"Lại đây."
Giọng nói ấy nam tính và mê hoặc đến lạ kỳ, toát lên sự đĩnh đạc của một kẻ từ lâu đã quen thói bề trên, pha lẫn nét ung dung của kẻ nắm trong tay mọi đặc quyền sinh sát.
Nhưng với Tuế Hy, âm sắc ấy chỉ gợi lên một tín hiệu duy nhất: Đây là người đàn ông đã từng vung tay giáng những nhát roi ửng đỏ lên bờ mông cô.
Dẫu cõi lòng gào thét cự tuyệt, đôi chân cô lại hoàn toàn phản bội lý trí.
Chuỗi ngọc trai càng lúc càng lún sâu vào chiếc động thủy liêm ẩm ướt. Nụ hoa kiều diễm cùng những nếp gấp mỏng manh đang khẽ bấu víu lấy nhau, run rẩy bần bật dưới ánh mắt dò xét sắc lạnh của người đàn ông.
Đôi chân thon dài cứ thế bước đi trong vô thức.
Vài bước chân vốn chẳng hề xa xôi, nhưng khi đối diện với hắn, cơ thể kiều diễm của thiếu nữ đã lảo đảo chực ngã. Những viên ngọc trai lạnh buốt vô tình kẹp chặt, mài miết vào vùng lõm tư mật mẫn cảm giữa hai đùi.
Rốt cuộc, cô gái nhỏ chẳng thể chống đỡ nổi chuỗi sóng tình ập đến dồn dập. Cô đưa tay che bờ môi kiều diễm, nấc lên đầy bất lực, cơ thể run lên bần bật rồi trào dâng những nốt thăng hoa đầu tiên.
Thành vách sâu thẳm co rút kịch liệt. Những thớ thịt non mềm bị chuỗi ngọc nhào nặn đến hé mở, ửng lên một sắc hồng tươi diễm lệ. Chỉ qua vài ma sát, cánh hoa đã mọng tấy lên đầy xót xa.
Dưới ánh mắt nóng rực không chút che giấu của người đàn ông, đóa hoa ngậm sương bật tung, vẩy những giọt lệ tình trong vắt. Chất lỏng mượt mà tí tách rớt xuống thảm lông mềm mại ngay dưới mũi giày hắn.
Hắn vẫn ngồi đó, dáng vẻ kiêu ngạo, phong thái tưởng như hờ hững thờ ơ. Một tiếng hừ trầm đục cất lên từ lồng ngực vạm vỡ, chẳng biểu lộ lấy nửa tia cảm xúc.
Tuế Hy cảm thấy bàn tay to lớn vốn đặt hờ trên đầu gối bỗng vươn tới, mạnh bạo giật lấy chuỗi ngọc trai đang kẹt lại. Vài viên ngọc theo lực tay thô bạo của hắn trượt mạnh và cọ xát vào da thịt. Động tác của hắn tàn nhẫn như đang đùa giỡn với một món đồ vật vô tri.
Hắn tiếp tục dùng ngón cái ấn mạnh lên điểm nhạy cảm đang đỏ tấy. Tuế Hy hé môi, muốn thét lên van xin hắn dừng lại, nhưng cơ thể cô run rẩy, gương mặt dần méo mó trong đau đớn và mệt mỏi. Nhịp tay hắn dồn dập khiến cô không chịu nổi, phải bấu chặt vai hắn để giữ tư thế đứng.
Cô cố phản kháng bằng cách cào mạnh vào vai hắn, nhưng hắn chỉ khẽ nhíu mày. Cuối cùng hắn buông tha, khiến Tuế Hy thở phào. Thế nhưng ngay sau đó, hắn lại kẹp chặt và ấn mạnh điểm ấy, khiến cô thét lên, toàn thân co giật. Dòng nước mắt trào ra, cơ thể cô kiệt sức quỵ xuống thảm, gương mặt đỏ bừng vùi vào đầu gối hắn.
May mắn thay, chỗ ấy cuối cùng cũng được giải thoát khỏi chuỗi ngọc trai và bàn tay hắn.
Từ nhỏ đến lớn, Tuế Hy vốn được cưng chiều tựa trân bảo. Mức độ căng tức, ê ẩm xen lẫn sự ngứa ngáy hoang dại này đã vượt xa sức chịu đựng của cô.