Hoa Bỉ Ngạn Nở Giữa Tận Thế: Nhiệm Vụ Xuyên Thư Cuối – Cứu Thế Giới

Chương 12: Phá giải

Trước Sau

break

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lâm Uyển Du bình thản cầm lấy Vạn Kim Sát, đôi môi nhỏ nhắn lẩm bẩm một vài câu khẩu quyết bí ẩn. Ngay lập tức, Vạn Kim Sát biến đổi, tạo thành một khung kim loại vững chãi bao quanh lấy cô. Không một chút do dự, Uyển Du lao thẳng vào con đường "an toàn" giả tạo kia.

Lưỡi răng cưa chực chờ nảy lên, rít lên những âm thanh chói tai khi va chạm với khung Thiết Vạn Niên của cô, nhưng đáng tiếc, chúng hoàn toàn bất lực. Ra đến phía bên kia, Uyển Du quay đầu nhìn lại lưỡi cưa vẫn đang hoạt động điên cuồng, trên đó vẫn còn vương màu xanh từ túi nước lúc trước.

Bạch Du vẫn chưa hiểu ý đồ của cô, anh ném một thanh kim loại vào con đường đối diện. Lần này, lưỡi cưa không xuất hiện ngay mà phải mất đến 5 giây sau mới lao ra chém nát thanh sắt. Lúc này, Lâm Uyển Du mới reo lên vui sướng:

— “Tìm được cách đi ra rồi!”

— “HẢ?” — Cả Tổ 1 đồng thanh hét lên, rồi ngay lập tức tự hiểu ra vấn đề. Lâm Uyển Du muốn kiểm tra xem hai con đường này có dùng chung một hệ thống lưỡi cưa hay không! Một cái bẫy kép tinh vi nhưng lại có kẽ hở về thời gian vận hành.

Tiêu Dạ Uyên nhìn bóng dáng yêu kiều nhưng đầy mạnh mẽ trước mặt, đôi mắt nheo lại đầy thú vị. Cô gái này... khi nghiêm túc nhìn cũng dễ nhìn phết đấy chứ!

Tận dụng khoảng trống 5 giây quý giá, Uyển Du ném nốt lọ nước màu đỏ vào con đường nguy hiểm để đánh lạc hướng hệ thống. Mọi người chạy vụt qua nhanh như những tia chớp. Thấy Vân Thanh Tịch còn đang bất ngờ đứng sững lại, Lâm Uyển Du chẳng nói chẳng rằng, chạy ngược vòng lại, túm chặt lấy tay Thanh Tịch kéo đi. Tốc độ của cô nhanh tới kinh hoàng, chỉ bằng một cái chớp mắt đã đưa cả hai về vùng an toàn.

Không ai nói gì cả. Đơn giản là vì trong thế giới mạt thế này, tốc độ đó đủ để giành Huy chương Vàng Olympic rồi!

Nhưng ngay lúc đó, Tiêu Dạ Uyên bất ngờ ném cho Vân Thanh Tịch một cái liếc mắt đầy ghen tuông. Ơ kìa, Tổ trưởng lạnh lùng giờ biết ghen rồi à? Biết yêu rồi sao?

Dư Niệm Vi trong đầu thì không ngừng thôi miên, liên tục thúc giục: — [Hôn má Tiêu Dạ Uyên một cái đi Du Du! Làm tới luôn cho tôi!]

Á! Không hôn thì thôi đi, vừa lỡ chạm nhẹ một cái, Tiêu Dạ Uyên đã không để cô thoát, anh vác hẳn cô lên vai, ôm chặt eo rồi hiên ngang bước tiếp. Dư Niệm Vi trong không gian ý thức gào to ăn mừng như trúng số độc đắc.

Trước mặt họ giờ chỉ còn lại một cánh cửa Titanium cuối cùng là có thể thoát khỏi quỷ cảnh. Bạch Du đập mãi không được, Tiêu Dạ Uyên dùng lôi hệ cũng không xong. Lâm Uyển Du thở dài, nhìn đám đàn ông "cơ bắp" mà ngán ngẩm:

— “Thanh Tịch, đóng băng cửa lại đi. Tận dụng công thức vật lý hóa học vào mà đập, nóng lạnh đột ngột thì Titan cũng phải giòn thôi.”

“RẦM!” — Cánh cửa vỡ vụn. Cuối cùng họ cũng ra được thực tại.

— [Lâm Uyển Du: Dư Niệm Vi, tôi thắc mắc sao Tiêu Dạ Uyên lạnh lùng, cảnh giác thế mà giờ lại... như thế này?]

— [Dư Niệm Vi: Thôi quý tiểu thư của tôi ơi, bạn hiến tế mạng miễn phí cho họ 4, 5 lần rồi, sắt đá cũng phải rung động thôi. Gian tế cũng không liều bằng bạn đâu! Chúc mừng nhé, cuỗm được trai đẹp rồi!]

— [Lâm Uyển Du: Hả?]

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì, Tiêu Dạ Uyên đã cúi xuống, hôn chóc lên má cô một cái rõ kêu.

Eo ôi! Lâm Uyển Du rùng mình. Đây có phải là nghiệp chướng do việc cứu họ quá nhiều không? Sến súa quá mức chịu đựng rồi!

— [Dư Niệm Vi: Ha ha! Quả báo của thánh mẫu quá mức đây mà! Cứ tận hưởng đi Thánh Nữ Thiếu Chủ Lâm ơi!]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương