Nhưng cũng không thể ngày nào cũng vắt kiệt một mình cô chứ?
Trận hoan ái vừa rồi đã giày vò cô đến rã rời, từng khớp xương đều đau nhức râm ran. Cô nâng cánh tay run lẩy bẩy, cam chịu số phận mà một lần nữa đẩy tung cánh cửa lớn.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua tấm kính sát đất trải dài khắp mặt tường, chiếu rọi vào căn phòng thênh thang. Người đàn ông ngồi xoay lưng về phía ánh sáng, chễm chệ trên chiếc ghế da kiểu Ý xa hoa, bề thế.
Bộ âu phục cắt may tinh tế khoác lên người tôn lên vẻ quý ngài lịch lãm, nhưng những đường nét cơ bắp cuồn cuộn tựa như muốn xé toạc lớp vải kia lại càng phô diễn sức mạnh bạo liệt cùng tính công kích mãnh liệt của một dã thú.
Xong đời rồi.
Thật sự xong đời rồi.
Tan nát hết cả rồi!
Tuế Hy chết trân tại chỗ. Bề ngoài thì tỏ vẻ dửng dưng, nhưng trong thâm tâm những dòng chữ gào thét tuyệt vọng đã chạy loạn xị ngầu.
Xong đời, xong đời, xong đời rồi...
Kẻ xuất hiện ở màn thứ hai này là nhân vật mà cô cực kỳ, cực kỳ kinh hãi. Quan trọng hơn cả, chốn thầm kín bị chà đạp đến tấy đỏ dường như vẫn còn vương vấn thứ chất lỏng sền sệt, nóng hổi của người đàn ông ban nãy... Đóa hoa kiều diễm cứ co thắt từng đợt, rỉ dòng chất lỏng xuống lớp vải nội y thanh khiết.
"Bảo bối... Sao đêm nay lại trễ thế này?"
Người đàn ông đứng dậy khỏi chiếc ghế làm việc bề thế, đôi chân dài miên man ẩn dưới lớp quần âu phẳng phiu thong dong tiến lại gần cô.
Thanh âm của anh trong trẻo, triền miên dịu ngọt, tựa như một người tình thực thụ đang âu yếm nửa kia của mình.
Cảm giác thoạt nhìn hệt như một chú cún bự ngoan ngoãn vô hại, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Tuế Hy quá rõ, tên này mới là kẻ giả tạo đến mức thượng thừa.
Anh đã ôm chầm lấy cô gái đang run rẩy từ phía trước. Đôi bàn tay lướt trên tấm lưng mỏng manh lại mang theo ý đồ tà vạy, vuốt ve mơn trớn rồi trượt dần xuống dưới, gieo rắc từng đợt trêu ghẹo ái tình.
"Bảo bối, sao lần này em lại để tôi chờ lâu đến thế..."
Giọng điệu mang theo vẻ hờn dỗi vô biên, hệt như một chú chó lớn đang làm nũng với chủ nhân.
Thế nhưng, khi ngón tay trượt qua đường cong đầy đặn của bờ mông, động tác khựng lại một nhịp, chất giọng cũng đột ngột chuyển sang trầm khàn, tàn nhẫn.
"Mẹ kiếp, tôi sắp nhịn đến nổ tung rồi."
Rũ bỏ lớp ngụy trang của một chú cún ngoan ngoãn, từng thớ cơ bắp căng cứng bộc lộ bản chất. Anh lại hóa thành dáng vẻ lưu manh thường ngày, kẻ mang theo du͙© vọиɠ sôi sục chỉ chực chờ nuốt trọn cô.
Anh cúi gập người, bắt đầu gieo những nụ hôn ướt át lên chiếc gáy trắng ngần.
Những vệt hôn ẩm ướt lướt trên làn da kiều nộn, Tuế Hy rùng mình ớn lạnh. Thứ tìиɧ ɖu͙© dễ dàng bị đốt cháy khiến toàn thân cô nhanh chóng ửng lên màu ráng chiều.