“Lung Nguyệt à, hôm nay tớ thật sự rất buồn luôn đó!” Sở Nguyệt Ly nằm úp mặt trên sofa, mái tóc dài rối tung phủ xuống bờ vai. Giọng cô mềm nhũn, mang theo chút ấm ức như thể vừa chịu phải chuyện gì vô cùng đau khổ. Trên bàn là mấy gói bánh đã mở cùng một ly trà sữa uống dở.
Cao Lung Nguyệt vừa bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của cô bạn thân. Cô khoanh tay dựa vào cửa, nhướng mày hỏi: “Sao thế? Cậu chia tay rồi à?” Sở Nguyệt Ly im lặng vài giây, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ buồn bực.
“Ừ.” Chỉ một chữ, nhưng lại khiến Cao Lung Nguyệt không nhịn được bật cười. Cô bước đến ngồi xuống bên cạnh, đưa tay xoa nhẹ mái tóc của bạn. “Buồn gì chứ, cậu đâu phải lần đầu! Mấy lần trước là cậu đi đá người ta trước ấy chứ.” Nghe vậy, Sở Nguyệt Ly lập tức cau mày.
“Lần này không giống.” Cô ôm lấy chiếc gối bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. “Tớ thật sự có chút thích anh ấy.” Cao Lung Nguyệt nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Từ trước đến nay, Sở Nguyệt Ly yêu đương chẳng khác nào chơi trò trẻ con, thích thì ở bên nhau, không thích thì lập tức chia tay.
“Cậu nói thật sao?” Cao Lung Nguyệt hỏi lại.
“Thật.”
“Vậy tại sao lại chia tay?”
Sở Nguyệt Ly mím môi, im lặng hồi lâu mới đáp: “Anh ấy không hiểu tớ.”
Cao Lung Nguyệt bật cười. “Lại là câu này. Lần nào chia tay cậu chẳng nói người ta không hiểu mình.” Cô cầm lấy ly trà sữa trên bàn uống một ngụm rồi tiếp tục trêu chọc: “Hay là tiêu chuẩn của đại ŧıểυ thư Sở nhà chúng ta lại tăng lên rồi?”
“Không phải!”
“Vậy là gì?”
Sở Nguyệt Ly bị hỏi đến nghẹn lời. Cô cúi đầu nghịch chiếc vòng trên cổ tay, trong lòng vẫn còn chút khó chịu. Thật ra cô cũng chẳng biết mình buồn vì điều gì. Có lẽ là vì lần này cô thật sự đã nghiêm túc hơn những lần trước.
Cao Lung Nguyệt nhìn bộ dạng thất thần của cô, cuối cùng cũng không trêu nữa. Cô nghiêng người dựa vào sofa, nhẹ giọng nói: “Được rồi, đừng buồn nữa. Một người không thích hợp thì bỏ. Trên đời này thiếu gì đàn ông.”
Sở Nguyệt Ly ngước mắt nhìn cô. “Thật sao?”
“Đương nhiên.”
“Vậy nếu tớ không tìm được thì sao?”
“Thì đi tìm người khác.”
“Nhưng tớ không muốn tìm.”
Cao Lung Nguyệt bật cười. “Vậy cậu muốn làm gì?”
Sở Nguyệt Ly suy nghĩ một lúc rồi bất chợt ngồi thẳng dậy. Ánh mắt vốn còn ủ rũ ban nãy bỗng sáng lên. “Đi bar.”
“Cái gì?”
“Đi bar.” Cô lặp lại, giọng đầy quyết đoán. “Hôm nay tớ muốn uống rượu.”
Cao Lung Nguyệt nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc. “Cậu vừa nói mình đang buồn, bây giờ lại muốn đi uống rượu?”
“Buồn thì càng phải uống.”
“Lỡ uống say thì sao?”
“Thì cậu đưa tớ về.”
“…”
Cao Lung Nguyệt thật sự hết cách với cô. Nhưng nhìn vẻ mặt đã trở nên phấn chấn của bạn thân, cô cũng chỉ có thể gật đầu. “Được rồi, đi thì đi. Nhưng chỉ được uống vừa phải, không được gây chuyện.”
Sở Nguyệt Ly lập tức nở nụ cười. “Biết rồi mà!”
Một tiếng sau, hai người thay quần áo rồi cùng nhau rời khỏi căn hộ.
Đêm nay thành phố đặc biệt náo nhiệt. Ánh đèn neon trải dài trên những con phố đông đúc, tiếng xe cộ hòa cùng tiếng nhạc từ các quán bar khiến cả thành phố như chìm vào một thế giới khác. Sở Nguyệt Ly ngồi trong xe, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng đã tốt hơn rất nhiều.
Cao Lung Nguyệt liếc cô một cái. “Cậu thật sự hết buồn rồi?”
“Ừ.”
“Vừa nãy ai còn nằm trên sofa than trời trách đất?”
“Là tớ của mười phút trước.”
Cao Lung Nguyệt bật cười. “Tốc độ thay đổi tâm trạng của cậu đúng là nhanh thật.”
Sở Nguyệt Ly chẳng buồn đáp. Cô chỉ nhìn ánh đèn lướt qua cửa kính, khóe môi cong lên. Đối với cô, chuyện tình cảm vốn không phải thứ có thể khiến cô đau khổ quá lâu. Một khi đã quyết định buông tay, cô sẽ không quay đầu.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe dừng trước một quán bar nổi tiếng trong thành phố.
Hai người vừa bước vào đã lập tức bị tiếng nhạc sôi động bao phủ. Ánh đèn đủ màu chuyển động liên tục, tiếng cười nói cùng tiếng ly rượu va vào nhau tạo thành một bầu không khí náo nhiệt.
Cao Lung Nguyệt kéo tay cô đến một chiếc bàn ở góc khá yên tĩnh. “Ngồi đây đi. Cậu muốn uống gì?”
“Rượu.”
“Rượu gì?”
“Loại mạnh nhất.”
Cao Lung Nguyệt lập tức nhíu mày. “Sở Nguyệt Ly, cậu muốn chết à?”
“Không chết được.”
“Đừng có uống quá nhiều.”
Sở Nguyệt Ly cười, chống cằm nhìn bạn mình. “Biết rồi.”
Đồ uống nhanh chóng được mang lên. Cô cầm ly rượu trong tay, khẽ lắc nhẹ rồi nhấp một ngụm. Vị cay nồng lập tức lan xuống cổ họng, khiến hàng mi cô hơi run lên.
Nhưng cô không khó chịu.
Ngược lại, cô cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo hơn.
Cao Lung Nguyệt vừa nói chuyện vừa quan sát cô, sợ cô thật sự uống quá nhiều. Nhưng Sở Nguyệt Ly hôm nay dường như đặc biệt yên tĩnh, không còn nhắc đến người bạn trai vừa chia tay nữa.
Đúng lúc ấy, ánh mắt cô vô tình lướt qua phía đối diện.
Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh xung quanh dường như chậm lại.
Cách cô không xa, một người đàn ông đang ngồi một mình trong khu vực dành cho khách VIP. Ánh đèn mờ nhạt phủ lên gương mặt anh, càng làm nổi bật đường nét lạnh lùng và sắc bén. Bộ vest đen ôm lấy thân hình cao lớn, khí chất xa cách khiến những người xung quanh đều tự giác giữ khoảng cách.
Sở Nguyệt Ly ngẩn người.
Cô chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một người đàn ông đẹp đến như vậy.
“Lung Nguyệt…”
“Hửm?”
“Cậu nhìn người kia đi.”
Cao Lung Nguyệt thuận theo ánh mắt cô nhìn sang, sau đó lập tức hiểu ra. “Đừng nói với tớ là cậu vừa nhìn thấy trai đẹp đã quên luôn chuyện mình thất tình nhé?”
Sở Nguyệt Ly không trả lời.
Ánh mắt cô vẫn dừng trên người đàn ông kia.
Mà người đàn ông ấy dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Hai ánh mắt vô tình chạm nhau giữa ánh đèn mờ ảo.
Trái tim Sở Nguyệt Ly bỗng đập mạnh.
Khoảnh khắc ấy, cô không biết rằng chỉ một ánh nhìn này sẽ khiến cuộc đời mình thay đổi hoàn toàn.
Càng không biết rằng người đàn ông trước mặt chính là Tống Cảnh Ngôn — người sau này sẽ trở thành chồng cô.
Và cuộc hôn nhân của họ… cũng bắt đầu từ đêm định mệnh này.