Có kẻ lại bĩu môi bảo Ngu Nhân được đằng chân lân đằng đầu, chẳng biết chuyện ngã xuống vực kia có phải do cô tự dàn dựng hay không, nếu không sao lại có chuyện ép uổng chị họ phải nhường lại mối hôn sự béo bở trên thành phố như thế.
Thế nên, ngay khi Ngu Nhân vừa ló mặt ra, đám đông lập tức ùa tới vây kín lấy cô—
"Nhân Nhân này, bác nghe người ta đồn cháu đòi đổi hôn sự với Tiểu Thu để gả lên tỉnh, chuyện đó có thật không?"
"Phải đấy Nhân Nhân, mấy ngày nay bác thấy chị cháu cứ khóc lóc ủ rũ suốt, có thật là cháu ép nó phải nhường chồng không hả?"
"Nhân Nhân à, dù chị cháu có lỡ tay đẩy cháu xuống vực thật, nhưng cháu đòi cướp luôn mối hôn sự trên thành phố của nó thì cũng hơi quá đáng rồi..."
Ngu Nhân đã sớm lường trước được tình cảnh này. Cô khẽ đưa mắt ra hiệu ngăn Triệu Bình An đang định lao ra, đến khi ngẩng đầu lên, gương mặt cô đã lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ, giọng nói run rẩy: "Cháu... cháu không có."
"Cháu không hề đòi đổi hôn ước, cháu có hôn sự của riêng mình mà..." Nói đến cuối, cô liền ra vẻ sợ hãi đến mức òa khóc nức nở.
Mấy bà cô vừa rồi còn hăng hái chất vấn trông thấy bộ dạng đáng thương ấy của Ngu Nhân thì nhìn nhau trân trân, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ tột cùng.
Tất nhiên, cũng có người tỉnh táo lên tiếng chỉ ra điểm mấu chốt: "Hôn sự của Nhân Nhân vốn dĩ đâu có tệ, gả cho con trai út của đồng chí bí thư cơ mà, việc gì con bé phải tranh giành với Tiểu Thu chứ."
"Đúng thế, có khi nào mọi người nghe nhầm ở đâu không."
Khóe miệng Ngu Nhân khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ.
Cô đưa tay lau nước mắt, cố tỏ ra kiên cường: "Cháu... cháu không biết các bác các dì nghe được chuyện cháu muốn đổi hôn ước với chị họ từ đâu, cháu không có, cháu tuyệt đối không bao giờ làm ra cái trò trơ trẽn, vô liêm sỉ ấy đâu."
"Chắc chắn... chắc chắn là mọi người nghe nhầm rồi ạ."
"Làm sao mà nhầm được, chính miệng bác gái cả của cháu rêu rao ra đấy chứ."
"Kể cả chúng ta có nghe nhầm, thế tại sao dạo này Ngu Tiểu Thu cứ rầu rĩ suốt ngày, hễ ai hỏi đến chuyện cưới xin là lại sụt sùi khóc lóc?" Có người vẫn tỏ vẻ không phục, cãi lại.
Gương mặt Ngu Nhân cắt không còn giọt máu: "Cháu không tin, cháu... cháu... cháu đi hỏi chị họ cho ra nhẽ!"
Dứt lời, Ngu Nhân liền chạy thẳng về phía rừng trúc trước sự chứng kiến của đông đảo mọi người.
"Nhân Nhân chạy hướng rừng trúc kìa? Giờ này Ngu Tiểu Thu đang ở trong rừng trúc sao?"
"Hôm nay rừng trúc có lịch làm việc gì đâu nhỉ?"
"Chẳng lẽ là đi đào măng?"
"Măng mùa này người ta đào sạch từ đời nào rồi..."
Ở thôn Thúy Trúc có một ngọn đồi trồng toàn tre trúc, dân làng vẫn quen gọi là rừng trúc. Bình thường nơi này chẳng cần ai chăm sóc, dân làng có ghé qua thì cũng chỉ là để kiếm miếng ăn, đào vài măng dại đem về. Thế nhưng mùa măng đã qua từ lâu, ngoài trúc ra thì chẳng còn thứ gì ăn được ở đó nữa.
Việc giờ này Ngu Nhân chạy đi tìm Ngu Tiểu Thu ở đó... nghe cứ có gì đó mờ ám, kỳ quái.
"Tự dưng tôi nhớ ra đống bẹ măng khô để nhóm bếp ở nhà dùng hết sạch rồi, tôi phải vào rừng trúc nhặt một ít mới được." Một bà cụ bất ngờ đứng dậy, nhanh chân bám theo sau Ngu Nhân.
Có người tiên phong, ắt có kẻ nối gót.
"Nhà tôi cũng hết rồi, tôi đi cùng bà cho có bạn có bè."
"Thế tôi cũng đi—"
"Tôi đi với—"
---