Hôn Nhân Giả, Tình Yêu Thật Và Người Chồng Không Muốn Ly Hôn

Chương 4: Trong vòng tay anh

Trước Sau

break

“Tống… Cảnh… Ngôn…”

Trong giấc mơ chập chờn, Sở Nguyệt Ly khẽ gọi tên anh. Thanh âm mềm mại mang theo chút men rượu, nhẹ đến mức gần như tan vào tiếng động cơ đang đều đặn vang lên trong khoang xe. Cô đã ngủ yên trong vòng tay Tống Cảnh Ngôn, hoàn toàn không còn biết mình đang ở đâu, càng không biết người đàn ông bên cạnh đang lặng lẽ nhìn cô.

Chiếc xe màu đen lao vun vút trên con đường đêm. Ánh đèn hai bên đường liên tục lướt qua cửa kính, lúc sáng, lúc tối, chiếu lên gương mặt đang say ngủ của cô gái. Tống Cảnh Ngôn ngồi ở hàng ghế sau, một tay đặt hờ bên cạnh, giữ cho cơ thể cô không bị nghiêng theo những khúc cua. Hương rượu nhàn nhạt hòa cùng mùi hương dịu nhẹ trên tóc cô khiến không gian trong xe trở nên yên tĩnh lạ thường.

Cao Lung Nguyệt ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn ra phía sau. Nhìn thấy Sở Nguyệt Ly vẫn ngủ say, cô mới âm thầm thở phào. Nhưng khi ánh mắt rơi xuống Tống Cảnh Ngôn, cô lại cảm thấy có chút khó xử. Dù sao người ta cũng là chú Tống mà ba cô vô cùng coi trọng, vậy mà hôm nay cô lại để bạn mình uống say đến mức phải nhờ anh đưa về.

“Chú Tống…”

“Hửm?”

“Chuyện hôm nay…” Cao Lung Nguyệt ngập ngừng một chút rồi mới nói tiếp, “chú đừng nói với ba con được không?”

Tống Cảnh Ngôn ngước mắt nhìn về phía trước. “Vì sao?”

“Ba con mà biết con đưa Aly đến đây uống rượu, chắc chắn sẽ mắng con.” Cao Lung Nguyệt thở dài. “Hơn nữa, Aly đang giận gia đình nên mới uống nhiều như vậy. Con không muốn ba con biết rồi lại gọi điện cho chú dì của cậu ấy.”

Tống Cảnh Ngôn không lập tức trả lời. Anh cúi mắt nhìn cô gái trong lòng mình. Sở Nguyệt Ly vẫn đang ngủ, hàng mi dài rũ xuống, gương mặt đã bớt đỏ hơn trước. Có lẽ men rượu đã khiến cô hoàn toàn mất đi sự đề phòng vốn có.

Một lát sau, anh mới bình thản nói: “Được.”

Cao Lung Nguyệt lập tức quay đầu lại.

“Thật ạ?”

“Ừ.”

“Con cảm ơn chú Tống!”

Cô thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng thả lỏng hơn. Nhưng chưa được bao lâu, cô lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên.

“Cô ấy thường xuyên uống như vậy sao?”

“Không đâu.” Cao Lung Nguyệt lắc đầu. “Hôm nay tâm trạng cậu ấy không tốt thôi.”

“Vì chuyện gia đình?”

“Vâng.”

“Cô ấy bỏ nhà đi bao lâu rồi?”

“Hai tuần.”

Tống Cảnh Ngôn hơi nhíu mày.

Hai tuần.

Một cô gái hai mươi tuổi bỏ nhà đi, sống cùng bạn thân, lại còn uống rượu đến mức bất tỉnh. Nếu người nhà cô biết được, e rằng sẽ lập tức tìm đến.

“Ba mẹ cô ấy không tìm sao?”

“Con cũng không rõ.” Cao Lung Nguyệt nói nhỏ. “Aly ngoài miệng thì bảo không quan tâm, nhưng con nghĩ trong lòng cậu ấy vẫn chờ ba mẹ gọi điện.”

Tống Cảnh Ngôn không nói gì.

Anh vốn không có hứng thú với chuyện gia đình của người khác. Thế nhưng không hiểu vì sao, những lời Cao Lung Nguyệt vừa nói lại khiến anh nhớ đến vẻ mặt buồn bực của cô gái lúc ở quán bar.

“Ba mẹ tớ không gọi cho tớ… tớ một cuộc nào.”

Câu nói ấy vẫn còn văng vẳng bên tai.

Một cô gái được sinh ra trong nhung lụa, có gia đình giàu có, có ông nội quyền lực, có người mẹ xuất thân từ hoàng tộc, vậy mà lại ngồi một mình uống rượu chỉ vì chờ một cuộc điện thoại.

Tống Cảnh Ngôn hơi cụp mắt.

Anh không hiểu cô.

Nhưng lại bắt đầu muốn hiểu.

Chiếc xe nhanh chóng dừng trước khu căn hộ cao cấp nơi Cao Lung Nguyệt đang ở. Vệ sĩ bước xuống mở cửa xe. Cao Lung Nguyệt vừa định xuống trước thì Tống Cảnh Ngôn đã nhẹ nhàng bế Sở Nguyệt Ly lên.

Cô gái trong vòng tay anh khẽ động đậy, nhưng vì quá say nên chỉ vô thức tựa đầu vào ngực anh.

Cao Lung Nguyệt nhìn cảnh này, nhất thời không biết nên nói gì.

“Chú Tống, để con…”

“Không cần.”

Tống Cảnh Ngôn chỉ nói hai chữ rồi bước xuống xe.

Anh bế cô đi thẳng vào sảnh.

Những nhân viên trong khu căn hộ nhìn thấy cảnh tượng ấy đều vô thức cúi đầu, không dám nhìn quá lâu. Người đàn ông trước mặt có khí chất quá mức lạnh lùng, mỗi bước chân đều mang theo cảm giác áp đảo khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.

Cao Lung Nguyệt vội vàng đi theo.

“Thang máy bên này.”

“Ừ.”

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

Không gian vốn rộng rãi lập tức trở nên yên tĩnh. Sở Nguyệt Ly vẫn nằm trong lòng anh, gương mặt nhỏ nhắn tựa vào lồng ngực rắn chắc. Cô khẽ nhíu mày, sau đó lại cọ cọ như một đứa trẻ tìm được nơi thoải mái.

Tống Cảnh Ngôn cúi mắt nhìn cô.

“Đừng nghịch.”

Cô không nghe thấy.

Ngược lại, bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy một góc áo sơ mi của anh.

Anh im lặng vài giây.

Không hiểu vì sao, anh không hề gỡ tay cô ra.

Cao Lung Nguyệt đứng bên cạnh nhìn thấy vậy, trong lòng âm thầm cảm thấy kỳ lạ.

Chú Tống bình thường không thích người khác đến gần. Ngay cả những buổi tiệc xã giao, nếu có phụ nữ chủ động tiếp cận, anh cũng sẽ lạnh lùng tránh đi. Vậy mà hôm nay lại để một cô gái say rượu ôm lấy mình lâu như vậy.

Thật sự rất khác thường.

“Đến rồi.”

Cửa thang máy mở ra.

Cao Lung Nguyệt nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa căn hộ. Tống Cảnh Ngôn bế Sở Nguyệt Ly vào phòng khách, sau đó đặt cô xuống sofa.

Nhưng ngay khi anh định đứng lên, cô gái đang say ngủ bỗng nắm lấy cổ tay anh.

Tống Cảnh Ngôn dừng lại.

Cô vẫn nhắm mắt, môi khẽ mấp máy.

“Đừng đi…”

Giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Anh nhìn cô.

“…”

Cao Lung Nguyệt cũng nghe thấy, lập tức quay mặt đi, giả vờ như không nhìn thấy gì.

Tống Cảnh Ngôn ngồi yên vài giây rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô ra. Anh kéo chiếc chăn mỏng phủ lên người cô, sau đó mới đứng dậy.

“Con cảm ơn chú, đã bế cậu ấy về.” Cao Lung Nguyệt nhìn anh, vẻ mặt chân thành. “Mong chuyện này đừng đến tai ba con!”

Tống Cảnh Ngôn chỉnh lại cổ tay áo, bình thản đáp: “Được. Tôi sẽ không nói với anh ấy.”

Cao Lung Nguyệt lập tức cúi đầu.

“Con xin cảm tạ chú.”

“Không cần khách sáo.”

Anh quay người định rời đi.

Nhưng trước khi bước ra cửa, Tống Cảnh Ngôn lại dừng chân.

Anh quay đầu nhìn về phía sofa.

Sở Nguyệt Ly vẫn ngủ say, mái tóc dài xõa trên gối, gương mặt yên tĩnh hoàn toàn khác với dáng vẻ ngang bướng lúc tỉnh. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, cô trông giống như một cô gái chưa từng trải qua bất kỳ phiền muộn nào.

Nhưng anh biết, đằng sau vẻ ngoài ấy là một người vừa bỏ nhà đi vì muốn sống theo ý mình.

Một cô gái tùy hứng.

Một cô gái phiền phức.

Một cô gái chỉ vì nhìn thấy anh trong quán bar đã say rượu nói muốn kết hôn.

Tống Cảnh Ngôn khẽ nhíu mày.

Anh vốn cho rằng chuyện đêm nay chỉ là một cuộc gặp tình cờ.

Nhưng khi nhìn thấy đôi môi cô khẽ gọi tên mình trong giấc ngủ, anh lại bất giác nhớ đến câu nói ban nãy.

“Anh đẹp trai… anh kết hôn với tôi nhé?”

Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên một đường cong rất nhạt.

Anh không biết sau khi tỉnh rượu cô có còn nhớ mình đã nói gì hay không.

Nhưng anh lại nhớ rất rõ.

“Nguyệt Ly…”

Anh khẽ gọi tên cô, âm thanh thấp đến mức chỉ mình anh nghe thấy.

Sau đó, Tống Cảnh Ngôn xoay người rời khỏi căn hộ.

Cánh cửa khép lại.

Trong phòng khách, Sở Nguyệt Ly vẫn chìm trong giấc ngủ. Cô hoàn toàn không biết rằng cuộc gặp gỡ đêm nay sẽ trở thành bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời mình.

Càng không biết rằng người đàn ông vừa rời đi kia, vốn dĩ chỉ định đưa cô về nhà…

Sau này lại trở thành người mà cô muốn chạy trốn cũng không thể chạy khỏi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương