Trong không gian đặc quánh mùi thuốc mê, Lâm Uyển Du nheo mắt, cánh mũi khẽ động. Mùi này... nó rất giống với Cổ Độc Hương mà cô từng gặp trong nhiệm vụ xuyên thư số 100. Khoan đã, cô phát hiện ra rồi!
Đây chính là Tán Cổ Độc Hương. Loại hương này tàn độc ở chỗ, chỉ cần hít phải một lượng nhỏ, cơ thể sẽ lập tức bị tê liệt tạm thời, tay chân rụng rời, ý thức mập mờ chẳng khác nào sống thực vật. Thủ phạm đứng sau màn kịch này chắc chắn là lũ zombie trí tuệ. Khả năng cao là chúng đang định lôi kéo các thành viên Tổ 1 vào quỷ cảnh của chúng.
Quỷ cảnh chính là mộng cảnh do zombie Đỉnh Lưu Thượng Cấp trở lên tạo ra. Kẻ bị kéo vào nếu không tự thoát ra được thì thể xác ở thực tại sẽ chết đơ, trở thành món mồi ngon cho lũ xác sống.
— “Hừ! Dăm ba cái quỷ cảnh.”
Uyển Du khẽ nhếch môi khinh bỉ. Bản cô nương đây đã đi qua hàng trăm tỷ quỷ cảnh, số lần ra vào Quỷ Môn Quan nếu không bằng số hạt cát trên sa mạc thì cũng phải bằng số ngôi sao trên toàn bộ thiên hà này! Một khi quỷ cảnh bị phá giải, con zombie tạo ra nó sẽ bị phản phệ cực nặng, lập tức giáng xuống một cấp bậc.
Phổi của con người ai cũng có giới hạn, đám người Tiêu Dạ Uyên dù mạnh đến đâu cũng không thể nhịn thở mãi được. Nhìn Tiêu Dạ Uyên sắc mặt lúc trắng lúc đỏ vì nghẹt thở, Uyển Du nhìn không đành lòng. Cô kín đáo gọi Dư Niệm Vi, yêu cầu Cục Dị Giới đánh ngất anh đi để bảo vệ cơ thể, sau đó dùng ý thức của chính mình xâm nhập thẳng vào mộng cảnh để "dọn dẹp".
Vừa vào tới quỷ cảnh, Uyển Du còn chưa kịp nhìn rõ bố cục thì đã thấy đám người Tổ 1 đứng đơ mặt ra như gỗ đá, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải mất một giây định thần, họ mới bàng hoàng nhận ra mình đã rơi vào quỷ cảnh trong truyền thuyết!
Nơi này là địa bàn của con zombie, đương nhiên sức mạnh của nó sẽ được tăng lên gấp bội. Đặc biệt, nó có khả năng xâm nhập ý thức của một người duy nhất để thao túng. Và đương nhiên, thấy Lâm Uyển Du trông có vẻ "yếu ớt" nhất đám, nó lập tức chọn cô làm mục tiêu chiếm xác.
Trong không gian ý thức, Dư Niệm Vi nhìn cái bóng ma zombie mặt mày dữ tợn đang đòi chiếm chỗ mình mà nổi điên. Lâm Uyển Du và Dư Niệm Vi vốn có tính cách rất giống nhau: Bình thường rất ôn hòa, khó bị dao động tiêu cực, nhưng dạo này rất hay nóng máu do gặp phải quá nhiều kẻ hạ đẳng. Mà một khi máu đã dồn lên não thì không ai cứu được!
— [Dư Niệm Vi: Cút mẹ mày đi đồ não thối ! Dăm ba con zombie có tí tuổi bày đặt đánh nhau cho ai xem ? Cũng không xem mày có mấy cân mấy lạng mà đòi so sánh với bà đây à ? Xì ! Đúng là bọn Hạ Đẳng chưa trải sự đời ! ]
Dư Niệm Vi sau một đợt nói nhiều, tung một cú đạp thẳng cánh, dẫm nát ý thức zombie vừa xâm nhập. Vậy là phương án chiếm xác của con zombie thối này hoàn toàn bị loại bỏ ngay từ vòng gửi xe. Chỉ cần vượt qua cái bẫy mộng cảnh này nữa là thành công thoát ra ngoài!
Trước mắt họ hiện ra hai con đường. Một con đường đầy dung nham đỏ rực, bên trên chỉ có một tấm ván mỏng treo lơ lửng cho người đi qua. Con đường còn lại thì sạch sẽ, trông có vẻ vô cùng an toàn.
Hứa Trì Vũ cảnh giác, ném chiếc áo khoác của mình ra con đường an toàn để thăm dò. Ngay lập tức, chiếc áo bị một miếng răng cưa từ hư không xé tan tành. Uyển Du nhìn cảnh đó, xem ra não anh ta cũng thoát khỏi cảnh IQ não bằng nhiệt độ cơ thể rồi .
— [Uyển Du: Vi Vi à, nhìn cái răng cưa kia xem, nó có cứng bằng Vạn Niên Hàn Thiết Hợp Kim Titan của tôi không?]
— [Dư Niệm Vi: Nó làm bằng Titan có chứa axit ăn mòn, nhưng với cô thì chả là gì! Hình như hệ Kim như Bạch Du cũng không phải đối thủ của loại Titanium biến dị kia đâu.]
Lâm Uyển Du chợt nghĩ ra điều gì đó. Để kiểm chứng suy đoán của mình, cô thong thả lấy từ trong túi áo ra một túi nước kỳ lạ có hai màu xanh đỏ. Đầu tiên, cô ném lọ màu xanh lên con đường đầy nguy hiểm. Nước màu xanh bắn ra, in rõ lên những lưỡi cưa ẩn hiện trong không gian.
Vân Thanh Tịch thấy hành động kỳ quặc của cô thì không khỏi thắc mắc:
— “Cô đang làm gì vậy?”