Triệu Bình An làm sao quên được trận đau nhớ đời đó. Cậu vội vàng đưa tay ôm bụng, vô thức lùi lại phía sau một bước.
Cậu vẫn nhớ như in hồi đó vì hay ăn đồ sống, uống nước bẩn nên trong bụng đầy giun, đau đến mức tưởng chừng như sắp đi chầu tổ tiên nhà họ Triệu đến nơi rồi. May mà hồi đó có Ngu Nhân phát hiện ra, bí mật cõng cậu đến chuồng bò tìm thầy thuốc xin thuốc tẩy giun cho uống, nếu không có lẽ cậu đã sớm bỏ mạng vì đau bụng rồi.
Nhưng nhớ là một chuyện, có làm được hay không lại là chuyện khác.
Nhà họ Triệu giờ chỉ còn lại một mình Triệu Bình An, hằng ngày cậu phải vắt kiệt sức lực chỉ để kiếm miếng ăn đổ vào miệng, lấy đâu ra thời gian và tâm trí mà đun nước uống hằng ngày. Nước sông mát lạnh như thế, múc lên uống trực tiếp chẳng phải vẫn sống tốt đó sao.
Triệu Bình An chột dạ, mắt nhìn trời nhìn đất, quyết không thèm nhìn thẳng vào Ngu Nhân.
Ngu Nhân vừa buồn cười vừa giận, cô vẩy sạch nước trong bình, sau khi đoán chắc bên trong không còn sót dị vật gì mới cẩn thận rót bát sữa bột vào.
Triệu Bình An khẽ nghiêng người, len lén ghé mắt nhìn theo dòng nước màu vàng nhạt thơm phức đang chảy vào bình tông, gương mặt cậu rạng rỡ hẳn lên như thể chính mình vừa được nếm thử vậy.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Nhìn thấy lượng sữa trong bát vơi đi quá nửa, đôi lông mày cậu chợt nhíu chặt lại, cậu vội vươn tay giữ lấy tay Ngu Nhân.
"Đủ rồi."
Ngu Nhân gạt tay cậu ra giải thích: "Chị về nhà vẫn còn có cái uống nữa mà. Ngu Tiểu Thu đẩy chị xuống vực, ả tự hứa sẽ cho chị sữa bột để bồi bổ cơ thể."
"Lời của con mụ dối trá đó mà chị cũng tin à?" Giọng Triệu Bình An gắt gỏng: "Chị còn đổ nữa là em không nhận đâu đấy."
Động tác của Ngu Nhân khựng lại, cô không dám rót thêm nữa. Thực ra cô cũng mới chỉ rót cho cậu một nửa bát sữa mà thôi.
Cô đưa chiếc bình tông trả lại cho cậu.
Triệu Bình An do dự mất vài giây rồi mới đón lấy. Cậu tỏ vẻ hơi ngượng ngùng, mắt dáo dác nhìn quanh rồi ngồi bệt xuống đất, thế nào lại ngồi trúng ngay củ khoai lang sống bị gặm dở lúc nãy. Củ khoai cứng ngắc cấn vào mông đau điếng.
Nếu là thường ngày, cậu đã sớm nhảy dựng lên chửi đổng vài câu cho bõ tức rồi. Thế nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi đứng cạnh Ngu Nhân của ngày hôm nay, cậu lại luôn có xu hướng vô thức muốn tỏ ra chững chạc, nghiêm túc hơn.
Cậu không quen với phiên bản này của chính mình, bèn dứt khoát đưa bình tông lên miệng uống một ngụm lớn.
Mọi cảm giác ngượng ngùng, chột dạ và bực bội trong lòng cậu lập tức tan biến ngay khi vị ngọt ngào của sữa bột chạm vào đầu lưỡi.
Nó thật ngọt. Lại còn thơm vô cùng.
Đây chắc chắn là thứ đồ uống ngon nhất mà Triệu Bình An được thưởng thức trong suốt mười mấy năm cuộc đời.
"Đây chính là sữa bột mạch nha à?" Trí nhớ của cậu rất tốt, vẫn nhớ rõ cái tên lúc nãy cô vừa nhắc tới.
Ngu Nhân cũng nhấp một ngụm sữa còn lại trong bát, quả thực rất ngon. Cô mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, sữa bột mạch nha đấy."
Triệu Bình An cảm thán: "Ngon thật đấy! Xem ra con mụ dối trá kia vì sợ bị đem ra đấu tố, sợ bị người ta bêu rếu là đồ độc ác nên lần này chấp nhận xuống tay tốn kém thật rồi."
Ngu Nhân: "..."
Cậu nhóc này, tôi có cảm giác câu nói của cậu chứa đầy ẩn ý đấy nhé.