Cận Thủy Lan sau khi trả lời Kỷ Tử Bạc thì dựa vào ghế, cơ thể thả lỏng, rõ ràng không buồn ngủ nhưng lại chẳng muốn làm gì.
Cuối cùng cô mở livestream, ấn vào phòng của Lục Chẩm Thu.
Trên trang livestream có tất cả các bài hát hôm nay do người hâm mộ tải lên, cô cầm điện thoại quay về phòng, vừa nghe nhạc vừa lên giường nghỉ ngơi.
Phòng bên cạnh, Lục Chẩm Thu vẫn đang đọc tiểu thuyết.
Cuốn tiểu thuyết ba trăm nghìn chữ đối với Lục Chẩm Thu mà nói cũng chỉ là chuyện của vài tiếng đồng hồ.
Cô đọc đến hơn bốn giờ sáng, đọc xong còn thuận tay ghi chép lại một số thứ, phân tích sâu về tính cách nhân vật chính, cũng như sự thay đổi tâm lý trong đoạn cảnh giường chiếu đó.
Sau khi ghi chép xong cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, Cận Thủy Lan vẫn chưa dậy, tối qua ngủ muộn thế chắc sáng nay không dậy nổi, cô tranh thủ lúc cảm xúc vẫn còn bèn đóng cửa phòng lại để bắt đầu ghi âm.
Khoảng hơn một tiếng sau, Lục Chẩm Thu mới đỏ bừng mặt bước ra khỏi phòng.
Cô dẫn Mao Mao đi vệ sinh trước, sau đó cho nó ăn một ít đồ ăn rồi dắt xuống lầu đi dạo vài vòng.
Mao Mao hăng hái bừng bừng, hoàn toàn trái ngược với một Lục Chẩm Thu đang ngáp ngắn ngáp dài bên cạnh.
Lục Chẩm Thu rũ mắt, gần như bị con chó lôi đi.
Sau khi dạo hai vòng cô trở về nhà, Cận Thủy Lan quả nhiên vẫn chưa dậy.
Lục Chẩm Thu cũng không đợi cô dậy giúp mình làm bữa sáng, sau khi vệ sinh cá nhân xong là leo lên giường ngủ ngay.
Khi Cận Thủy Lan tỉnh dậy, căn phòng im ắng lạ thường, bên ngoài cửa không một tiếng động.
Cô gãi đầu bước ra khỏi phòng, thấy cửa phòng Lục Chẩm Thu vẫn đóng chặt.
Mao Mao đang nằm phủ phục trước cửa, ngước đầu nhìn cô rồi há miệng thở khì khì.
Cận Thủy Lan xoa đầu nó rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Lúc đi ngang qua bếp, thấy trên bệ bếp đặt một chiếc hộp, cô bước tới cúi xuống nhìn.
Bên cạnh hộp còn có một tờ giấy nhắn: [Chào chị Cận, sáng rồi, ăn bánh nhé.]
Đó là nét chữ của Lục Chẩm Thu, thanh tú, xinh đẹp, đúng là chữ cũng như người.
Tâm trạng Cận Thủy Lan vô cùng vui vẻ.
Cô cất tờ giấy vào túi đồ ngủ, lấy bánh ra khỏi hộp rồi cho vào lò vi sóng hâm nóng.
Mao Mao khịt khịt mũi, Cận Thủy Lan khẽ gõ lên trán nó, lắc đầu bảo: "Mày đừng có mà nảy ý đồ xấu."
Mao Mao ư ử một tiếng, vẻ mặt đầy ủy khuất.
Cận Thủy Lan lách mình vào nhà vệ sinh rửa mặt, lúc bước ra vẫn thấy Mao Mao nằm đó không nhúc nhích, cực kỳ biết điều.
Cô vừa ăn bánh vừa lấy đồ ăn vặt cho chó mà mình đã mua cho Mao Mao, còn lẩm bẩm dặn dò: "Đừng nói với em ấy nhé..."
Mao Mao sủa gâu gâu hai tiếng, như thể đang phụ họa theo.
Ăn bánh xong, Cận Thủy Lan vào thư phòng.
Máy tính vẫn đang mở, kịch bản mới chỉnh sửa được một nửa.
Phía dưới màn hình, biểu tượng ảnh đại diện nhấp nháy báo có tin nhắn.
Cận Thủy Lan mở ra xem, là Tổng biên tập của tạp chí Mễ Kỳ.
Chắc là đối phương nghe tin cô và bên công ty cũ đàm phán không thành nên tranh thủ tới báo giá.
Mễ Kỳ không phải tạp chí nhỏ, lần đầu hợp tác với Cận Thủy Lan nên cũng tỏ rõ thành ý.
Họ đưa ra con số bốn triệu, cộng thêm hai mươi phần trăm tiền bản quyền.
Nếu không tính đến công ty cũ thì đây là điều kiện ưu đãi nhất rồi.
Nhưng vì đối phương là Cận Thủy Lan nên họ vẫn sợ chưa đủ đô, đích thân Tổng biên tập còn phải nhắn tin hỏi thăm ý kiến cô.
Cận Thủy Lan quả thực cũng muốn đổi bến đỗ.
Hợp tác bao nhiêu năm nay là thật, chút giao tình với Triệu Tư Nhiễm cũng không giả, nhưng chưa đến mức thiếu nhau thì không sống nổi.
Đã vậy, họ còn dám dùng Đường Nghênh Hạ để gây áp lực cho cô.
Nếu là người khác, có lẽ cô đã nhắm mắt cho qua, nhưng đối phương lại chính là Đường Nghênh Hạ.
Mà con mắt này của Cận Thủy Lan, thật sự không cách nào nhắm lại làm ngơ cho nổi.
Cô trả lời Tổng biên tập: [Tôi sẽ cân nhắc.]
Đối phương thấy cô đã xuôi xuôi thì vội vàng hồi đáp: [Ôi tốt quá! Vậy chị Cận, chiều nay tôi gửi hợp đồng qua cho chị nhé? Chị xem chi tiết hơn xem sao?]
Gửi qua đây ư?
Sợ là không tiện lắm.
Cận Thủy Lan nhắn: [Hẹn ở quán cà phê đi, tôi gửi địa chỉ cho cô.]
Tổng biên tập đáp: [Vậy tốt quá, mình hẹn buổi trưa nhé? Tôi tiện mời chị dùng bữa luôn?]
Cận Thủy Lan từ chối: "Không cần đâu, ba giờ chiều đi."
Buổi livestream của Lục Chẩm Thu bắt đầu lúc bốn giờ, em ấy cần dậy sớm chuẩn bị.
Cô sợ Lục Chẩm Thu ngủ quên nên muốn ở nhà tới ba giờ, nếu lúc đó em ấy chưa dậy thì cô có thể gõ cửa gọi.
Lục Chẩm Thu không ngủ quên.
Khi chuông báo thức hai giờ vang lên, cô đã mở mắt.
Trong chăn quá ấm áp dễ chịu, cô nấn ná thêm mười mấy phút mới chịu lật chăn dậy.
Vừa đẩy cửa bước ra, cô đã thấy Cận Thủy Lan đang ngồi trên ghế sofa mải mê xem điện thoại.
Lục Chẩm Thu chào hỏi: "Chào chị Cận, chị dậy rồi ạ."
Cận Thủy Lan quay đầu nhìn.
Lục Chẩm Thu mặc bộ đồ ngủ lông xù trông rộng rãi và thoải mái, mái tóc hơi rối, gương mặt vẫn còn nét mơ màng lúc mới ngủ dậy, gò má ửng hồng nhàn nhạt.
Sắc mặt em ấy đã tốt hơn nhiều so với lúc mới tới đây.
Cô lên tiếng: "Chào buổi sáng."
Thấy Cận Thủy Lan ăn mặc chỉnh tề, lại còn trang điểm, bên cạnh đặt chiếc túi xách màu nâu, Lục Chẩm Thu không nhịn được hỏi: "Chị Cận sắp ra ngoài ạ?"
Cận Thủy Lan khẽ gật đầu: "Một lát nữa chị ra ngoài bàn chút chuyện, lúc về có cần chị mua cà phê cho không?"
Lục Chẩm Thu gãi đầu, ống tay áo ngủ quá dài che lấp cả bàn tay.
Cận Thủy Lan cảm thấy dáng vẻ lúc này của Lục Chẩm Thu thật mềm mại, ánh mắt cô vô thức dịu lại, trái tim ngập tràn vẻ ôn nhu.
"Được ạ."