Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 18 : LÀM LỚN CHUYỆN

Trước Sau

break

Ngu Tiểu Thu vừa trải qua một trận mây mưa, nhịp tim đập nhanh liên hồi. Ả cứ ngỡ do động tác gã Trần Mậu Tài quá mạnh bạo nên mới làm động đến cái thai trong bụng.

Ả vội áp tay lên bụng, ra sức đẩy gã ra: "Thôi đi, hôm nay thế là đủ rồi."

"Làm thêm hiệp nữa đi, cả tháng nay anh có được chạm vào người em đâu." Nói rồi, mặc cho Ngu Tiểu Thu giãy giụa kháng cự, gã lại sấn sổ cúi người xuống.

Ngu Tiểu Thu thực sự hãi hùng trước sự đòi hỏi vô độ của gã. Trong bụng ả bây giờ là kết tinh của ông trùm giàu nhất tỉnh tương lai, là chỗ dựa vững chắc cho cả cuộc đời ả sau này, tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ bất trắc nào.

Ả dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Trần Mậu Tài ra, lớn giọng gắt lên: "Em có thai với anh rồi!"

"Cái gì?!"

"Hóa ra đến cả con hoang cũng có rồi cơ đấy?!"

Tiếng đẩy cửa rầm rầm vang lên cùng lúc với tiếng chất vấn đầy kinh hoàng. Bà Trần đi đầu vừa bước qua cánh cửa tre ọp ẹp, những nếp nhăn trên gương mặt già nua của bà lập tức hằn sâu lại, nhất là khi nghe thấy chuyện Ngu Tiểu Thu chưa chồng mà chửa.

Giọng bà lạnh lẽo, âm u như tiếng quỷ đòi mạng giữa đêm khuya: "Tốt lắm! Khá khen cho con khốn trơ trẽn Ngu Tiểu Thu nhà cô, mèo mả gà đồng đến mức ra cả sản phẩm rồi cơ đấy."

"Đồ lăng loàn vô liêm sỉ! Trói con ả này lại cho tôi!"

"Còn gã đàn ông kia, cứ thẳng tay tẩn cho một trận ra trò!"

Trần Mậu Tài vừa định lấy tay che mặt lủi đi: "..."

Sao ngay cả gã mà chúng cũng dám đánh?

"Dừng tay! Các người có biết tôi là..." Trần Mậu Tài còn chưa kịp nói dứt câu thì một cái tát trời giáng đã nện thẳng vào mặt gã.

Chát!

Cú tát mạnh đến nỗi khiến ai nấy đều sững sờ. Chẳng ai ngờ một bà già như bà Trần lại ra tay dứt khoát và tàn bạo đến thế, trực tiếp đánh lệch cả mặt Trần Mậu Tài.

Ngu Nhân và Triệu Bình An vừa lúc bước tới cửa lán, cả hai đồng thời khựng lại.

Ngu Nhân khẽ quay sang hỏi nhỏ cậu nhóc bên cạnh: “Em còn muốn vào trong đánh người nữa không?"

Triệu Bình An: "..."

Chị chắc là em vào đó đánh người ta, chứ không phải bị người ta đánh hội đồng đấy chứ?

Triệu Bình An siết chặt nắm tay, gương mặt nhỏ nhắn ngăm đen hậm hực liếc nhìn Ngu Nhân.

Ngu Nhân nén cười, kéo cậu nhóc chọn một góc có tầm nhìn đẹp nhất để ung dung đứng xem kịch hay. Lúc này, có vẻ như vở kịch tạm thời chẳng cần hai người họ phải nhúng tay vào nữa rồi.

Bà Trần vốn là mẹ đẻ của trưởng thôn. Từ trước đến nay, trong thôn vẫn râm ran tin đồn trưởng thôn và bí thư bằng mặt không bằng lòng. Nhưng nhìn cú tát sấm sét vừa rồi của bà Trần, đây đâu chỉ đơn giản là không hợp nhau, rõ ràng là có thâm thù đại hận từ trước thì có.

Bà Trần tát một phát vẫn chưa hạ hỏa, thừa lúc Trần Mậu Tài còn đang xây xẩm mặt mày chưa kịp phản ứng, bà lại bồi thêm một cú tát nữa.

Trần Mậu Tài tuy là đàn ông sức dài vai rộng, nhưng vì là cậu quý tử được cưng chiều nhất nhà từ nhỏ đến lớn, số lần chạm tay vào việc đồng áng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Sức lực của gã thậm chí còn chẳng bằng một bà lão quanh năm làm lụng ở nông thôn.

Hai cái tát trời giáng khiến Trần Mậu Tài ngã nhào xuống đất, mặt mày xây xẩm.

Nhìn gã nằm đo đất, bà Trần khinh bỉ chỉ thẳng tay vào kẻ đang không bò dậy nổi kia, quát lớn: "Đánh cho tôi!"

"Thôn Thúy Trúc chúng ta không dung thứ cho loại đồi bại, làm hỏng thuần phong mỹ tục của xóm làng. Cứ thẳng tay tẩn cho nó một trận, xong xuôi kéo cổ về thôn để tổ chức đại hội đấu tố!"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương