Không Làm Thì Không Thể Thoát Khỏi Cảnh Mơ

Chương 3

Trước Sau

break

Cô nức nở, ngoan ngoãn gục đầu bên gối hắn. Lớp xiêm y dở dang khoác trên người giờ phút này lại càng mị hoặc, câu hồn hơn cả khi khỏa thân, kí©ɧ ŧɧí©ɧ bao huyễn tưởng tội lỗi.

Hắn vẫn lặng thinh, tỏa ra luồng khí áp bức mỏng nhẹ. Ánh mắt sâu thẳm thả xuống thân ảnh ngoan ngoãn dưới chân, tựa như đang dùng nhãn quang để tằm ăn rỗi từng tấc da thịt ngọc ngà phơi bày. Ẩn sau đáy mắt tĩnh lặng kia là ngọn lửa du͙© vọиɠ ngùn ngụt đến rợn người.

Hắn tĩnh lặng đợi chờ nhịp thở của cô dần bình ổn sau cơn sóng trào nhục dục.

Hắn thừa biết, đêm còn dài. Thời gian để dùng thanh gươm thịt cương cứng đến đau nhức kia càn quét sâu vào thân thể cô hãy còn dư dả. Nhưng trước khi trận mưa móc chính thức bắt đầu, hắn phải uốn nắn lại "đứa trẻ hư" này.

Ánh sáng trắng vẫn dội loạn trong tâm trí không chịu tan biến. Tuế Hy tựa búp bê vỡ vụn, chẳng còn suy nghĩ được bất cứ điều gì.

Tuế Hy khi nhận ra rõ thực tại cùng tên ác ma trước mặt, đôi môi anh đào tủi thân bặm chặt lại, hốc mắt phút chốc hoen đỏ. Cô không hiểu sao bi kịch này lại giáng xuống đầu mình, sao đêm nào cô cũng phải chịu đựng như một món đồ chơi trong tay những kẻ bỉ ổi, và sao cô chẳng có chút khả năng phản kháng nào để tự cứu lấy bản thân.

"Đứng lên."

Bàn tay hắn bất thần vươn tới, không báo trước bóp chặt lấy ngực cô, giọng điệu lạnh lùng ra lệnh.

Đau quá...

Hạt đậu đỏ bị đầu ngón tay thô ráp của hắn véo mạnh. Chỉ một cú miết nhè nhẹ cũng đủ khiến nó đỏ rực và nhô lên.

Cô gái nhỏ từ lâu đã thấu tỏ thực tại phũ phàng, chỉ dám lén nguyền rủa bọn chúng trong thâm tâm, nhịn nhục vâng lời, run rẩy đứng thẳng lên.

Vừa đứng vững, cô lập tức rũ mắt, đăm đăm nhìn xuống tận cùng những ngón chân.

"Ngẩng mặt lên. Nhìn tôi."

Một Tuế Hy hèn nhát đấu tranh trong hai giây ngắn ngủi, rốt cuộc vẫn cam chịu phục tùng. Cô không ngừng tự thôi miên chính mình:

Đây chỉ là mộng, chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Ngẩng cao đầu, cô nén sợ hãi, lần đầu tiên ngắm nghía kỹ lưỡng dung mạo kẻ thống trị đêm nay.

Người đàn ông ngự trên chiếc giường lớn êm ái, khoác hờ bộ áo choàng lụa đen huyền bí. Lớp cổ áo xẻ sâu buông lơi, phô bày khuôn ngực vạm vỡ, từng khối cơ bắp cuồn cuộn căng tràn sức mạnh.

Dường như hắn đang ngước lên nhìn cô, nhưng ảo ảnh mờ sương khiến Tuế Hy chẳng tài nào nhìn tỏ đường nét khuôn mặt ấy.

Thứ duy nhất bủa vây lấy cô là cảm giác áp bức nặng nề, từ đầu chí cuối không hề thuyên giảm.

"Vì sao không đến tìm tôi?"

Bàn tay thô ráp chạm nhẹ lên gò má mềm mại của thiếu nữ. Những ngón tay dài luân phiên lả lướt, mơn trớn vùng da mẫn cảm sau vành tai đầy mê hoặc.

Nhưng đổi lại, chỉ là một cơn rùng mình lạnh gáy.

"Nói cho tôi biết tên của em."

"..."

"Lần này vẫn nhất quyết giấu giếm sao?"

Thanh âm trầm ấm vang lên. Thế nhưng, bàn tay mang đầy ám hiệu tìиɧ ɖu͙© nguy hiểm đã trượt dần xuống xương quai xanh thanh tú, lăm le tiến sâu hơn về miền cấm địa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương