Hôn Nhân Giả, Tình Yêu Thật Và Người Chồng Không Muốn Ly Hôn

Chương 2: Người đàn ông muốn đưa cô về

Trước Sau

break

Sở Nguyệt Ly uống hết ly này đến ly khác, chẳng mấy chốc trước mặt đã đặt đầy những chiếc ly rỗng. Gương mặt trắng nõn của cô vì men rượu mà phủ lên một tầng đỏ nhạt, đôi mắt vốn trong veo lúc này cũng trở nên mơ màng. Cao Lung Nguyệt ngồi bên cạnh nhìn mà đau đầu, không biết nên giành lấy ly rượu hay cứ mặc kệ cô uống.

“Nguyệt Ly, đủ rồi đấy. Cậu uống từ nãy đến giờ cũng gần cả tiếng rồi.” Cao Lung Nguyệt đưa tay muốn lấy ly rượu trong tay cô, nhưng Sở Nguyệt Ly lập tức ôm chặt lấy, còn nghiêng người tránh sang một bên. “Không được lấy.” Cô nói rất nghiêm túc, cứ như chiếc ly ấy là bảo vật quý giá nhất trên đời.

“Cậu đã uống bao nhiêu rồi?”

“Không biết.”

“Không biết mà vẫn uống?”

“Thì…” Sở Nguyệt Ly chớp chớp mắt, sau đó cúi xuống nhìn chiếc ly trong tay mình. Một lúc lâu sau, cô mới nhỏ giọng nói: “Ba mẹ tớ không gọi cho tớ… tớ một cuộc nào.” Vừa nói xong, cô lại uống thêm một ngụm rồi bất chợt “ợ” một tiếng.

Cao Lung Nguyệt lập tức đưa tay lên day trán. “Trời ơi, cậu còn ợ hơi nữa rồi.” Cô vừa buồn cười vừa bất lực nhìn bạn thân. “Ba mẹ cậu không gọi thì cậu gọi cho họ đi. Cậu bỏ nhà đi đã hai tuần rồi, chẳng lẽ định cứ thế sống luôn ở nhà tớ sao?”

“Không gọi.”

“Tại sao?”

“Bọn họ không cho tớ đi du học.”

Giọng Sở Nguyệt Ly nhỏ dần, sự say xỉn trên gương mặt dường như cũng không che được chút tủi thân. Cô vốn sinh ra đã ngậm thìa vàng. Cha cô là người đứng đầu một tập đoàn rượu vang nổi tiếng, ông nội lại là người có địa vị và quyền lực khiến không ít người phải kiêng dè. Mẹ cô xuất thân từ một gia tộc mang dòng dõi hoàng tộc, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong sự nghiêm khắc và khuôn phép.

Sở Nguyệt Ly chưa từng thiếu bất cứ thứ gì.

Nhưng chính vì gia đình quá mức bảo bọc, cô càng muốn có một cuộc sống thuộc về mình. Cô muốn đi du học, muốn tự mình trải nghiệm thế giới bên ngoài, muốn được sống những ngày tháng không bị cha mẹ sắp đặt từng bước. Chỉ tiếc rằng cha mẹ cô không đồng ý, thậm chí còn thẳng thừng nói rằng cô không được phép rời khỏi thành phố.

Thế là cô bỏ nhà đi.

Không mang theo quá nhiều đồ đạc, chỉ kéo một chiếc vali nhỏ rồi chạy thẳng đến nhà Cao Lung Nguyệt. Tính đến hôm nay, cô đã ở trong căn hộ cao cấp của bạn thân được đúng hai tuần.

Cao Lung Nguyệt cũng chẳng khá hơn là bao. Gia đình cô chuyên kinh doanh khách sạn và nhà hàng, đồng thời sở hữu không ít quán bar nổi tiếng trong thành phố. Quán bar hai người đang ngồi chính là một trong những sản nghiệp của Cao gia. Chỉ cần cô muốn, người trong quán chẳng ai dám làm khó cô.

Nhưng điều duy nhất khiến Cao Lung Nguyệt đau đầu chính là ba cô.

Nếu ông biết cô để Sở Nguyệt Ly sống chung với mình suốt hai tuần, thậm chí còn dẫn cô đến quán bar uống rượu, chắc chắn cô sẽ bị mắng cho một trận.

“Aly.” Cao Lung Nguyệt kéo dài giọng, nhìn cô bạn đang ngơ ngác trước mặt. “Cậu thật sự không định gọi về nhà sao?”

Sở Nguyệt Ly lắc đầu.

“Không.”

“Vậy nếu chú dì lo lắng thì sao?”

“Bọn họ không lo đâu.”

“Cậu chắc chứ?”

“Ừ.”

Cô đáp rất nhanh, nhưng sau đó lại cúi đầu xuống. Một lúc sau, Sở Nguyệt Ly khẽ cắn môi, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ còn là tiếng thì thầm. “Nếu họ lo… thì đã gọi cho tớ rồi.”

Cao Lung Nguyệt nghe vậy liền im lặng.

Cô biết Sở Nguyệt Ly đang giận cha mẹ mình.

Có lẽ điều khiến cô ấy khó chịu nhất không phải là bị ngăn cản chuyện du học, mà là sau khi cô bỏ nhà đi, cha mẹ vẫn không chủ động gọi điện tìm cô. Dù ngoài miệng Sở Nguyệt Ly luôn nói mình không quan tâm, nhưng sâu trong lòng, cô vẫn đang chờ một cuộc điện thoại.

Chỉ cần một cuộc thôi.

Chỉ cần cha cô hỏi một câu “Con đang ở đâu?”, có lẽ cô đã không uống nhiều đến vậy.

“Aly, cậu mệt rồi sao?” Cao Lung Nguyệt nhìn hai má đỏ bừng của cô, cuối cùng quyết định không để cô uống thêm nữa. “Để tớ đưa cậu về.”

“Không về.”

“Không về cũng phải về.”

“Không muốn.”

Sở Nguyệt Ly vừa nói vừa chống tay đứng dậy. Nhưng cô còn chưa đứng vững, thân thể đã mềm nhũn, cả người nghiêng sang một bên. Cao Lung Nguyệt vội vàng đỡ lấy cô, bất lực thở dài.

“Đấy, còn bảo không say.”

“Tớ không say…”

“Được rồi, cậu không say. Là sàn nhà say.”

“Ừ…”

Sở Nguyệt Ly gật đầu rất nghiêm túc.

Cao Lung Nguyệt: “…”

Cô thật sự không biết nên khóc hay nên cười.

Cao Lung Nguyệt lấy điện thoại gọi cho mấy vệ sĩ đứng bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, hai người đàn ông mặc vest đen bước vào. Bọn họ vốn đã quen với cô chủ nhà họ Cao, vừa nhìn thấy Sở Nguyệt Ly say đến mức không đứng nổi liền lập tức tiến tới.

“Đưa cô ấy ra xe.”

“Vâng, ŧıểυ thư.”

Một người cúi xuống định bế Sở Nguyệt Ly lên.

Nhưng ngay khi bàn tay vừa chạm vào người cô, một giọng đàn ông trầm thấp đột nhiên vang lên từ phía sau.

“Để tôi.”

Hai chữ ngắn gọn, không lớn tiếng, nhưng lại mang theo cảm giác áp bức khó tả.

Người vệ sĩ lập tức dừng động tác.

Cao Lung Nguyệt cũng quay đầu lại.

Dưới ánh đèn mờ của quán bar, một người đàn ông cao lớn đang chậm rãi bước tới. Bộ vest đen được cắt may vừa vặn, thân hình cao ráo, đường nét gương mặt lạnh lùng sắc bén. Ánh mắt anh sâu thẳm, bình tĩnh đến mức gần như không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.

Cao Lung Nguyệt ngẩn ra một giây, sau đó đôi mắt lập tức sáng lên.

“Chào chú Tống, lâu rồi không thấy chú!”

Tống Cảnh Ngôn khẽ gật đầu.

“Lung Nguyệt.”

“Chú cũng đến đây uống rượu sao?”

“Có chút việc.”

Giọng anh trầm thấp, lạnh nhạt, ánh mắt lại vô thức dừng trên người cô gái đang được vệ sĩ đỡ lấy. Chỉ một cái nhìn, ánh mắt vốn bình thản của anh hơi khựng lại.

Sở Nguyệt Ly.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.

Cô gái lúc này đang say đến mức gần như không biết trời đất là gì, mái tóc dài hơi rối, gương mặt trắng nõn phủ một tầng đỏ nhạt. Hàng mi cong dài khẽ rung, đôi môi đỏ mọng mấp máy vài câu mà không ai nghe rõ.

Tống Cảnh Ngôn nhìn cô thêm vài giây.

Không hiểu vì sao, ánh mắt anh lại không thể lập tức dời đi.

“Chú Tống?” Cao Lung Nguyệt thấy anh không nói gì liền gọi lại.

Tống Cảnh Ngôn thu hồi ánh mắt.

“Cô ấy là ai?”

“Bạn thân của cháu.” Cao Lung Nguyệt lập tức đáp. “Tên Sở Nguyệt Ly. Cậu ấy mới đến ở với cháu được hai tuần.”

“Sở Nguyệt Ly?”

“Vâng.”

Tống Cảnh Ngôn khẽ lặp lại cái tên ấy trong lòng.

Anh từng nghe qua cái tên này.

Con gái của gia đình họ Sở, cháu gái được ông cụ Sở hết mực yêu thương. Nghe nói tính tình cô gái này khá tùy hứng, được gia đình bảo bọc từ nhỏ, muốn gì được nấy. Nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ gặp cô trong hoàn cảnh như thế này.

Cao Lung Nguyệt lúc này mới nhớ ra một chuyện, vội vàng cười nói: “Chú Tống, để cháu tự đưa cậu ấy về là được. Ba cháu mà biết cháu để cậu ấy uống say thế này chắc chắn sẽ mắng cháu.”

Tống Cảnh Ngôn nhìn cô.

“Để tôi đưa cô ấy về.”

“Nhưng…”

“Không sao.”

Anh nói rất đơn giản.

Không cho người khác có cơ hội từ chối.

Cao Lung Nguyệt hơi ngẩn người. Cô biết quan hệ giữa Tống Cảnh Ngôn và ba mình rất tốt. Hai người là đối tác lâu năm, thậm chí có thể xem là những người bạn làm ăn vô cùng thân thiết. Bởi vậy, cô cũng không cảm thấy quá lo lắng.

Chỉ là…

Ánh mắt Cao Lung Nguyệt lặng lẽ rơi xuống Sở Nguyệt Ly.

Sau đó lại nhìn người đàn ông ba mươi lăm tuổi trước mặt.

Cô đột nhiên cảm thấy hơi ngượng.

Chú Tống lớn hơn cô và Nguyệt Ly tận mười lăm tuổi.

Hơn nữa, ba cô từng dặn rất rõ rằng cô không được tùy tiện thân cận với những người đàn ông lớn tuổi trong giới làm ăn của ông. Không phải vì bọn họ có vấn đề, mà bởi vì thế giới của người trưởng thành vốn phức tạp hơn những gì cô tưởng tượng.

Nhưng bây giờ…

“Vậy làm phiền chú Tống.” Cao Lung Nguyệt cuối cùng vẫn gật đầu.

Tống Cảnh Ngôn không nói thêm.

Anh bước đến trước mặt Sở Nguyệt Ly, hơi cúi người xuống.

Mùi rượu nhàn nhạt quanh người cô phảng phất trong không khí. Cô gái đang say mơ màng ngẩng đầu, đôi mắt phủ một tầng hơi nước nhìn anh.

Trong khoảnh khắc ấy, Sở Nguyệt Ly hoàn toàn không biết người đàn ông trước mặt là ai.

Cô chỉ biết…

Anh đẹp trai.

Đẹp trai đến mức khiến cô quên cả việc mình đang say.

Sở Nguyệt Ly nhìn anh chằm chằm vài giây, sau đó bất ngờ đưa tay nắm lấy vạt áo vest của anh.

Tống Cảnh Ngôn hơi khựng lại.

Cao Lung Nguyệt đứng bên cạnh cũng sững người.

Sở Nguyệt Ly nghiêng đầu, nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt mơ màng, khóe môi chậm rãi cong lên.

“Anh…”

Giọng cô mềm mại, mang theo hơi men.

“Anh đẹp trai…”

Tống Cảnh Ngôn nhìn cô.

“Ừ.”

“Anh có bạn gái chưa?”

Cao Lung Nguyệt lập tức đưa tay che mặt.

Xong rồi.

Cô biết ngay mà.

Sở Nguyệt Ly say lên là chẳng biết giữ hình tượng gì nữa.

Còn Tống Cảnh Ngôn vẫn bình tĩnh nhìn cô gái trước mặt. Một lát sau, anh khẽ nhướng mày.

“Chưa có.”

Nghe được câu trả lời, Sở Nguyệt Ly lập tức cười.

Nụ cười ấy trong trẻo đến mức khiến ánh mắt người đàn ông thoáng dao động.

Cô nắm chặt vạt áo anh hơn một chút, giọng nói mềm mại vang lên giữa tiếng nhạc ồn ào.

“Vậy…”

“Anh kết hôn với tôi nhé?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương