Hôn Nhân Giả, Tình Yêu Thật Và Người Chồng Không Muốn Ly Hôn

Chương 3: Lời cầu hôn trong men rượu

Trước Sau

break

Câu nói vừa dứt, Cao Lung Nguyệt lập tức trợn tròn mắt. Cô nhìn Sở Nguyệt Ly rồi lại nhìn Tống Cảnh Ngôn, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Người đàn ông trước mặt vẫn bình tĩnh như cũ, chỉ có đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại, dường như đang xác nhận xem mình có nghe nhầm hay không.

“Aly, cậu nói cái khỉ gì vậy?” Cao Lung Nguyệt hoảng hốt bước tới, muốn kéo Sở Nguyệt Ly ra phía sau mình. “Cậu uống bao nhiêu rượu rồi mà đến chú Tống cũng dám trêu chọc vậy?” Cô thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Nếu ba cô biết chuyện này, e rằng cô cũng chẳng biết giải thích thế nào.

Sở Nguyệt Ly hoàn toàn không hiểu sự hoảng hốt của bạn thân. Cô vẫn nắm lấy vạt áo Tống Cảnh Ngôn, đôi mắt mơ màng nhìn anh. “Tớ không nói cái khỉ gì cả…” Cô lẩm bẩm, sau đó ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông trước mặt. “Tớ đang nói chuyện nghiêm túc mà.”

“Cậu nghiêm túc cái gì?” Cao Lung Nguyệt gần như muốn phát điên. “Cậu vừa bảo người ta kết hôn với cậu đấy!” Sở Nguyệt Ly chớp mắt, vẻ mặt vô cùng vô tội. “Thì kết hôn thôi mà. Có gì đâu?” Câu trả lời nhẹ nhàng đến mức Cao Lung Nguyệt hoàn toàn cạn lời.

Cô vừa định kéo Sở Nguyệt Ly đi thì một bàn tay đã chặn lại trước mặt. Bàn tay người đàn ông thon dài, khớp xương rõ ràng, lực không mạnh nhưng đủ khiến cô dừng bước. Tống Cảnh Ngôn nhìn Cao Lung Nguyệt, giọng nói bình tĩnh vang lên: “Không sao.”

“Nhưng chú Tống…”

“Cô ấy uống say.”

“Đúng, chính vì say nên cháu mới muốn đưa cậu ấy về ngay.” Cao Lung Nguyệt nói nhanh. Cô thật sự không muốn chuyện này tiếp tục. Nhưng Tống Cảnh Ngôn chỉ khẽ liếc sang cô gái đang say mềm bên cạnh, sau đó hỏi: “Em ấy tên Sở Nguyệt Ly?”

“Vâng.”

“Bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi.”

Tống Cảnh Ngôn khẽ gật đầu, ánh mắt lại rơi xuống gương mặt đỏ ửng của cô. Hai mươi tuổi, vẫn còn rất trẻ. Cô gái này hiển nhiên chưa ý thức được lời mình vừa nói có ý nghĩa thế nào. Nhưng điều khiến anh cảm thấy thú vị là dù đã say đến mức đứng không vững, cô vẫn nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng thẳng thắn.

“Em nói gì?” Tống Cảnh Ngôn cúi thấp người, giọng nói trầm xuống. “Nói lớn lên cho tôi nghe được không?”

Sở Nguyệt Ly ngẩn ra.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, dường như đang cố gắng hiểu câu hỏi. Một lát sau, cô lại cười. “Tôi nói…” Cô kéo dài giọng, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt vạt áo anh. “Tôi muốn kết hôn với anh.”

Cao Lung Nguyệt đứng bên cạnh lập tức nhắm mắt.

Xong rồi.

Cô gái này đúng là không cứu nổi nữa.

Tống Cảnh Ngôn lại không nổi giận. Anh chỉ nhìn cô thật lâu, ánh mắt sâu đến mức không ai đoán được anh đang nghĩ gì. “Vì sao?”

“Vì anh đẹp trai.”

“Chỉ vì tôi đẹp trai?”

“Ừ.”

Sở Nguyệt Ly gật đầu rất chắc chắn.

Tống Cảnh Ngôn khẽ nhướng mày.

Lý do này đơn giản đến mức khiến anh không biết nên cười hay nên nói cô ngốc. Trong thế giới của anh, chuyện hôn nhân chưa bao giờ là một quyết định có thể đưa ra chỉ vì một gương mặt đẹp. Thế nhưng cô gái trước mặt lại có thể nói ra điều đó một cách tự nhiên như thể chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Cao Lung Nguyệt vội vàng giải thích: “Chú Tống, chú đừng để ý. Aly uống say rồi nên nói linh tinh thôi. Ngày mai tỉnh rượu chắc chắn cậu ấy sẽ quên hết.” Nói xong, cô kéo tay Sở Nguyệt Ly. “Đi nào, chúng ta về.”

Nhưng Sở Nguyệt Ly không chịu đi.

Cô còn ôm lấy cánh tay Tống Cảnh Ngôn, cả người gần như dựa vào anh. “Không về.”

“Aly!”

“Không về.”

“Cậu say rồi!”

“Say cũng muốn kết hôn.”

Cao Lung Nguyệt hoàn toàn bất lực.

Tống Cảnh Ngôn nhìn cánh tay đang bị cô ôm lấy, sau đó lại nhìn gương mặt nhỏ nhắn trước mặt. Trong ánh đèn mờ của quán bar, cô gái này chẳng còn chút phòng bị nào. Cô giống như một chú mèo con vừa uống say, vô thức tìm lấy nơi khiến mình cảm thấy an toàn.

Anh đưa tay đỡ lấy vai cô.

“Đứng cho vững.”

“Không đứng nổi.”

“Vậy thì đừng đứng.”

Sở Nguyệt Ly ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cong lên. “Anh tốt thật.”

Cao Lung Nguyệt nghe vậy chỉ muốn thở dài.

Vừa nãy còn nói người ta đẹp trai, bây giờ đã bắt đầu khen người ta tốt rồi.

Cô còn chưa kịp nói gì, Tống Cảnh Ngôn đã cúi người xuống, trực tiếp bế Sở Nguyệt Ly lên. Động tác của anh rất tự nhiên, một tay đỡ sau lưng, một tay vòng qua đầu gối cô. Sở Nguyệt Ly theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ anh.

Cao Lung Nguyệt đứng bên cạnh ngây người.

“Chú Tống…”

“Xe ở đâu?”

“Ở bên ngoài.”

“Dẫn đường.”

Cao Lung Nguyệt nhìn bóng lưng cao lớn của anh, nhất thời không biết nên nói gì. Cô nhanh chóng đuổi theo, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.

Tống Cảnh Ngôn là người nổi tiếng lạnh lùng trong giới kinh doanh. Người đàn ông ba mươi lăm tuổi ấy quanh năm chỉ biết công việc, chưa từng nghe nói anh có bạn gái, càng chưa từng nghe nói anh để tâm đến một cô gái nào.

Vậy mà hôm nay, anh lại tự mình bế một cô gái say rượu ra xe.

Chẳng lẽ…

Cao Lung Nguyệt lập tức lắc đầu.

Không thể nào.

Chắc chắn chỉ vì cô ấy là bạn của mình mà thôi.

Trên đường ra ngoài, Sở Nguyệt Ly vẫn ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Tống Cảnh Ngôn. Men rượu khiến cô không còn tỉnh táo, đôi mắt khép hờ. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cô lại cảm thấy vòng tay của người đàn ông này vô cùng vững chãi.

Cô khẽ cựa mình.

“Tống Cảnh Ngôn…”

Bước chân của anh hơi dừng lại.

Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh.

“Em biết tên tôi?”

“Lung Nguyệt nói.”

“Ừ.”

“Cảnh Ngôn…”

Cô lại gọi một lần nữa.

Giọng nói mềm mại mang theo hơi men khiến hai chữ vốn lạnh lùng ấy trở nên đặc biệt dịu dàng.

Tống Cảnh Ngôn cúi mắt nhìn cô.

“Có chuyện gì?”

“Anh thật sự chưa có bạn gái sao?”

“Chưa.”

“Vậy tốt.”

“…”

“Vậy anh cưới tôi nhé.”

Tống Cảnh Ngôn im lặng vài giây.

Sau đó khóe môi anh rất khẽ cong lên.

“Được.”

Câu trả lời ấy nhẹ đến mức ngay cả Cao Lung Nguyệt đi phía sau cũng không nghe rõ.

Nhưng Sở Nguyệt Ly lại nghe thấy.

Cô cười rất vui, sau đó yên tâm nhắm mắt lại.

Cao Lung Nguyệt bước nhanh đến bên cạnh, nhìn Tống Cảnh Ngôn đầy khó hiểu. “Chú Tống vừa nói gì vậy?”

“Không có gì.”

“Cháu hình như nghe chú nói…”

“Cô nghe nhầm.”

Cao Lung Nguyệt im lặng.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Nhưng cô không biết rằng ngay từ khoảnh khắc Sở Nguyệt Ly nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước ấy, một thứ gì đó vốn luôn bình lặng trong lòng Tống Cảnh Ngôn đã bắt đầu xuất hiện một gợn sóng rất nhỏ.

Anh không biết cô gái này sẽ mang đến cho mình bao nhiêu phiền phức.

Cũng không biết lời cầu hôn trong men rượu kia sau này sẽ thật sự trở thành một tờ giấy đăng ký kết hôn.

Anh chỉ biết…

Đêm nay, lần đầu tiên trong rất nhiều năm, anh lại có chút tò mò về một người phụ nữ.

Mà người phụ nữ ấy lúc này đang ngủ say trong vòng tay anh, hoàn toàn không biết mình vừa dùng vài câu nói trong lúc say để mở ra một cuộc hôn nhân mà cả hai người đều không thể dễ dàng thoát khỏi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương