Buổi sáng, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua lớp rèm cửa, rơi xuống sàn nhà thành từng mảng sáng mềm mại. Sở Nguyệt Ly khẽ nhíu mày, mí mắt nặng trĩu chậm rãi mở ra. Cơn đau đầu dữ dội lập tức truyền đến khiến cô đưa tay ôm lấy trán, cả người khó chịu cuộn lại trong chăn.
“Ayda… đau đầu quá đi mất.”
Giọng nói khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Sở Nguyệt Ly nhắm mắt lại, cố gắng nhớ xem tối qua mình đã làm gì. Thế nhưng đầu óc cô giống như bị phủ một lớp sương mù, chỉ còn sót lại những mảnh ký ức rời rạc. Cô nhớ mình đã uống rượu, nhớ mình nói chuyện với Lung Nguyệt, còn sau đó… dường như chẳng nhớ gì nữa.
“Sao, tỉnh dậy rồi à?”
Cửa phòng mở ra, Cao Lung Nguyệt bước vào. Trên người cô mặc một bộ váy ngủ lụa đỏ khá đơn giản, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo mỏng. Mái tóc dài được buông tự nhiên sau lưng, gương mặt vẫn còn mang vẻ ngái ngủ. Vừa nhìn thấy Sở Nguyệt Ly đang ôm đầu ngồi trên giường, cô lập tức bật cười.
“Nhìn bộ dạng của cậu kìa, tối qua còn mạnh miệng nói mình không say.”
Sở Nguyệt Ly nhíu mày, giọng yếu ớt: “Tớ thật sự không nhớ gì cả.”
“Không nhớ?”
“Ừ.”
Cao Lung Nguyệt khoanh tay đứng bên cạnh giường, ánh mắt hiện rõ vẻ thích thú. Cô cố tình kéo dài giọng: “Vậy chắc tớ phải nhắc cho cậu nhớ rồi.”
Sở Nguyệt Ly cảnh giác nhìn cô.
“Cậu định làm gì?”
“Không làm gì cả.” Cao Lung Nguyệt kéo ghế ngồi xuống, chống cằm nhìn bạn thân. “Tớ chỉ muốn hỏi một câu thôi. Cậu có nhớ hôm qua đã gặp ai không?”
“Hả?”
Sở Nguyệt Ly ngơ ngác.
“Gặp ai?”
“Đúng.”
“Người yêu cũ sao?”
Cao Lung Nguyệt lập tức bật cười.
“Không.”
Cô lắc đầu, vẻ mặt đầy trêu chọc.
“Cậu chọc ghẹo nhầm người rồi á.”
Sở Nguyệt Ly càng thêm khó hiểu. “Hả? Ai? Ai vậy?”
“Là Tống Cảnh Ngôn đấy.”
“Tống Cảnh Ngôn?”
Cái tên xa lạ vang lên bên tai khiến Sở Nguyệt Ly hơi khựng lại. Cô lặp lại một lần nữa, cố gắng tìm kiếm cái tên ấy trong trí nhớ.
Tống…
Cảnh…
Ngôn.
Dường như có thứ gì đó rất mơ hồ thoáng qua trong đầu cô. Một bóng người cao lớn trong bộ vest đen. Một giọng nói trầm thấp. Một vòng tay vững chãi.
Sở Nguyệt Ly chớp mắt.
“Khoan đã…”
Cao Lung Nguyệt nhìn vẻ mặt của cô, lập tức biết cô bắt đầu nhớ ra.
“Nhớ rồi đúng không?”
“Không.” Sở Nguyệt Ly lắc đầu rất nhanh. “Tớ chỉ nhớ hình như có một người đàn ông.”
“Đúng rồi.”
“Anh ta là ai?”
Cao Lung Nguyệt nhìn cô như thể vừa phát hiện ra một chuyện vô cùng thú vị.
“Là Tống Cảnh Ngôn.”
“Anh ấy…”
Sở Nguyệt Ly ngập ngừng.
“Anh ấy là ai?”
Cao Lung Nguyệt hơi bất ngờ.
“Cậu thật sự không biết?”
“Không.”
“Trời ạ, vậy mà tối qua cậu còn…”
Câu nói vừa đến miệng, Cao Lung Nguyệt lập tức dừng lại.
Sở Nguyệt Ly nheo mắt.
“Còn gì?”
“Không có gì.”
“Lung Nguyệt!”
“Được rồi, được rồi.” Cao Lung Nguyệt không chịu nổi ánh mắt của cô, đành phải thở dài. “Chú ấy lớn tuổi hơn chúng ta đấy, ba mươi lăm tuổi.”
Sở Nguyệt Ly lập tức mở to mắt.
“Ba mươi lăm?”
“Ừ.”
“Lớn vậy sao?”
“Cậu đừng có nói như thể chú ấy già lắm.”
“Nhưng chú ấy hơn chúng ta tận mười lăm tuổi.”
“Thì sao?”
Cao Lung Nguyệt nhún vai.
“Tuổi tác đâu nói lên tất cả.”
Sở Nguyệt Ly im lặng.
Trong đầu cô bất chợt hiện lên hình ảnh người đàn ông tối qua. Gương mặt lạnh lùng, sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm. Quả thật anh không giống những người đàn ông cùng tuổi với cô. Khí chất trên người anh trầm ổn và trưởng thành đến mức chỉ cần đứng yên cũng khiến người khác tự nhiên cảm thấy áp lực.
“Chú ấy làm gì?”
Sở Nguyệt Ly tò mò hỏi.
Cao Lung Nguyệt ngồi xuống bên cạnh cô, bắt đầu kể: “Tống Cảnh Ngôn là một doanh nhân rất thành đạt. Chú ấy sở hữu nhiều công ty kinh doanh bất động sản, đồng thời còn có liên quan đến một tập đoàn kinh tế cấp quốc gia. Nói đơn giản hơn, trong giới kinh doanh, chú ấy là người mà rất nhiều người muốn làm quen nhưng không dễ tiếp cận.”
Sở Nguyệt Ly nghe mà ngẩn người.
“Lợi hại vậy sao?”
“Còn hơn thế.”
“…”
“Gia thế của chú ấy cũng không đơn giản. Nhưng chuyện này tớ cũng không rõ hết. Ba tớ và chú ấy hợp tác làm ăn lâu năm, mỗi lần nhắc đến chú ấy, ba tớ đều đánh giá rất cao.”
Sở Nguyệt Ly im lặng hồi lâu.
Một người đàn ông ba mươi lăm tuổi.
Thành đạt.
Có địa vị.
Có tài sản.
Lại còn sở hữu khí chất lạnh lùng như vậy.
Chẳng trách tối qua cô vừa nhìn đã cảm thấy anh đặc biệt.
Nhưng nghĩ đến đây, cô đột nhiên nhíu mày.
“Khoan đã.”
“Gì?”
“Cậu nói… tối qua tớ đã gặp anh ấy?”
“Không chỉ gặp.”
Cao Lung Nguyệt cố tình nhấn mạnh từng chữ.
Sở Nguyệt Ly nhìn cô.
“Vậy tớ đã làm gì?”
Cao Lung Nguyệt im lặng.
Cô không nói ngay, chỉ nhìn bạn thân bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ.
Sở Nguyệt Ly càng lúc càng bất an.
“Lung Nguyệt, cậu nói đi.”
“Cậu thật sự muốn nghe?”
“Ừ.”
“Nghe xong đừng đánh tớ.”
“Tại sao tớ phải đánh cậu?”
“Vì tớ nói sự thật.”
“…”
Cao Lung Nguyệt hít sâu một hơi.
“Đêm qua, sau khi uống say, cậu đã chủ động đi tìm chú Tống.”
“Sau đó?”
“Cậu hỏi chú ấy có bạn gái chưa.”
Sở Nguyệt Ly ngẩn người.
“Sau đó nữa?”
“Chú ấy nói chưa có.”
“Rồi sao?”
Cao Lung Nguyệt nhìn cô.
“Cậu bảo chú ấy kết hôn với cậu.”
Không khí trong phòng lập tức rơi vào im lặng.
Sở Nguyệt Ly ngồi bất động.
Hai giây.
Ba giây.
Năm giây.
“…”
“…”
“Cái gì?”
Cao Lung Nguyệt lập tức bật cười.
“Cậu cầu hôn chú ấy!”
“Không thể nào!”
Sở Nguyệt Ly lập tức ôm lấy đầu.
“Không thể nào! Tớ làm sao có thể nói những lời đó?”
“Cậu nói rất rõ ràng.”
“Tớ không nhớ!”
“Không nhớ cũng vô ích.”
“Cậu nói dối!”
“Không tin thì thôi.”
Sở Nguyệt Ly đỏ bừng mặt. Cô kéo chăn lên che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đang hoảng loạn.
Trời ơi!
Cô vậy mà lại chủ động cầu hôn một người đàn ông xa lạ?
Hơn nữa còn là một người đàn ông lớn hơn cô mười lăm tuổi?
Đây đúng là chuyện mất mặt nhất từ trước đến nay.
“Anh ấy có nói gì không?”
Cao Lung Nguyệt nhướng mày.
“Có.”
“Anh ấy nói gì?”
“Chú ấy hỏi cậu có chắc không.”
“Rồi?”
“Cậu nói cậu chắc chắn.”
Sở Nguyệt Ly càng muốn biến mất khỏi thế giới này.
“Còn nữa…”
“Còn nữa?”
“Cậu còn khen chú ấy đẹp trai.”
“…”
“Sau đó còn hỏi vì sao chú ấy chưa có bạn gái.”
“…”
“Cuối cùng cậu còn nói muốn kết hôn với chú ấy.”
Sở Nguyệt Ly kéo chăn che kín mặt.
“Đừng nói nữa!”
Cao Lung Nguyệt bật cười thành tiếng.
“Được rồi, không nói nữa.”
Một lúc sau, Sở Nguyệt Ly mới hé mặt ra khỏi chăn. Gương mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ.
“Chú ấy… không cười tớ chứ?”
“Không.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Vậy chú ấy có tức giận không?”
“Cũng không.”
Sở Nguyệt Ly thở phào.
Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng cô lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Cô không nhớ rõ gương mặt anh.
Nhưng chỉ cần nghe cái tên “Tống Cảnh Ngôn”, hình ảnh người đàn ông trong bộ vest đen kia lại dần hiện lên trong đầu.
Cô bất giác đưa tay chạm nhẹ lên môi.
Không biết tại sao…
Cô lại muốn gặp anh thêm một lần.
Không phải trong lúc say.
Mà là khi cô hoàn toàn tỉnh táo.
Để nhìn rõ người đàn ông mà đêm qua cô đã vô duyên vô cớ cầu hôn.
Và cũng để xem…
Tại sao chỉ một ánh mắt của anh lại khiến trái tim cô đập nhanh đến vậy.