Khó Chơi

Chương 43: Tin Vui Từ Buổi Thử Giọng

Trước Sau

break

Cận Thủy Lan nói: "Ừm, vậy chị nói trước với em một tiếng, thử giọng qua rồi."

Lục Chẩm Thu ngẩn ra: "Hả?"

Cận Thủy Lan nhìn sâu vào đôi mắt sáng ngời của cô, mỉm cười: "Em thử giọng qua rồi, có hứng thú đến đoàn phim không?"

Trái tim đang treo lơ lửng của Lục Chẩm Thu bấy giờ mới hạ xuống, vẻ mặt cô dãn ra, gật đầu: "Có, em có hứng thú ạ."

Thấy cô cười, khóe môi Cận Thủy Lan cũng khẽ cong lên.

Lục Chẩm Thu cảm kích nói: "Cảm ơn chị Cận."

Cận Thủy Lan bảo: "Là do em có thực lực, không cần khách sáo."

Lục Chẩm Thu mím môi: "Vẫn phải cảm ơn chứ ạ, không có chị Cận thì em cũng chẳng thể có được cơ hội tốt thế này."

Cô vừa nói vừa nhìn quanh: "Chị Cận, chị có đói không? Hay để em làm chút đồ ăn đêm cho chị nhé?"

Cận Thủy Lan thì thế nào cũng được, đằng nào giờ giấc ăn uống của cô cũng thất thường, ăn đêm là chuyện như cơm bữa, thấy Lục Chẩm Thu đang hào hứng, cô gật đầu: "Được thôi."

Lục Chẩm Thu vui vẻ đứng dậy, định nấu đơn giản hai bát mì Dương Xuân, Cận Thủy Lan liền can: "Đừng phiền phức quá, ăn mì gói được rồi?"

Cô vừa nói vừa mở tủ ra, Lục Chẩm Thu rướn đầu nhìn, hóa ra trong đó có cả một tủ mì gói, đủ mọi chủng loại, kể cả các nhãn hiệu nước ngoài, Cận Thủy Lan hỏi: "Lấy loại nào?"

Lục Chẩm Thu tùy ý chỉ một hộp: "Lấy loại này đi ạ."

Hai người bưng hai tô mì ngồi trước quầy bếp, trong lúc đợi mì chín, Lục Chẩm Thu tò mò hỏi: "Chị Cận, bình thường chị toàn ăn mì gói thôi sao?"

Cận Thủy Lan đáp: "Còn có cả gọi đồ ăn ngoài nữa."

Lục Chẩm Thu gật đầu, nói: "Vậy lần sau chị muốn ăn gì cứ bảo em, em làm cho."

Cận Thủy Lan ngước mắt nhìn cô: "Em biết nấu nhiều món lắm à?"

Lục Chẩm Thu nói: "Các món cơm gia đình em đều biết làm."

Cận Thủy Lan: "Tốt nghiệp xong mới học nấu ăn sao?"

Lục Chẩm Thu cúi đầu: "Từ nhỏ em đã biết làm rồi."

Ánh đèn từ quầy bếp tỏa xuống quanh người Lục Chẩm Thu, tạo thành một quầng sáng dịu nhẹ, Cận Thủy Lan hỏi: "Bố mẹ em thì sao?"

Lục Chẩm Thu do dự vài giây, ngước mắt nhìn Cận Thủy Lan rồi bảo: "Bố mẹ em ly hôn từ lúc em vừa sinh ra không lâu, sau đó em theo mẹ, công việc của mẹ khá bận rộn nên từ nhỏ em đã biết tự lo một chút."

Cô nói những lời này với giọng điệu rất bình thản, nhưng Cận Thủy Lan nghe mà thấy xót xa trong lòng, như có bàn tay ai siết chặt lấy tim, đến hơi thở cũng nóng bừng lên, cô gật đầu: "Sau này ổn định rồi, em có thể đón mẹ sang ở cùng."

Lục Chẩm Thu mỉm cười: "Mẹ em kết hôn mới rồi ạ."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu, thấy biểu cảm của Lục Chẩm Thu vẫn ôn hòa, con ngươi phản chiếu sắc màu lung linh từ đèn chùm pha lê, cô khẽ rủ mắt, quanh thân toát lên vẻ dịu dàng thanh thản.

Cận Thủy Lan "ừ" một tiếng rồi bảo: "Mì chín rồi, ăn thôi."

Lục Chẩm Thu mở nắp ra, mùi hương tỏa ra thơm lừng, cô vừa ăn vừa hí hoáy điện thoại gửi tin nhắn cho vị đại gia kia.

Cận Thủy Lan ngồi đối diện, vô tình liếc thấy ảnh đại diện quen thuộc liền bị nước dùng làm cho sặc, cô nhấp một ngụm nước ấm, hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt thế này em còn nhắn tin cho ai vậy?"

"Vị đại gia kia ạ."

Lục Chẩm Thu nói: "Chính là người hôm nay đã tặng rất nhiều quà ấy, đến cuối tháng em mới nhận được phần chia hoa hồng, em định trả lại cho cô ấy một ít."

"Đừng."

Cận Thủy Lan thốt ra, thấy Lục Chẩm Thu ngước nhìn, cô hắng giọng giải thích: "Em biết nền tảng cấm người livestream giao dịch tiền bạc riêng với người xem mà."

Đúng là có quy định này thật.

Lục Chẩm Thu nói: "Nhưng em là trả lại tiền mà..."

"Thế cũng không được."

Cận Thủy Lan nói: "Người ta đã vung nhiều quà như thế, chắc chắn là không thiếu tiền đâu, em trả lại nhỡ đâu cô ấy không vui, tố cáo em với quản trị viên thì sao? Cho dù cô ấy không tố cáo, nhỡ bị người khác biết được rồi tố cáo em thì phải làm thế nào?"

Lời này nghe cũng có lý.

Lục Chẩm Thu lập tức thu hồi tin nhắn vừa gửi đi.

Cận Thủy Lan tiếp tục: "Theo chị thấy thì cứ nhận lấy đi, đằng nào em cũng không trộm không cướp, sợ gì chứ, nếu thật sự có vấn đề gì thì lúc đó tính sau."

Lục Chẩm Thu dần bị cô thuyết phục, gật đầu: "Vậy để mai em trò chuyện với cô ấy xem sao."

Cận Thủy Lan cúi đầu tiếp tục ăn mì, Lục Chẩm Thu đã ăn xong trước, Mao Mao đang nằm phủ phục dưới chân hai người.

Khi Lục Chẩm Thu đứng dậy dọn dẹp rác, Mao Mao vẫy đuôi loạn xạ, quệt trúng một tập tài liệu màu đỏ trên bàn trà.

Lục Chẩm Thu nhặt lên, phía sau vang lên giọng của Cận Thủy Lan: "Tài liệu đó là cho em đấy."

Lục Chẩm Thu quay đầu: "Cho em ạ?"

Cận Thủy Lan nói: "Ừm, chị đã nghe bản thử giọng của em, thấy khả năng biến hóa trong giọng nói của em rất tốt, trong đây là một đoạn kịch, đợi em ghi âm xong chị sẽ nghe thử hiệu quả. Nếu ổn, chị sẽ nhờ Tử Bạc giới thiệu em với các đoàn phim khác."

Lục Chẩm Thu hiểu ra, cô hỏi: "Vậy em ghi xong sẽ gửi trực tiếp cho chị Kỷ ạ?"

"Không cần."

Cận Thủy Lan buột miệng đáp, rồi giữ vẻ mặt nghiêm chỉnh nói: "Em cứ gửi trực tiếp cho chị là được."

Lục Chẩm Thu bảo: "Vâng ạ."

Cô nói xong liền chúc Cận Thủy Lan ngủ ngon rồi mỗi người về phòng mình.

Lục Chẩm Thu tò mò mở tập tài liệu ra, đến khi nhìn rõ nội dung bên trong, cả khuôn mặt cô đỏ bừng lên.

Đúng là một đoạn kịch thực thụ.

Nhưng sao lại là một cảnh thân mật thế này?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương