"Nếu em vẫn không chịu đến tìm tôi, lần tới tôi sẽ làm em đau hơn nữa, để em chỉ biết khóc lóc van xin."
"Không muốn! Không..."
Tuế Hy giàn giụa nước mắt, lắc đầu cự tuyệt. Cô đẩy tay hắn trong vô vọng, miệng lẩm bẩm những lời phản kháng yếu ớt.
"Bà xã, em chỉ có thể thuộc về tôi, chỉ được phép ở bên tôi mà thôi..."
Hắn tiếp tục đe dọa bằng giọng trầm khàn, rồi bất ngờ bế cô lên, vừa đi vừa tiếp tục hành hạ. Tuế Hy thét lên kinh hãi, vòng tay ôm chặt lấy hắn, móng tay cắm vào lưng hắn vì đau đớn và sợ hãi.
Hắn vừa bước đi vừa không ngừng di chuyển mạnh bạo. Tuế Hy mất hết khái niệm thời gian, chỉ biết rêи ɾỉ mê man trong cơn đau khổ.
Hắn thì thầm bên tai cô những lời khiêu khích, vừa cười khẽ vừa tăng tốc độ. Tuế Hy rúc đầu vào hõm cổ hắn, nức nở không ngừng, nước mắt tuôn rơi vì đau đớn tột độ.
Cô run rẩy bàng hoàng, hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ biết khóc than trong vòng tay hắn.
Tuế Hy đột ngột choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng kinh hoàng, đôi mắt còn vương đầy nét hoảng loạn trân trân nhìn lên trần nhà quen thuộc.
Thật sự cạn lời, lại là xuân mộng.
Hơn nữa, lần nào cũng vậy, phải chờ cho lũ đàn ông chết tiệt kia trút cạn mầm sống, thỏa mãn nhục dục rồi, thì cô - người sắp ngất lịm đi vì bị đày đọa - mới được "đá" ra khỏi cái hội nhóm mộng mị này.
Có thể để cho cô có một giấc ngủ yên lành được không hả?
Lũ đàn ông đó là ma quỷ phương nào? Ngày nào cũng bám riết lấy cô. Không có việc gì đứng đắn để làm sao? Ban ngày không làm việc à? Tối đến sức lực vẫn tràn trề thế kia, tên nào tên nấy sau lưng cô lén lút tiến hóa thành bậc thầy quản lý thời gian hết rồi sao?
Chẳng lẽ trên đời này chỉ có mình cô là ban ngày ngủ không dứt, ban đêm ngủ không đủ?
Haizz.
Tuế Hy quyết định nhắm mắt đưa chân mà chấp nhận số phận, mò mẫm trong bóng tối, động tác thuần thục lấy chiếc qυầи ɭóŧ mới tinh sạch sẽ trên đầu giường, nhắm nghiền đôi mắt mệt mỏi díp lại, chậm chạp thay đồ.
Khi ngã lưng xuống chiếc giường êm ái rộng lớn một lần nữa, cô khó nhọc hé mở bờ mi trĩu nặng nhìn sang chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường. Mới hơn mười hai giờ đêm.
Cạn lời.
Dẫu sao thì... nửa đêm về sáng chắc chắn sẽ ngủ rất ngon...
Cọ quậy uốn éo trên giường như một con sâu không xương để tìm tư thế thoải mái nhất, chưa đầy vài phút, cô lại chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Mở mắt ra, lại một lần nữa xuất hiện trong mộng cảnh.
?
Không phải chứ...
Tuế Hy có chút nghi ngờ đôi mắt của chính mình, cô chớp mắt liên hồi, thế nhưng khung cảnh trông như một căn phòng làm việc trên tầng cao ngất ngưởng trước mắt vẫn chẳng hề thay đổi.
Sao lại rơi vào giấc mộng nữa rồi? Tại sao đêm nay còn phải chạy "sô" thứ hai?
Cô biết rõ, chỉ có đi hết cốt truyện mà những gã đàn ông kia thiết lập mỗi đêm, cô mới có thể kết thúc được cơn xuân mộng quái gở này.