Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 7 : CẬU THIẾU NIÊN

Trước Sau

break

Ngu Tiểu Thu vì quá bận tâm đến tiền đồ của Trần Mậu Tài mà quên mất việc có những chuyện tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.

"Tao không có!"

"Mày đừng có nói bừa!" Ả cuống quýt phủ nhận.

"Được rồi, mày muốn uống sữa bột thì bưng ra ngoài mà uống."

"Mùi thơm ngào ngạt thế này, không cho người ta uống thì đi ra ngoài ngay đi."

"Đừng có đứng đây vướng chân vướng tay tao rửa bát."

Ngu Tiểu Thu nói năng lúng túng, vì quá bối rối nên khi cúi xuống nhặt chiếc bát dưới đất, tay ả run lên không giữ chặt.

Ngay sau đó, một tiếng "xoảng" chói tai vang lên.

Chiếc bát vỡ tan tành.

Ngu Nhân: "..."

Ngu Tiểu Thu: "..."

Đến lúc này, Ngu Nhân không cần phải kìm nén nụ cười chế giễu trên môi nữa, khóe miệng cô cong lên đầy châm chọc. Để tránh bị đối phương phát hiện, cô vội bưng bát sữa lớn đi thẳng ra ngoài cổng.

Ngu Nhân vừa đặt chân ra khỏi cửa, bên trong lại vọng ra tiếng đồ tráng men rơi loảng xoảng.

Thế là hay rồi, đúng là có đôi có cặp.

"Đúng là chột dạ."

"Kẻ tiểu nhân thích diễn trò." Ngu Nhân khẽ thì thầm giễu cợt.

Bước ra ngoài cổng, đập vào mắt cô trước tiên là những nếp nhà nhấp nhô của thôn Thúy Trúc. Có nhà được xây bằng gạch xanh tươm tất, có nhà lại dựng tạm bằng gạch bùn đất sét. Điểm chung duy nhất là mái nhà của họ đều lợp ngói hình chữ A dốc đứng, một nét kiến trúc đặc trưng của vùng phía Nam để dễ dàng thoát nước vào những mùa mưa bão triền miên.

Trước khi xuyên sách, Ngu Nhân vốn là người miền Nam. Thuở nhỏ, trước khi trở thành trẻ mồ côi, cô cũng thường xuyên được bố mẹ đưa về quê thăm họ hàng. Phong cảnh ở thôn Thúy Trúc này giống quê cũ của cô đến kỳ lạ, khiến cô có một thoáng ngỡ ngàng, tưởng như mình vừa được quay ngược thời gian trở về những ngày thơ bé.

Ngu Nhân đứng thẫn thờ một lúc lâu. Cho đến khi một luồng gió lạnh ùa tới khiến cô khẽ rùng mình, cô mới sực tỉnh. Lúc này, bát sữa trên tay đã không còn quá nóng nữa.

Nghĩ đến việc mình đã múc được khá nhiều sữa bột từ chỗ Ngu Tiểu Thu, Ngu Nhân chợt nhớ tới bác Diệp, cô muốn mang sang mời bác một ít để nếm thử cho biết vị.

Thế nhưng cô còn chưa kịp bước tới cổng nhà họ Diệp thì đột nhiên, có một viên đá nhỏ bay ra từ đống rơm rạ trên khoảng đất trống bên phải. Viên đá rơi trúng mũi giày của Ngu Nhân, khẽ nảy lên một cái rồi lăn đi.

Vì lực ném rất nhẹ, lại thêm việc đang chăm chăm chú ý vào bát sữa trên tay nên Ngu Nhân hoàn toàn không hay biết mình vừa bị ném đá.

Mãi đến khi viên đá thứ hai sượt nhẹ qua bắp chân, cô mới ngơ ngác quay đầu lại.

Giữa đám cỏ dại mọc cao quá đầu người, có một cái đầu nhỏ đang lấp ló nhô ra.

Ngu Nhân giật mình: "Em..."

Ai thế này?

"Qua đây!"

Cái đầu nhỏ kia... không ai khác chính là cậu thiếu niên Triệu Bình An vốn bị dân làng gán cho cái mác "thành phần xấu", "đứa con của sói". Cậu bé vươn bàn tay đen nhẻm, cáu bẩn chẳng rõ màu sắc về phía Ngu Nhân, khẽ ngoắc ngoắc.

Vừa ra hiệu xong, vì sợ có người nhìn thấy, cậu liền rụt cổ trốn tịt vào trong bụi cỏ rậm rạp.

Ngu Nhân: "..."

Cô phải đứng lục lọi trong ký ức một lát mới tìm ra thông tin về cậu bé này.

Cậu là cháu nội của một địa chủ lớn trong vùng ngày trước. Sau khi thời thế thay đổi, hoàn cảnh của cậu ở trong thôn trở nên vô cùng khốn khó. Cậu gần như không bao giờ qua lại với người dân trong làng, sở dĩ có vẻ thân thiết với Ngu Nhân là bởi năm cậu lên vài tuổi, chính nguyên chủ đã cứu cậu một mạng.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương