Đám người kéo đến đây đa phần là các bà, các cô rỗi việc trong thôn, nhưng họ lại có một điểm chung: đều là những người nắm quyền phát ngôn chủ chốt trong gia đình. Và kiểu phụ nữ này thì ghét cay ghét đắng loại đàn ông lăng nhăng, vụng trộm bên ngoài.
Ngu Tiểu Thu đang mang thai nên bọn họ không tiện động tay động chân, nhưng gã đàn ông kia thì phải ăn đòn bồi thường cho đủ.
Nghe bà Trần hô một tiếng, cả đám phụ nữ lập tức xắn tay áo lao vào, đấm đá túi bụi lên người Trần Mậu Tài.
Ban đầu Trần Mậu Tài còn chút sức lực để chống cự, nhưng về sau chỉ còn nước ôm đầu chịu trận. Thể chất gã vốn yếu ớt, lại chịu đòn đau dồn dập, chẳng mấy chốc đã lịm đi, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Bà Trần nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ: "Khiêng nó về cho tôi."
Đến khi gã đàn ông được khiêng lên, mọi người mới nhìn rõ khuôn mặt bầm dập kia là của ai.
Trần Mậu Tài—
Cậu con trai út được bí thư hết mực cưng chiều.
Có người lập tức á khẩu, mặt cắt không còn giọt máu.
"Chuyện này... chuyện này... liệu bí thư có tìm chúng ta tính sổ không đây?"
Bà Trần cười khẩy: "Nó tự làm trò mèo mả gà đồng, ông ta lấy tư cách gì mà tìm các người tính sổ chứ."
Ngu Nhân biết đã đến thời điểm mình cần xuất đầu lộ diện. Cô dụi dụi mắt, cố ý làm cho hai vành mắt đỏ hoe lên rồi mới nghẹn ngào cất tiếng: "Cháu có thể làm chứng cho các bác các dì. Hai người họ lén lút ăn nằm với nhau, lại còn cố tình tung tin đồn ác ý để ép cháu phải nhường lại mối hôn sự."
Bà Trần đập mạnh vào đùi một cái đét: "Phải rồi! Già này lú lẫn quá, suýt chút nữa thì quên mất đôi cẩu nam nữ này còn rắp tâm hãm hại Nhân Nhân nhà chúng ta."
"Khiêng hết về thôn cho tôi! Hôm nay cho dù có là ông Trời xuống đây, bà già này cũng phải bắt chúng nó lộ bộ mặt thật ra!"
Mẹ đẻ của trưởng thôn đã lên tiếng khẳng định như vậy, mà ở đây bà lại là người có uy quyền nhất, những người khác đương nhiên chẳng ai dám phản đối. Cuối cùng, bọn họ dùng giẻ nhét chặt miệng Ngu Tiểu Thu, trói nghiến ả cùng gã Trần Mậu Tài đang hôn mê bất tỉnh rồi áp giải về thôn.
Lúc đi qua cửa lán, Ngu Tiểu Thu sau một hồi hoảng loạn tột độ mới hoàn hồn lại. Trông thấy Ngu Nhân đang đứng đó, ả trừng mắt nhìn cô bằng ánh mắt ngập tràn căm hận.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Ngu Nhân chắc chắn đã vạn tiễn xuyên tâm dưới cái nhìn u uất ấy của ả.
Ngu Nhân cười khẩy một tiếng định phản pháo, nhưng ngay trước mắt cô bỗng xuất hiện một tấm lưng nhỏ nhắn chắn ngang.
Cậu nhóc rõ ràng vẫn chưa cao bằng Ngu Nhân, vóc dáng lại gầy gò, mảnh khảnh, thế nhưng khoảnh khắc cậu đứng chắn trước mặt cô, Ngu Nhân bỗng thấy bóng lưng ấy cao lớn vô cùng.
Đoàn người rầm rộ kéo đến rồi lại hùng hổ rời đi. Nhìn bóng dáng bọn họ khuất dần ở phía xa, Ngu Nhân khẽ đặt tay lên đầu cậu thiếu niên, xoa nhẹ mái tóc rối.
"Đi thôi, chúng ta cũng về thôi."
"Lần này, chị nhất định sẽ không để bọn họ nhởn nhơ đâu."
"Chị nhớ giữ lời đấy."
"Tất nhiên rồi."
"Chị... có phải sắp gả lên thành phố rồi không?"
Khi bàn tay của Ngu Nhân vừa rời khỏi đầu mình, bước chân đang định cất lên của Triệu Bình An bỗng khựng lại. Cậu không bước tiếp theo cô nữa, mà cúi gằm mặt xuống, hỏi ra câu hỏi về sự thật mà bản thân đã lờ mờ đoán được suốt thời gian qua.
Ngu Nhân thoáng chút chột dạ và bối rối, nhưng cô không chọn cách giấu giếm mà quay người lại, nhìn thẳng vào cậu thiếu niên đang cúi đầu kia.
"Ừm, chị sẽ gả lên thành phố. Đó là con đường duy nhất để chị thoát khỏi nơi này."
---