Triệu Bình An nấp trong góc tối chứng kiến cảnh tượng này mà ngây người ra như phỗng. Rõ ràng mới một phút trước đám người này còn đang chỉ trích Ngu Nhân gay gắt, thế mà chớp mắt một cái, họ đã bị cô dắt mũi, lục đục kéo nhau đi theo cô rồi sao?
Chẳng lẽ... đây chính là "dùng trí" mà cô nói?
Cứ khóc một trận là thắng à?
Triệu Bình An tự tưởng tượng ra cảnh mình đi cãi nhau với dân làng rồi ôm mặt khóc tu tu... Cậu nhóc bất giác rùng mình một cái lạnh toát.
Thôi dẹp đi.
Cậu vẫn thấy nắm đấm của mình dễ dùng hơn nhiều.
Ngu Nhân vừa đi, đám người rảnh rỗi buôn chuyện ở cổng thôn lập tức vơi đi quá nửa.
Ngu Nhân cố tình rảo bước chậm lại, đợi đến khi nhóm người bám theo phía sau gần bắt kịp, cô mới khẽ nháy mắt ra hiệu cho Triệu Bình An đang nấp trong bóng tối, bảo cậu đi trước vào rừng trúc canh chừng.
Lần này có nhiều người đi theo như vậy, tuyệt đối không được để cặp đôi gian phu dâm phụ kia phát hiện ra mà lẩn trốn mất, như thế thì công sức coi như đổ sông đổ bể.
Lần này, cô nhất định phải bắt đôi cẩu nam nữ trong nguyên tác kia phải tự ăn quả đắng do chính mình gieo xuống.
Triệu Bình An chạy rất nhanh. Với thân thủ nhanh nhẹn của mình, cậu nhóc dễ dàng luồn lách qua các lối mòn, đặt chân tới rừng trúc trước tất cả mọi người mà không hề đánh động đến ai.
Trong khi đó, ở một góc khác.
Trần Mậu Tài đã nửa tháng trời không được gần gũi nhân tình vừa nhìn thấy Ngu Tiểu Thu liền giống như sói đói vớ được miếng mồi ngon. Gã vội vã ôm ghì lấy ả, cả hai ngã nhào xuống chiếc giường tre ọp ẹp trong căn lán nhỏ rách nát dùng làm nơi hẹn hò vụng trộm sâu trong rừng trúc.
Gã nôn nóng đến mức cuồng chân cuồng tay, loay hoay cởi cúc áo của Ngu Tiểu Thu mãi không được liền thô bạo dùng lực giật đứt phắt ra.
Nhìn thấy chiếc áo của mình suýt bị xé rách tả tơi, Ngu Tiểu Thu vội vàng giữ chặt lấy tay Trần Mậu Tài, khẽ liếc xéo gã một cái đầy e thẹn: "Gấp gáp cái gì chứ, áo rách rồi thì lát nữa em mặc cái gì về nhà bây giờ?"
"Thế thì khỏi về." Trần Mậu Tài cúi xuống, hôn lấy hôn để lên đôi môi của Ngu Tiểu Thu: "Lát nữa chúng mình lên thẳng trên thị trấn, em thích cái gì anh mua cho cái đó."
"Tiểu Thu ngoan của anh, mau chiều anh chút đi, cả tháng nay anh chưa được chạm vào người em rồi đấy."
"Nhớ em đến phát điên lên được."
Dứt lời, gã lại tiếp tục thò tay định giật áo Ngu Tiểu Thu ra.
Nếu là thường ngày, áo có rách thì cũng chẳng sao, cô chỉ việc lén lút về nhà thay bộ khác là xong.
Thế nhưng dạo gần đây, cô đang cố tình tung tin đồn đổi hôn ước ra ngoài, lại còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Ngu Nhân hòng biến bản thân thành kẻ đáng thương bị ép uổng trong mắt dân làng, bởi vậy có rất nhiều cặp mắt đang đổ dồn vào cô. Nếu bây giờ bỗng dưng bị người ta phát hiện mình thay một bộ quần áo khác một cách bất thường, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn... Ngu Tiểu Thu thực sự không dám đánh cược.
Ngu Tiểu Thu nghiêng người tránh né động tác của Trần Mậu Tài. Trông thấy gương mặt gã bắt đầu sa sầm lại vì mất kiên nhẫn, cô liền nở một nụ cười lả lơi, đầy vẻ quyến rũ dỗ dành:
"Em có bảo là không cho anh đâu mà anh cứ cuống quýt lên thế. Hơn nữa, đợi thêm một thời gian nữa chuyện tráo đổi hôn ước thành công, em gả cho anh rồi, lúc đó anh muốn làm thế nào mà chẳng được?"
"Thế làm sao mà giống nhau được!" Trần Mậu Tài lại sấn tới, vươn tay ra.
---