Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 17 : PHÁT HIỆN VÀ DẠY DỖ

Trước Sau

break

Bà Trần thương cảm vỗ vỗ vai Ngu Nhân dường như vẫn đang đứng ngẩn ngơ chưa kịp hoàn hồn khuyên nhủ: "Nhân Nhân cháu cứ đứng ở đây, đừng có qua đó làm gì cho bẩn mắt. Nếu con mụ Ngu Tiểu Thu kia thực sự làm trò đồi bại ở đây, thân là người lớn trong thôn, bà già này quyết không bỏ qua cho nó."

"Cháu cứ yên tâm, ở đây có bấy nhiêu người làm chứng cho cháu, tuyệt đối không để cháu phải chịu uất ức đâu."

Nói rồi, bà cụ chẳng thèm bận tâm đến phản ứng của Ngu Nhân nữa, dứt khoát dẫn đầu đám đông rầm rộ tiến về phía căn lán nhỏ đang phát ra những âm thanh mờ ám kia.

Đoàn người đi rầm rập, khí thế ngút trời trông chẳng khác nào chuẩn bị đi đánh trận.

Triệu Bình An đứng trong góc khuất lại một lần nữa bị kinh ngạc đến ngây người.

Lần này, cậu nhóc hiếm khi không xông pha lên trước để đánh người. Cậu lẳng lặng bước tới sau lưng Ngu Nhân, nhìn theo bóng lưng của đám đàn bà con gái đang hăm hở kéo nhau đi bắt gian tại trận.

Cậu tò mò hỏi: "Chị làm cách nào mà hay thế?"

Khóe miệng Ngu Nhân khẽ giật giật, cô xoay người nhìn cậu thiếu niên mới chỉ cao đến bả vai mình, cạn lời hỏi lại: "Làm cái gì cơ?"

"Thì là chuyện chị làm thế nào để bà già họ Trần kia, với cả đám người kia tự động kéo nhau đi đánh ghen hộ chị ấy?"

Ngu Nhân định bụng chối phăng đi, bảo mình không có làm gì cả.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô chợt nhớ đến cái kết thảm hại của cậu thiếu niên này trong nguyên tác.

Vào những năm cuối thập niên 70, khi nam nữ chính bắt đầu dấn thân vào con đường buôn bán ở chợ đen để làm giàu, lúc ấy thị trường tự do vẫn chưa được khai thông, nhà nước vẫn thắt chặt và cấm đoán việc tự ý mua bán trao đổi hàng hóa.

Một buổi sáng sớm nọ, vì đói bụng nên cậu thiếu niên đã lên núi tìm đồ ăn, vô tình bắt gặp hành vi phạm pháp của đôi nam nữ chính. Với tính khí bộc trực, nóng nảy lại thêm cái bụng đói cồn cào, cậu liền tiến lên đòi chia chác lợi ích, kết quả là bị đôi cẩu nam nữ làm việc trái lương tâm kia hợp sức đẩy xuống vách núi để diệt khẩu.

Cậu thiếu niên không được may mắn như nguyên chủ, vách núi nơi cậu bị đẩy xuống cao hơn rất nhiều. Cú ngã định mệnh ấy đã cướp đi mạng sống của cậu mãi mãi, cậu vĩnh viễn không thể tỉnh lại được nữa.

Cậu nhóc này đôi khi hành xử quá đỗi bộc trực, thẳng đuột, có lẽ là do từ nhỏ đã không có ai ở bên cạnh chỉ bảo, dạy dỗ, nên hễ gặp phải vấn đề là cậu chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết một cách thô bạo.

Ngu Nhân thầm hít một hơi thật sâu, cô nở một nụ cười ranh mãnh đầy ẩn ý: "Muốn học không?"

Trực giác nhạy bén của một loài thú nhỏ mách bảo Triệu Bình An rằng có điều gì đó nguy hiểm, thế nhưng cậu thực sự quá đỗi tò mò.

Từ lúc Ngu Nhân xuất hiện ở cổng thôn cho đến khi đặt chân tới đây, rõ ràng cô chẳng hề đao to búa lớn làm bất cứ việc gì, thế nhưng dường như mọi chuyện lại đều đang vận hành theo đúng sự sắp đặt của cô vậy.

Triệu Bình An cố kiềm chế không nhìn thẳng vào mắt Ngu Nhân, nhưng miệng vẫn lầm bầm: "Chị muốn nói thì cứ nói đi, em thèm vào mà cầu xin."

Ngu Nhân bật cười thành tiếng, không thèm làm khó cậu nhóc nữa: "Chiêu này gọi là mượn sức người khác để đạt được mục đích của mình, phương pháp cốt lõi chính là dẫn dụ."

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa là đám đàn bà con gái trong thôn vốn là những kẻ thích hóng hớt, buôn chuyện nhất. Hiện tại, điều họ quan tâm nhất chính là chuyện tráo đổi hôn ước của hai chị em chị, họ nhất định rất muốn tận mắt chứng kiến cảnh hai chị em chị tranh giành, cãi vã. Thế nên chị chỉ việc lợi dụng lòng hiếu kỳ và bản tính thích hóng chuyện của họ, dẫn dụ họ bám theo sau để tới tận đây."

"Còn chuyện xảy ra sau đó thì em tự thấy rồi đấy."

Cậu thiếu niên Triệu Bình An ngơ ngác: "...???"

Khoan đã.

Cậu biết cái gì cơ chứ?!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương