Không Làm Thì Không Thể Thoát Khỏi Cảnh Mơ

Chương 1

Trước Sau

break

Cô lại bước vào giấc mộng hư ảo mờ mịt.

Tuế Hy khẽ lắc mái đầu còn đang chuếnh choáng.

Quyền định đoạt trong cõi mộng này, từ trước đến nay, vẫn luôn ngự trị trong tay hai người đàn ông đó.

Ngoài việc giữ được ý thức và cảm nhận rõ rệt từng cơn kɧoáı ©ảʍ ập đến, hành động của cô bị giam cầm triệt để. Thậm chí, ngay cả lớp quần áo khoác trên người cũng được dệt nên từ chính du͙© vọиɠ và sở thích của bọn họ.

Ví như, khoảnh khắc này.

Rõ ràng trước khi thiếp đi, cô vẫn mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ màu hồng kín đáo và ngoan ngoãn, vậy mà khi bước vào cõi mộng...

Tuế Hy cúi xuống nhìn thứ đang vương vấn trên da thịt mình. Không, gọi nó là một bộ nội y khơi gợi du͙© vọиɠ có lẽ sẽ xác đáng hơn.

Lớp lụa mỏng manh ấy được đan cài từ sắc đỏ của satin và sắc đen huyền bí của dải ren mềm mại, quấn quýt lấy đường cong như đang bao bọc một món quà dâng hiến. Điểm xuyết nơi bờ vai thon là chiếc nơ đỏ rực rỡ.

Trượt ánh nhìn xuống dưới, bầu ngực tròn trịa bị phơi bày đầy táo bạo qua những mảng cắt xẻ, chỉ có điểm mẫn cảm nơi đỉnh đồi được che đậy hờ hững bằng một chiếc nơ nhỏ. Một sợi dây đen tuyền quấn hờ dưới bầu ngực phồn thực, ép lấy đôi gò bồng đảo khiến chúng vươn cao kiêu hãnh như đang đợi chờ bàn tay ai đó vuốt ve.

Miết dọc xuống hõm bụng phẳng lỳ là dải ren đen mảnh mai, vắt từ chân ngực kéo dài đến tận vùng tư mật. Ngay tại nơi vòng eo thắt đáy lưng ong, một dải lụa đỏ uốn lượn thành chiếc nơ kiêu sa và gọi mời.

Và cuối cùng, món đồ táo bạo nhất là chuỗi ngọc trai sáng bóng đóng vai trò như mảnh qυầи ɭóŧ che chắn vùng cấm địa. Những viên ngọc trắng ngần xâu chuỗi bằng sợi chỉ đen mỏng tang, lún sâu vào giữa khe hẹp ướt át. Cứ mỗi bước chân cất lên, từng viên ngọc tròn trịa, lạnh lẽo lại cọ xát vào nụ hoa mẫn cảm, quấy nhiễu những thớ thịt non nớt rỏ sương bên trong.

Nhưng cô không thể dừng lại, dẫu cho nụ hoa e ấp đã bị chuỗi ngọc ma sát đến độ không ngừng ứa ra thứ mật ngọt đẫm ướt.

Cô chỉ có thể bước đi theo những đốm sáng lập lòe, dẫn dụ trong không gian vô định.

Gương mặt thiếu nữ ửng đỏ rực rỡ. Mỗi bước đi là một lần cả thân hình run rẩy kịch liệt. Từng giọt sương mai trào dâng, nhỏ vụn xuống gót chân, tựa như một con thú nhỏ vô phương chống cự, càng bước tới, dòng suối tình càng róc rách tuôn rơi.

Vượt qua màn đêm vô tận, hiện ra trước mắt là một cánh cửa gỗ sồi kép được chạm trổ hoa văn tinh xảo, uy nghi và nặng nề.

Cô biết, mình buộc phải tự tay đẩy mở cánh cửa dẫn vào cõi vô định ấy.

Ngón tay thon dài vừa chạm khẽ, cánh cửa tưởng chừng nặng trĩu bỗng chốc tự động mở bung.

Cạch... cạch...

Khi cánh cửa cao ba mét chậm rãi hé lộ, lúc Tuế Hy còn chưa kịp định thần nhìn rõ cảnh sắc bên trong, một giọng nam trầm đục, mang theo luồng áp bách nghẹt thở cùng chút giận dữ âm ỉ đã vang lên:

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương