Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 8 : CẬU THIẾU NIÊN

Trước Sau

break

Kể từ đó, hai đứa trẻ có số phận đáng thương thường xuyên đùm bọc, chia ngọt sẻ bùi với nhau. Tất nhiên, đến khi Triệu Bình An lớn hơn một chút, đa phần đều là cậu tìm cách tiếp tế đồ ăn cho cô chị họ Ngu Nhân luôn bị bỏ đói.

Nhìn bát sữa bột trên tay, chỉ một giây sau, Ngu Nhân đã bưng bát bước về phía bụi cỏ.

“Em gạt bớt cỏ giúp chị với." Một tay Ngu Nhân rẽ đám cỏ dại cao ngất, tay kia lại phải bưng bát sữa lớn nên vô cùng vướng víu.

Mũi của Triệu Bình An thính chẳng khác nào mũi chó. Ngu Nhân còn chưa kịp bước tới gần, cậu đã ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào, ấm sực mà bản thân chưa từng được ngửi qua bao giờ.

Cậu nuốt nước bọt cái ực theo bản năng. Trong lúc ngoan ngoãn giúp Ngu Nhân dọn bớt cỏ dại, vì mùi sữa quá thơm, lại thêm việc cậu đã quần quật lao động từ sáng đến giờ, trưa nay chỉ lót dạ bằng một củ khoai lang nướng nên bụng dạ đã sớm trống rỗng. Cái bụng đói biểu tình, phát ra những tiếng "ùng ục" rõ mồn một.

Triệu Bình An chẳng những không hề tỏ ra ngượng ngùng, ngược lại còn kiễng chân ghé sát vào người Ngu Nhân, tò mò hỏi: "Cái gì thế này?"

Chắc cậu nhóc đã lâu không tắm rửa, lại phải làm việc vất vả cả ngày nên trên người toát ra một mùi mồ hôi chua loét. Thế nhưng gương mặt Ngu Nhân không hề biến sắc, cũng chẳng có chút biểu cảm chê bai nào, ngược lại cô còn mỉm cười dịu dàng: "Sữa bột mạch nha đấy."

"Bình nước của em đâu rồi?"

Ánh mắt Triệu Bình An sáng lên như sói đói bắt gặp con mồi, vừa ngạc nhiên vừa đầy thèm thuồng: "Ở bên trong kia."

Cậu vội vã giục giã: "Chị vào mau đi."

"Đừng có đi nhanh thế, cẩn thận kẻo rơm rác rơi vào bát bây giờ."

Bước chân vội vã của Triệu Bình An lập tức khựng lại như bị kéo dây cương, cậu ngoan ngoãn đi chậm hẳn đi, ngay cả bàn tay rẽ cỏ dại cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Cái gọi là "bên trong" thực ra chính là khoảng trống nằm ngay giữa khu đất hoang này. Nơi này nằm sát dưới chân núi, cách xa đường lớn nên không có người dân nào dựng nhà ở xung quanh. Ngoại trừ nhà họ Ngu thì nhà họ Diệp là hàng xóm gần nhất. Còn khoảng đất trống bên cạnh nhà họ Ngu này, do bỏ hoang đã lâu nên nghiễm nhiên biến thành một bãi đất phế thải của làng.

Hai người đi một lát thì tới khu vực trung tâm của bãi đất hoang. Nơi này đã được dọn dẹp tương đối bằng phẳng, xếp đặt khá nhiều thứ đồ đạc lặt vặt.

Một chiếc bếp tạm bợ được dựng bằng đá và bùn đất, một đống củi khô, vài chiếc cốc nước làm bằng ống tre, và vài củ khoai lang còn dính bùn đất cát. Trong số đó, có một củ khoai đã bị cắn dở mất một nửa.

Và tất nhiên, không thể thiếu chiếc bình tông quân dụng móp méo, cũ kỹ đến mức chẳng còn nhìn rõ màu sắc của Triệu Bình An.

Vừa tới nơi, Triệu Bình An đã cuống cuồng chạy lại nhặt chiếc bình tông lên, mở nắp rồi chìa ra trước mặt Ngu Nhân. Vẻ mặt cậu đầy vẻ nôn nóng và thèm thuồng, hệt như một chú sói con bị bỏ đói lâu ngày.

Ngu Nhân đỡ lấy chiếc bình nhưng không vội rót sữa vào ngay. Cô khẽ lắc lắc, chiếc bình tông móp méo phát ra tiếng nước sóng sánh bên trong.

Cô đổ phần nước thừa đi. Khi nước trong bình chảy gần hết, cô kinh ngạc thấy một chiếc lá khô trôi ra ngoài.

Ngu Nhân: "..."

Khóe miệng cô khẽ giật giật: "Chẳng phải chị đã dặn em bao nhiêu lần là không được uống nước sông trực tiếp, phải đun sôi lên mới được uống cơ mà?"

Nói xong, cô chợt khựng lại, có cảm giác mình giống như một người mẹ già đang cằn nhằn đứa con bướng bỉnh không nghe lời vậy.

"Hai năm trước em bị giun hành cho đau bụng chết đi sống lại, quên rồi à?"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương