Mãi đến hai giờ sáng, Thương Diệp Sơ bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt, trước mắt tối sầm lại như có đàn muỗi đen bay vo ve loạn xạ. Cô đành phải chấm dứt ngay cường độ đọc sách điên cuồng này.
Bụng Thương Diệp Sơ sôi sùng sục vì đói, nhưng chẳng đào đâu ra đồ ăn, cô đành lấy vỏ chai nước khoáng hứng đầy một bình nước từ máy lọc nước trong tiệm, rồi ừng ực tu cạn một hơi.
Đầu cô đau nhức như muốn nổ tung, tim đập thình thịch liên hồi. Cô lảo đảo đi về phía phòng kho với bước chân nặng trĩu, vừa vào đến nơi là ngã vật xuống nệm.
"Kích hoạt trạng thái ngủ cưỡng chế." Thương Diệp Sơ ra lệnh cho hệ thống. "Sáu giờ sáng mai gọi tôi dậy."
Hệ thống vừa định khởi động thì Thương Diệp Sơ lại nói: "Đợi đã."
"Cô còn dặn dò gì nữa sao, ký chủ?"
"Cân nặng hiện tại của tôi là bao nhiêu? Tôi muốn quy đổi."
Hệ thống đáp: "52kg. Mức tối đa có thể quy đổi hiện tại là 2kg."
"Tôi muốn quy đổi..." Thương Diệp Sơ ngáp dài một cái.
Hệ thống: "Ký chủ, chỉ số sức khỏe hiện tại của cô đang ở mức cực kỳ thấp, nếu tiếp tục quy đổi có thể sẽ làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ. Hay là..."
"Tôi muốn quy đổi thành nhan sắc. Đổi 2kg." Thương Diệp Sơ cắt lời nó.
Nhan sắc thực ra chính là thứ mà Thương Diệp Sơ hiện tại ít cần đến nhất, nhưng phụ nữ vốn chẳng mấy ai có thể cưỡng lại được loại cám dỗ này. Hệ thống không nhiều lời thêm, trực tiếp tiến hành quy đổi cho cô.
Thương Diệp Sơ cảm thấy cơ thể có hơi nóng lên, nhưng so với lần quy đổi đầu tiên thì đã khá hơn rất nhiều, gần như chẳng thấm tháp vào đâu. Xem ra mức độ phát nhiệt trong quá trình quy đổi tỷ lệ thuận với tổng số cân nặng được đem ra đánh đổi. Thương Diệp Sơ thầm ghi nhớ điểm này.
Cô rất nóng lòng muốn xem bản thân có gì thay đổi hay không, nhưng cơn buồn ngủ đã nặng nề ập đến.
Hệ thống điều khiển mạch điện trong tiệm giúp Thương Diệp Sơ tắt đèn, đồng thời đưa cô vào trạng thái ngủ sâu cưỡng chế.
Sáu giờ sáng hôm sau, Thương Diệp Sơ vội vã bật dậy, ba chân bốn cẳng lao vào nhà vệ sinh soi gương.
Hình ảnh phản chiếu trong gương dường như chẳng thay đổi gì. Làn da vẫn xỉn màu đen nhẻm, ngũ quan vẫn nhạt nhòa tầm thường. Thương Diệp Sơ kề sát người vào gương soi xét thật kỹ lưỡng, cuối cùng cũng nhìn ra một chút khác biệt mong manh.
Mấy vết thâm mụn trên mặt cô dường như đã mờ đi một chút xíu.
Thương Diệp Sơ: "..."
Thôi thì 2 điểm nhan sắc mà được như thế này cũng là tốt lắm rồi. Thương Diệp Sơ tự an ủi chính mình.
Rửa mặt đánh răng xong xuôi bước ra, bà Hồ đã có mặt ở tiệm, đang cầm tờ báo đọc say sưa.
"Ô, Tiểu Sơ, cháu dậy rồi à?"
Bà Hồ khẽ đẩy gọng kính viễn thị, trông tâm trạng có vẻ tốt.
Bà là một người vô cùng lạc quan và cởi mở.
Thương Diệp Sơ lễ phép cất lời: "Cháu chào bà ạ."
Bà Hồ cười tủm tỉm : "Tối qua cuối cùng bà cũng đánh được một giấc ngon lành. Trước giờ cứ nơm nớp lo tiệm sách ban đêm bị trộm ghé thăm, giờ có cháu ở đây trông nom, bà yên tâm hẳn ra."
Thương Diệp Sơ khẽ nở một nụ cười gượng. Cô thừa biết bà Hồ nói vậy cốt chỉ để an ủi cô, tiệm sách đã có lớp cửa cuốn khóa kỹ càng, dù không có cô túc trực thì cũng chẳng kẻ trộm nào thèm dòm ngó.
Dường như nhìn thấu tâm tư của cô, bà Hồ lại nói thêm: "Với lại có Tiểu Sơ ở đây phụ giúp, bà cũng được về sớm dỗ cháu ngủ. Chứ dạo trước hôm nào cũng phải túc trực ở đây tới tận mười giờ đêm."
Điều này thì hoàn toàn là sự thật. Khoảng thời gian từ tám đến mười giờ tối là lúc các đoàn làm phim ở phim trường kết thúc công việc, đồng thời cũng là lúc khu phố đi bộ đông đúc nhộn nhịp nhất, kéo theo việc buôn bán của tiệm sách cũng khấm khá hơn. Đóng cửa sớm thì quả thật là uổng phí vô cùng.
Nghe vậy, Thương Diệp Sơ mới nở nụ cười thật tươi: "Có thể giúp ích được cho bà, cháu cũng vui lắm ạ."
Bà Hồ hất cằm về phía chiếc bàn: "Bữa sáng bà để kia kìa, cháu mau ăn đi."
Bữa sáng gồm hai chiếc bánh bao to bự chảng và một ly sữa đậu nành. Thương Diệp Sơ đang đói đến hoa cả mắt, chẳng buồn khách sáo thêm, chộp lấy một chiếc bánh bao, cứ thế đứng tại chỗ ngấu nghiến nuốt trôi chỉ trong hai ba miếng.
Lại còn là bánh bao nhân thịt, nước cốt thơm phức đậm đà. Sau khi cái dạ dày trống rỗng đã có chút gì đó lót dạ, Thương Diệp Sơ mới không nỡ nuốt chửng chiếc thứ hai, mà bắt đầu nhấm nháp, nhai kỹ nuốt chậm.
Nhìn bộ dạng ăn uống như hổ đói của cô, bà Hồ ngạc nhiên nói: "Sao lại để đói đến nông nỗi này cơ chứ? Ăn chậm thôi kẻo nghẹn, còn nóng đấy. Không đủ no thì trưa bà đem thêm cho cháu."
Thương Diệp Sơ vội vàng nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống, xua tay đáp: "Bà ơi, trưa nay bà không cần phần cơm cho cháu đâu ạ. Cháu không về đâu."
"Không về á? Thế cháu định đi đâu?" Bà Hồ vô cùng kinh ngạc.
Thương Diệp Sơ nở nụ cười bẽn lẽn: "Cháu đến phim trường ạ."
Bà Hồ sững người mất một nhịp, không nhịn được mà đánh giá Thương Diệp Sơ một lượt từ đầu đến chân.
Bà Hồ: "..."
Bà cụ thật không ngờ một con nhóc xấu xí, quê mùa như cô lại ôm mộng làm diễn viên. Bà mở tiệm sách quanh khu vực phim trường này hàng chục năm trời, đã chứng kiến vô số những nam thanh nữ tú mang trong mình giấc mộng minh tinh, xinh đẹp có, tầm thường có, nhưng tuyệt nhiên chưa từng thấy ai có dung mạo nhạt nhòa đến mức ném vào đám đông là bốc hơi ngay như Thương Diệp Sơ.
Bà Hồ cũng coi như người từng trải, sống qua cả cái thời đại hoàng kim của "Song Châu Nhất Thành" (Châu Nhuận Phát, Châu Tinh Trì, Thành Long) hay "Tứ Đại Thiên Vương". Bà thừa hiểu rằng diễn viên có thể đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành, hay trong những trường hợp đặc biệt có thể xấu đến ma chê quỷ hờn, nhưng tối kỵ nhất là việc mang một khuôn mặt đại trà, chẳng có tý ấn tượng nào.
Một gương mặt thế này, liếc sơ qua cũng biết mang cái mệnh chạy cờ cả đời.
Bà Hồ ngập ngừng muốn nói lại thôi, vừa không đành lòng vùi dập lòng tự trọng của cô nhóc xấu xí này, lại vừa xót xa không nỡ trơ mắt nhìn cô lao đầu vào hố lửa.
Đắn đo suy nghĩ hồi lâu, bà Hồ mới khuyên răn: "Này cô nhóc, bà hiểu ý cháu. Nhưng cái nghề này thời nay bạc bẽo lắm, khó nhằn lắm! Cả vạn người may ra mới có được một người đổi đời! Cháu nghe bà khuyên một câu, cháu còn trẻ, dung mạo cũng... không đến nỗi nào. Tìm một công việc tử tế đàng hoàng mà làm cháu ạ."
Thương Diệp Sơ vốn đã nhìn thấu ruột gan bà cụ. Bởi vì ở kiếp trước, bà cũng đã từng khuyên can cô bằng những lời lẽ y hệt như vậy.
Thương Diệp Sơ cười đáp: "Bà ơi, cháu cảm ơn bà. Thật sự cảm ơn bà. Nhưng cháu đã quyết rồi ạ."
Lời hay ý đẹp khó mà cản được người ôm mộng lớn. Bà Hồ đành chép miệng thở dài: "Thôi được rồi. Cháu cứ đi thử xem sao. Dù sao ở đó làm việc cũng kiếm được hộp cơm lót dạ."
Bà đã chứng kiến quá nhiều những chàng trai cô gái trẻ tuổi đâm đầu vào nghề này như thiêu thân lao vào lửa, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa lao vào ngõ cụt thì chưa chịu quay đầu. Không vấp ngã sứt đầu mẻ trán, bọn họ tuyệt đối sẽ không bao giờ tỉnh ngộ.
Thương Diệp Sơ quả quyết nói: "Bà cứ yên tâm. Cháu nhất định sẽ trở thành một ngôi sao lớn."
Với cái bộ dạng này mà đòi làm ngôi sao lớn sao? Bà Hồ thầm cạn lời trong bụng, nhưng cuối cùng cũng không thốt ra miệng, chỉ biết chán nản gật đầu.
Lúc Thương Diệp Sơ đang định bước ra tới cửa, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô vội quay ngược lại hỏi: "Bà ơi, cháu có thể mượn một cuốn sách đi cùng được không ạ? Cháu xin hứa sẽ giữ gìn cẩn thận, không làm bẩn hay nhàu nát đâu. Nếu lỡ làm hỏng, cháu sẽ bồi thường theo giá tiền ạ."
Bà Hồ thầm nghĩ đứa trẻ này chí ít vẫn còn ham học hỏi, chưa đến mức hết thuốc chữa, bèn đưa tay chỉ về phía mấy cái kệ nằm tít góc trong cùng của cửa tiệm, cất giọng bảo:
"Mấy cuốn trên cái kệ kia cháu cứ thoải mái lấy đi mà đọc. Toàn là sách cũ thôi, tám trăm năm rồi cũng chả bán nổi một cuốn. Đọc xong nhớ mang về trả lại là được."
Thương Diệp Sơ bước vào phía trong góc tiệm, đưa mắt lướt một vòng quanh dãy kệ sách ấy. Quả nhiên toàn là những quyển sách cũ sờn rách nát, toát ra một mùi ẩm mốc đặc trưng, có cuốn giấy đã ố vàng xỉn màu. Thể loại thì đủ mọi thứ hầm bà lằng, được vứt lăn lóc lộn xộn chẳng theo một trật tự nào. Nào là danh tác thế giới, nào là tiểu thuyết ngôn tình lỗi thời, từ sách bói toán Chu Dịch cho đến từ điển tra cứu, thậm chí còn có cả vài cuốn tạp chí cũ kỹ với mấy cuốn lịch hoàng đạo từ thời nảo thời nao.
Thương Diệp Sơ nhìn qua vài lượt, sau cùng rút ra cuốn "Thép đã tôi thế đấy", cẩn thận bỏ vào trong chiếc túi nilon đựng bánh màn thầu ngày hôm qua rồi mang đi.