Thế nào là "không bị đem ra đấu tố"?
Thế nào là "không bị bêu rếu là đồ độc ác"?
Chuyện đấu tố thì Ngu Nhân có biết.
Sau khi Ngu Tiểu Thu đẩy cô xuống vực và bị người trong làng bắt quả tang, các cán bộ thôn vẫn luôn chờ cô tỉnh lại để đưa ra phán quyết cuối cùng. Nếu tội danh bị khép vào khung cố ý mưu sát, việc ả bị đem ra đấu tố trước bàn dân thiên hạ là điều chắc chắn.
Nhưng còn vụ "đồ độc ác" thì...
"Em biết được những gì rồi?" Ngu Nhân tò mò gặng hỏi.
Triệu Bình An khẽ hừ một tiếng, ngửa cổ uống cạn sạch chút sữa bột mạch nha còn sót lại rồi thèm thuồng liếm láp quanh vành bình tông.
Cậu không vội trả lời câu hỏi của Ngu Nhân mà lẳng lặng lôi một bao diêm từ trong túi áo ra, quẹt lửa châm vào đống rơm khô. Chờ rơm bén lửa, cậu mới tỉ mẩn gạt thêm vài nhánh củi khô cùng mấy khúc gỗ nhỏ vào để nhóm bếp.
Xong xuôi mọi việc, Triệu Bình An nhặt mấy củ khoai lang đang vứt chỏng trơ dưới đất ném thẳng vào đống lửa.
Cậu khẽ liếc nhìn Ngu Nhân một cái, nhỏ giọng: "Em nói ra rồi, chị cấm có được khóc đấy nhé."
Ngu Nhân: "..."
Cô thì có gì để mà khóc chứ?
Ngu Nhân dở khóc dở cười đáp: "Chị không khóc đâu, em cứ nói đi."
Triệu Bình An hoài nghi nhìn cô thêm vài lượt, có vẻ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Cậu nhặt một cành củi nhỏ, vừa khều khều đống tro nóng cho phủ kín mấy củ khoai lang, vừa hạ giọng kể:
"Em nhìn thấy con mụ dối trá kia với gã vô dụng Trần Mậu Tài ôm ấp nhau rồi."
Dứt lời, Triệu Bình An liền dán chặt mắt vào gương mặt Ngu Nhân. Hai tay cậu siết chặt, sống lưng dựng thẳng đờ.
Cậu thầm nghĩ, lúc nãy mình vừa nhanh tay xin được một viên kẹo mạch nha từ thằng cu nhà bí thư, nếu lát nữa cô chị này mà òa khóc nức nở thật, cậu đành phải bấm bụng nhường viên kẹo này cho cô vậy.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với dự đoán của cậu, Ngu Nhân chẳng những không rơi lấy nửa giọt nước mắt, mà ngay cả một nét buồn bã thoáng qua cũng không có.
Ngược lại, cô còn nhướng mày đầy thích thú, trong mắt lấp lánh vẻ kinh ngạc và vui mừng khó giấu.
Triệu Bình An ngơ ngác: "..."
"Chị... bị dọa đến hóa ngốc luôn rồi à?"
"Em mới ngốc ấy!"
Khóe miệng Ngu Nhân khẽ giật giật. Có lẽ vì cậu thiếu niên trước mặt này rất giống với những đứa em cô từng quen ở cô nhi viện kiếp trước, cô liền không kiềm chế được mà vươn tay ra, xoa mạnh lên đầu Triệu Bình An một trận.
Đầu tóc cậu nhóc lập tức bị vò cho rối bù lên như tổ quạ.
"Á, chị làm cái gì thế hả!"
Triệu Bình An định né tránh, nhưng bàn tay vừa giơ lên được một nửa, dường như nghĩ đến điều gì đó, cậu lại lầm lì hạ xuống. Cuối cùng, cậu chỉ biết hậm hực hừ lạnh một tiếng đầy vẻ bướng bỉnh.
Ngu Nhân thấy bộ dạng ấy thì càng cười tươi hơn.
Nỗi bất an và hoang mang tột cùng khi bất ngờ bị ném vào thế giới trong sách bấy lâu nay, bỗng chốc như được xoa dịu và tan biến sạch sẽ trong khoảnh khắc này.
"Người đi đến đâu thì yên bề đến đó thôi." Cô tự nhủ. Dù ở thời đại nào thì con người ta vẫn phải sống, cứ nỗ lực sống thật tốt là được rồi.
Sau một hồi đùa nghịch, hai người cùng nhau ăn xong chỗ khoai lang nướng thì trời cũng đã muộn, đến lúc phải ra về.
Ngu Nhân vừa đứng dậy đi được vài bước thì bất ngờ khựng lại, quay đầu nhìn Triệu Bình An.
Cậu nhóc vốn dĩ đang tính âm thầm bám theo sau để xem con mụ dối trá kia có thật sự pha sữa bột bồi bổ cho cô hay không. Ai ngờ mình vừa mới nhổm dậy thì Ngu Nhân đã đột ngột quay đầu.
---