Khó Chơi

Chương 44: Chuyện Lồng Tiếng Cảnh Nhạy Cảm

Trước Sau

break

Lục Chẩm Thu vốn không hề xa lạ với việc lồng tiếng cho các cảnh nóng, bởi lẽ hầu như cuốn tiểu thuyết nào cũng có những đoạn thân mật, những lời thoại táo bạo hay tiếng rên rỉ thậm chí không thể phát sóng công khai trên nền tảng, mà chỉ có thể làm quà tặng qua đường dẫn Drive dành cho người hâm mộ.

Cô còn nhớ rất lâu trước đây có buổi livestream của một bộ kịch truyền thanh, hình phạt mà họ bốc thăm trúng chính là lồng tiếng trực tiếp một đoạn cảnh thân mật trong phim, cô và một diễn viên lồng tiếng khác đã thành công khiến phòng livestream bị khóa năm phút, lúc đó còn trở thành một giai thoại vui trong nghề.

Đoạn mà Cận Thủy Lan giao cho cô chính là một cảnh giường chiếu đúng chuẩn, mức độ có lẽ nằm mấp mé ranh giới mà nền tảng có thể chấp nhận.

Nếu là cô của trước đây, ghi âm đoạn này không hề tốn sức, nhưng giờ cô đã hai năm không ghi âm cảnh giường chiếu rồi, cảm giác nhất thời vẫn chưa tìm lại được ngay.

Lục Chẩm Thu không vội vàng ghi âm mà dựa theo cái tên trên kịch bản để tìm kiếm cuốn tiểu thuyết này.

Thì ra đây là tiểu thuyết của Bạch Miêu, một trong những tác giả viết truyện bách hợp từ thời kỳ đầu khi trang web mới thành lập, thậm chí còn sớm hơn cả thời điểm Cận Thủy Lan bắt đầu sáng tác.

Nhắc đến cô ấy, người ta sẽ liên tưởng ngay đến một cụm từ: giọt nước mắt của thời đại.

Những năm trước, các đề tài trên trang web không hề bị giới hạn nên nội dung gì cũng có thể khai thác. Bạch Miêu là một tên tuổi lẫy lừng trong giới tác giả kỳ cựu với nhiều cặp đôi kinh điển; cô rất am hiểu cách viết về sự giao thoa giữa những khao khát dục vọng mãnh liệt và thực tại lý trí.

Thực tế càng tàn nhẫn, người thân xung quanh càng không thấu hiểu, càng coi nhân vật chính là quái vật, nhân vật chính lại càng muốn đắm chìm trong những cuộc ái ân để giải tỏa bản thân.

Năm ấy khi trang web vừa mới ra đời, đồng tính vẫn là một chủ đề nhạy cảm và thầm kín. Văn chương của cô giống như tia nắng bình minh xé tan bầu không khí ngột ngạt, trở thành món ăn tinh thần của biết bao nhiêu người.

Lục Chẩm Thu ít xem, chỉ từng nghe qua tên tuổi của Bạch Miêu.

Nghe nói mấy năm nay Bạch Miêu không có tác phẩm mới nào, cũng giống như Cận Thủy Lan, cô đã chuyển sang viết kịch bản bách hợp rồi.

Có lẽ vì họ quen biết nhau nên Cận Thủy Lan mới bảo cô thử sức xem sao.

Lục Chẩm Thu hít một hơi thật sâu, vào nhà vệ sinh tắm rửa, khi quay về phòng thì bắt đầu đọc tiểu thuyết ngay.

Cuốn truyện tổng cộng ba trăm nghìn chữ, không quá dài, cô muốn biết tình tiết trước và sau đoạn diễn đó là gì, càng muốn biết tâm trạng của nhân vật chính trong đoạn cảnh giường chiếu này ra sao, như vậy khi ghi âm mới có thể nắm bắt được tâm thái của nhân vật, biết nên sử dụng chất giọng và ngữ khí như thế nào.

Cận Thủy Lan ra ngoài rót nước, qua khe cửa thấy Lục Chẩm Thu đang ngồi trước giường, cúi đầu nhìn điện thoại.

Mao Mao nằm phục ở cửa, thấy cô định đứng dậy, Cận Thủy Lan đặt tay lên môi ra hiệu cho Mao Mao đừng cử động, Mao Mao quả thực tiếp tục nằm đó, vẫy vẫy cái đuôi.

Một bóng người lướt qua cửa, Lục Chẩm Thu ngẩng đầu nhưng không thấy người, trái lại nghe thấy trong phòng sách có tiếng động, cô mím môi, tiếp tục đọc tiểu thuyết.

Cận Thủy Lan ngồi trên ghế, mở máy tính.

Hôm nay ở tòa soạn tạp chí đã ngủ gần cả ngày, giờ không ngủ được nên cô dứt khoát dậy sửa kịch bản.

Mở máy tính lên, cô đăng nhập vào tài khoản QQ. Một loạt tin nhắn hiện ra, từ tòa soạn, đoàn làm phim, Kỷ Tử Bạc cho đến những mẩu đối thoại trong nhóm trò chuyện nhỏ.

Trong nhóm có bốn năm tác giả là những người cô quen từ lúc mới viết văn, trong đó có cả Bạch Miêu.

[Bạch Miêu]: [Người đâu? Người đâu? @Cận Thủy Lan.]

[Song Tử quyến rũ]: [Cận lão sư dạo này đều khá bận, mấy ngày rồi không thấy cậu ấy vào nhóm.]

[Nguyệt Nguyệt]: [Còn chẳng phải tại phía tòa soạn tạp chí sao, các cậu còn chưa nghe tin à? Nói là cố ý ép giá lão Cận để ký với Đường Nghênh Hạ rồi đó.]

[Bạch Miêu]: [Chỉ vì chuyện này thôi á?]

[Cận Thủy Lan]: [Tất nhiên là không phải.]

Cô đột ngột lên tiếng khiến những người khác nhất thời chưa phản ứng kịp, vẫn là Bạch Miêu phản hồi đầu tiên: [Ô kìa! Người bận rộn đã về rồi đấy à! @Cận Thủy Lan.]

[Cận Thủy Lan]: [Làm gì?]

[Bạch Miêu]: [Sợ cậu bị tòa soạn ép giá rồi một mình khóc nhè, có cần chị đây đến an ủi cậu không?]

[Cận Thủy Lan]: [An ủi thế nào? Viết tên tôi vào tờ di chúc à?]

[Bạch Miêu]: [Cút! Cậu mơ đẹp quá nhỉ!]

Cận Thủy Lan nhìn cô ấy náo nhiệt trong nhóm, đột nhiên @ tên cô ấy.

Bạch Miêu gửi lại hai dấu hỏi chấm, Cận Thủy Lan nhắn: [Không có gì.]

Bạch Miêu lập tức nhắn tin riêng cho cô: [Sao vậy? Thực sự bị tòa soạn làm cho tức giận rồi à? Tớ bảo cậu tức cái gì chứ, mỗi ngày chỉ riêng thu nhập trên nền tảng livestream thôi cũng đủ đè bẹp tòa soạn rồi, còn quan tâm tòa soạn làm gì nữa?]

Cận Thủy Lan: [Không phải chuyện tòa soạn.]

Bạch Miêu: [Vậy thì còn chuyện gì được nữa?]

Cận Thủy Lan nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, cuối cùng nhắn: [Sau này sẽ nói với cậu sau.]

Bạch Miêu gửi một biểu tượng cảm xúc đồng ý sang, Cận Thủy Lan tắt khung chat riêng với cô ấy, thấy tin nhắn Kỷ Tử Bạc gửi cho mình: [Tớ liên lạc được với Trân Duyên rồi, đợi ít ngày nữa tớ sẽ hỏi cô ấy về chuyện của Lục Chẩm Thu.]

Trân Duyên chính là vị giám chế kịch truyền thanh trước đây đã gửi tin nhắn cho Lục Chẩm Thu mà cô ấy nói không nhận được, mâu thuẫn của hai người cũng bắt đầu từ lúc đó, sau đó bọn họ đều tưởng Lục Chẩm Thu đã giải nghệ.

Nhưng giờ gặp lại, cô phát hiện sự việc dường như không phải như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương