: "Mọi người không về nghỉ ngơi sao?"
An Tịch Phàm đáp: "Họ bảo lúc nãy nhìn không rõ, nên muốn đợi xem ông quay trở lại bằng cách nào."
Bạch Thời Quy gật đầu không nói thêm gì, vẫy tay gọi An Tịch Phàm lại phụ giúp, chọn một vị trí có góc quan sát tốt nhất để gắn camera vào.
Cậu chàng tóc xù xoa xoa tay, ngập ngừng: "Cái đó... tối mai bọn tôi có thể đến xem náo nhiệt được không?"
Bạch Thời Quy quay đầu lại nhìn cậu ta, im lặng một lát rồi gật đầu: "Được thôi, nhưng với điều kiện là các anh không được để Tào Vãng phát hiện ra."
"Chuyện đó không thành vấn đề! Ngày mai bọn tôi sẽ tới sớm, tìm chỗ nấp thật kỹ, đảm bảo không làm hỏng kế hoạch của cậu đâu."
"Vậy quyết định thế đi."
Bảy người rời khỏi tòa nhà bỏ hoang rồi mỗi người một ngả tách ra về. Bạch Thời Quy định đi mua một ly trà sữa cùng ít đồ ăn, thế là cậu xoay người đi về phía khu căng tin nhỏ.
Điện thoại rung lên báo có tin nhắn mới. Kha Tẫn Thâm gửi qua một tấm hình, đó là mấy hũ thủy tinh trong suốt đựng những miếng thịt bò thái mỏng tẩm bột ớt đỏ tươi, trông vô cùng bắt mắt.
Kèm theo đó là một dòng tin nhắn: 【 Đây là thịt bò khô nhà làm, bà nội nghe chuyện cậu cứu tôi nên cố ý làm để cảm ơn. Ngày mai cậu có rảnh không? Tôi mang qua trường cho cậu. 】
Bạch Thời Quy trả lời: 【 Cho tôi gửi lời cảm ơn bà nhé. Thứ Năm được đấy, thứ Năm tôi không có việc gì khác, cả ngày đều ở trường. 】
【 Vậy được, hẹn ngày mai gặp. 】
Bạch Thời Quy mua xong đồ ăn vặt và trà sữa, vừa uống vừa thong dong đi bộ về ký túc xá. An Tịch Phàm bỗng gọi video tới: "Thời Quy ơi, mua giúp tôi ít đồ ăn với! Qua phòng tôi rồi mình cùng cày game."
Bạch Thời Quy vẻ mặt cạn lời: "Sao không nói sớm, làm tôi lại phải quay lại."
An Tịch Phàm cười hì hì: "Vất vả cho ông quá, tôi mời ông hai cây xúc xích nướng bù lại nhé."
"Được rồi, đừng tắt máy, lát nữa muốn ăn gì thì đọc trực tiếp cho tôi luôn."
An Tịch Phàm gật gật đầu, vì Bạch Thời Quy đang đi bộ nên màn hình có chút rung lắc, lúc này có một nam sinh vừa đi ngang qua cạnh cậu.
"Ối chà! Người này nợ phong lưu nhiều thật đấy." Bạch Thời Quy hút một ngụm trà sữa, vừa nhai trân châu vừa tán gẫu với An Tịch Phàm.
Quay lại khu căng tin, An Tịch Phàm nhờ Bạch Thời Quy mua ít đồ nướng, đồ kho với mấy món đồ chiên ăn vặt. Vì phải quét mã thanh toán nên Bạch Thời Quy tạm thời ngắt cuộc gọi.
Trả tiền xong, cậu xách đồ ăn quay về, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Lý Khải đang ở cách đó không xa.
Tuy sắc mặt hắn vẫn chưa tốt lên là bao, nhưng ít nhất tử khí trên người không tăng thêm, xem ra việc dùng gấp đôi bùa ngăn cách đã có hiệu quả. Chỉ cần viên đá không hấp thụ được tinh khí thì hắn có nhỏ bao nhiêu máu vào cũng vô dụng.
Thế nhưng...
Bạch Thời Quy nhìn vào ba ngón tay quấn băng gạc trắng xóa của Lý Khải mà thầm tặc lưỡi: Cái này là phải rạch bao nhiêu lần rồi mới ra nông nỗi này chứ?
Cửa phòng 709 đang khép hờ, Bạch Thời Quy trực tiếp đẩy cửa bước vào. An Tịch Phàm đang nằm trên giường thấy người cuối cùng cũng về thì "tạch" một cái, bật người nhảy xuống.
Bạch Thời Quy đặt đồ ăn lên bàn: "Game thì thôi khỏi cày, tôi có chuyện này muốn hỏi ông."
An Tịch Phàm rút một xiên que từ trong túi ra, hỏi: "Chuyện gì thế?"
Bạch Thời Quy kéo ghế bên cạnh ngồi xuống: "Lần đầu gặp trưởng bối thì nên tặng quà gì cho hợp nhỉ?"
"Cái đó còn tùy vào hoàn cảnh chứ."
"Là mừng thọ bà ngoại tôi. Đây coi như là lần đầu tiên tôi gặp bà sau khi trưởng thành, tôi muốn chọn một món quà mà chẳng biết nên tặng gì."
An Tịch Phàm đưa cho Bạch Thời Quy một cây xúc xích nướng: "Chuyện này ông phải 'đúng bệnh hốt thuốc'. Ông cứ tìm hiểu xem bà thích cái gì rồi dựa theo tiêu chuẩn đó mà mua, đảm bảo không trượt phát nào."
Bạch Thời Quy gật gù: "Vậy để hôm nào rảnh tôi gọi về hỏi ba mẹ xem sao. Theo ý của mẹ tôi thì hình như ông ngoại không có thiện cảm với tôi lắm, lần này về cũng chẳng biết sẽ ra sao."
An Tịch Phàm tò mò: "Ông bảo 6 tuổi ông đã lên núi dưỡng bệnh rồi mà? Đáng lẽ ông ngoại phải thương ông chứ, sao lại ngược đời thế?"
Bạch Thời Quy nhún vai: "Ai mà biết được, tới lúc đó rồi tính. Dù sao thái độ của ông ấy thế nào thì tôi đáp lại thế nấy thôi, 12 năm không gặp, căn bản chẳng có chút tình cảm gì."
An Tịch Phàm thở dài: "Tôi cũng chẳng biết nói gì hơn, nhưng tôi thấy ông tốt thế này, sao lại có người không thích ông cho được?"
Bạch Thời Quy mỉm cười, chủ động chuyển chủ đề: "Đúng rồi, ông thấy tôi có nên đi học bằng lái xe không? Có bằng thì đi lại cũng tiện."
"Chẳng phải ông biết 'đại biến người sống' à? Học cái đó làm gì?"
"Cái đó gọi là dịch chuyển tức thời, dịch chuyển đấy!"
An Tịch Phàm gật đầu lia lịa: "Rồi rồi, dịch chuyển, dịch chuyển. Dịch chuyển chẳng phải tiện hơn lái xe tỉ lần à? Ông khảo bằng lái làm cái quái gì?"
Bạch Thời Quy lắc đầu: "Cái trò dịch chuyển này đâu phải lúc nào cũng dùng được. Tôi đâu thể đang đi giữa đường cái lại đột nhiên biến mất hút đúng không? Thế nên tôi thấy có cái xe vẫn tiện hơn, vừa đỡ tốn sức lại chủ động thời gian."
"Nhưng xe cộ to xác thế, tìm chỗ đỗ cũng mệt lắm đấy."
"Lo gì, tôi có túi trữ vật mà, bình thường cứ nhét vào trong đó, lúc nào cần dùng thì lôi ra là xong."
An Tịch Phàm lặng thinh một lúc, rồi hỏi một câu chí mạng: "Ông nghĩ việc đột nhiên lôi một chiếc ô tô từ trong túi ra thì không làm người ta khiếp vía chắc?"
Bạch Thời Quy xua tay: "Kệ đi, cứ học đã, bằng lái có dùng đến hay không thì cứ lấy được rồi tính sau."
An Tịch Phàm bỗng nổi máu bát quái: "Sao tự dưng ông lại nghĩ đến chuyện học lái xe thế?"
"Thì cũng chẳng thể cứ làm phiền người ta lặn lội tới trường đón mình mãi được, thế thì quá đáng lắm."
"Đón ông? Ai cơ?"
"Là người tôi cứu dạo trước ấy, vấn đề trên người anh ta vẫn chưa giải quyết xong nên cứ cách một thời gian tôi lại phải đi đổi bùa hộ mệnh cho anh ta. Mà lần nào anh ta cũng tự lái xe tới đón tôi, nên tôi nghĩ hay là mình học lái xe đi, để người ta đỡ phải chạy quãng đường xa như vậy."
An Tịch Phàm đảo mắt một vòng: "Nhà anh ta có tài xế không?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Có, thỉnh thoảng anh ta lái, thỉnh thoảng tài xế lái, nhưng lần nào anh ta cũng đích thân tới."
An Tịch Phàm vỗ bàn cái "bộp": "Thế thì ông lo hão rồi, tôi đoán là anh ta rất tận hưởng cảm giác được đích thân tới đón ông đấy."
"Nghĩa là sao?"
"Thử nghĩ mà xem, nhà có tài xế nhưng lần nào cũng tự thân vận động đến trường đón ông, nếu không phải tự nguyện thì chỉ cần sai tài xế đi là xong rồi đúng không?"
"Nghe... cũng có lý. Nhưng chắc chỉ là vì tôi cứu anh ta nên anh ta muốn tỏ lòng thành thôi nhỉ?"
An Tịch Phàm xoa xoa giữa mày, thở dài thườn thượt: "Tôi thật sự sợ sau này ông bị người ta lừa bắt cóc chỉ bằng một bữa cơm mất. Nếu người ta chỉ muốn cảm ơn thì sao không trực tiếp trả tiền thù lao cho xong? Có việc gì thì để trợ lý liên lạc là được rồi, việc gì phải tự tay làm lấy mọi thứ?"
Bạch Thời Quy trợn tròn mắt: "Sao cái này ông cũng đoán ra được hay vậy!"
An Tịch Phàm đập tay vào nhau: "Thấy chưa, tôi nói có sai đâu! Cho nên ông không cần lo mình làm phiền người ta đâu, có khi người ta còn mong được tới đón ông mỗi ngày ấy chứ."
Bạch Thời Quy nghe mà nửa hiểu nửa không: "Hóa ra là vậy à, lúc nãy anh ta còn bảo bà nội làm đồ ăn cho tôi, ngày mai mang qua đây này."
An Tịch Phàm "ừ" một tiếng đầy ẩn ý: "Đã gọi là anh rồi thì đưa đồ ăn cũng chẳng có gì lạ. Chú út của tôi với bạn trai chú ấy ngày xưa cũng phát triển theo kiểu này đấy."